Hương Y Nông Môn: Tuyệt Sát Khởi Đầu

Chương 7



Nàng siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m. Một tiếng nổ lép bép vang lên từ các khớp xương. Sức mạnh! Nàng cảm nhận rõ ràng từng thớ thịt đều ngập tràn bạo phát lực. Dù thân thể hiện tại chưa thể tu luyện lại võ công cái thế hay đạt tới Hóa Thần Cảnh