Hương Y Nông Môn: Tuyệt Sát Khởi Đầu

Chương 6



Chỉ tiếc rằng, thân thể hiện tại của nàng quá mức suy nhược. Nghịch Thiên Không Gian vốn dĩ rộng lớn vô bờ, nay bị phong ấn, chỉ mở ra được một góc nhỏ bé đếm trên đầu ngón tay. Những linh thú dũng mãnh, những cánh đồng linh d.ư.ợ.c vạn năm kiếp trước đều bị sương mù xám xịt che khuất, không thể chạm tới.

Nhưng bấy nhiêu đây đã là quá đủ! Đủ để nàng nghịch thiên cải mệnh! Đủ để nàng giẫm nát Lạc gia và toàn bộ những kẻ dám ngáng đường xuống dưới gót chân!

Ánh mắt Lạc Khinh Xu ghim c.h.ặ.t vào hồ nước nhỏ trên đài sen ngọc. Linh Tuyền Thủy! Thứ nước thánh có khả năng cải t.ử hoàn sinh, tẩy tinh phạt tủy, nhục cốt sinh cơ.

"Không thể chậm trễ!"

Ý niệm vừa lóe lên, Lạc Khinh Xu lập tức vươn tay chộp lấy một chiếc chén ngọc bích đặt sẵn bên rìa đài sen, múc đầy một chén Linh Tuyền Thủy. Thần thức nàng khẽ động, lập tức câu thông với ngoại giới.

Xoẹt!

Khung cảnh xung quanh lại một lần nữa vặn xoắn. Khi Lạc Khinh Xu mở mắt ra, cái lạnh thấu xương của sườn núi Thúy Tùng Sơn lại ập vào mặt. Gió rít từng cơn mang theo bụi cát khô cằn quất vào da thịt đau rát.

Trước mặt nàng, Vu Mạn Liễu vẫn nằm gục trên nền đất đá lởm chởm. Sắc mặt bà chuyển sang màu xám ngoét của t.ử thi, đôi môi khô nứt không còn lấy một tia m.á.u, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng yếu ớt đến mức gần như không thể nhận ra. Vết thương do đòn roi của Lão Vương thị sau lưng bà đang rỉ ra thứ dịch vàng pha lẫn m.á.u đen, bắt đầu có dấu hiệu hoại t.ử do nhiễm trùng và kiệt sức. Cạnh đó, Lạc Thiên Mạc cuộn tròn người lại như một con tôm nhỏ, cơ thể gầy gò run lên bần bật, hơi thở lạnh ngắt.

Bọn họ sắp không trụ nổi nữa.

"Nương, Mạc Nhi, kiên nhẫn một chút, tỷ tỷ cứu hai người ngay đây."

Giọng nói của Lạc Khinh Xu không còn vẻ thanh lãnh, sắc bén như khi kề ngói vỡ vào cổ Lão Vương thị trong sài phòng, mà chất chứa sự ôn nhu, xót xa đến tột cùng. Nàng cẩn thận vòng tay qua gáy Vu Mạn Liễu, đỡ nửa thân trên của nương tựa vào lòng mình. Bàn tay run rẩy vì kiệt sức của nàng đưa chén ngọc chứa Linh Tuyền Thủy kề sát miệng bà.

"Nương, há miệng ra, uống một ngụm thôi..."

Vu Mạn Liễu đã rơi vào hôn mê sâu, hàm răng c.ắ.n c.h.ặ.t vì đau đớn. Lạc Khinh Xu không chút do dự, dùng ngón tay cái bóp nhẹ vào hai bên hàm của bà, ép miệng bà hé ra, rồi cẩn thận đổ từng giọt Linh Tuyền Thủy vào.

Nước suối tâm linh vừa chạm vào môi đã hóa thành một luồng khí mát lạnh, trôi tuột xuống yết hầu. Chỉ trong vòng ba cái chớp mắt, một kỳ tích mắt thường có thể thấy được bắt đầu diễn ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Luồng sinh cơ cường đại từ Linh Tuyền Thủy nhanh ch.óng lan tỏa khắp tứ chi bách hài của Vu Mạn Liễu. Sắc mặt xám xịt của bà từ từ ửng hồng. Tiếng thở dốc đứt quãng dần trở nên đều đặn, sâu và có lực hơn. Kinh ngạc nhất là những vết roi chằng chịt rướm m.á.u trên lưng bà, dưới tác dụng của linh khí, m.á.u đen trào ra rồi tự động đóng vảy, lớp da thịt thối rữa bong tróc, nhường chỗ cho da non đang lấy tốc độ đáng sợ để khôi phục.

Vu Mạn Liễu khẽ rên lên một tiếng, hàng lông mày đang nhíu c.h.ặ.t vì đau đớn cũng dần giãn ra. Dù chưa tỉnh lại, nhưng hơi thở đã hoàn toàn bình ổn, giống như một người đang chìm vào giấc ngủ sâu sau chuỗi ngày dài mệt mỏi.

Lạc Khinh Xu thở phào nhẹ nhõm, một giọt nước mắt vô thức lăn dài trên gò má lem luốc bùn đất. Nàng đặt nương nằm ngay ngắn xuống phần đất bằng phẳng nhất, rồi lập tức quay sang Lạc Thiên Mạc.

Thằng bé đói khát lâu ngày, lại bị kinh hãi quá độ, cơ thể suy nhược đến cực điểm. Lạc Khinh Xu múc thêm nửa chén Linh Tuyền Thủy, từ từ mớm cho đệ đệ. Vừa uống xong, l.ồ.ng n.g.ự.c nhỏ bé của Lạc Thiên Mạc lập tức phồng lên, xẹp xuống đều nhịp. Nhiệt độ cơ thể vốn lạnh lẽo nay đã ấm áp trở lại. Đôi bàn tay nhỏ nhắn đang nắm c.h.ặ.t vì sợ hãi cũng từ từ buông lỏng.

Nhìn mẫu thân và đệ đệ đã vượt qua quỷ môn quan, tảng đá đè nặng trong lòng Lạc Khinh Xu rốt cuộc cũng được gỡ bỏ. Nàng ngồi phịch xuống đất, lúc này mới cảm nhận được toàn thân mình đang đau nhức như bị hàng vạn con kiến c.ắ.n xé.

Cỗ thân thể này quá tàn tạ. Để duy trì uy áp Hóa Thần Cảnh dọa dẫm đám cực phẩm Lạc gia, nàng đã tiêu hao đến cạn kiệt chút sinh lực cuối cùng. Từng thớ cơ, từng đoạn xương cốt đều đang gào thét biểu tình.

Không chút chần chừ, Lạc Khinh Xu ngửa cổ, uống cạn nửa chén Linh Tuyền Thủy còn lại.

"Oanh!"

Một cỗ năng lượng bạo liệt mang theo hơi lạnh buốt óc nổ tung trong đan điền nàng. Linh Tuyền Thủy đối với người phàm như Vu Mạn Liễu hay Lạc Thiên Mạc chỉ có tác dụng bồi bổ, chữa thương, nhưng đối với Lạc Khinh Xu – người mang trong mình thần hồn của Mộc Tiên Linh – nó lại tự động kích hoạt quá trình Tẩy tinh phạt tủy!

Lạc Khinh Xu c.ắ.n c.h.ặ.t ch.óp lưỡi, ngăn không cho tiếng la hét thoát ra khỏi cổ họng. Đau! Một nỗi đau khủng khiếp như lột da róc thịt!

Năng lượng của Linh Tuyền Thủy hóa thành vô số thanh kiếm sắc bén, điên cuồng cọ rửa từng nhánh kinh mạch nhỏ nhất trong cơ thể nàng. Những kinh mạch vốn tắc nghẽn, héo úa vì đói khát và độc tố tích tụ mười mấy năm trời nay bị bạo lực xé rách, rồi lại lập tức được sinh cơ cường đại chữa lành, mở rộng ra gấp chục lần.

Cốt tủy nàng phát ra những tiếng "răng rắc" rợn người. Xương cốt yếu ớt đang được tái tạo, trở nên cứng cáp, ngọc ngà hơn. Từ trong từng lỗ chân lông của Lạc Khinh Xu, một lớp chất lỏng màu đen sền sệt, hôi thối bắt đầu ứa ra. Đó chính là tạp chất, là những thứ dơ bẩn nhất tích tụ trong cỗ thân thể phàm nhân này.

Quá trình t.r.a t.ấ.n kéo dài chừng một nén hương, nhưng với Lạc Khinh Xu lại dài đằng đẵng như cả thế kỷ. Cho đến khi luồng khí lạnh cuối cùng dung nhập vào đan điền, hóa thành một dòng nội tức ấm áp chảy xuôi theo kỳ kinh bát mạch, nàng mới từ từ mở mắt.

Một luồng tinh quang sắc lạnh, thâm thúy như vực sâu xẹt qua đáy mắt Lạc Khinh Xu.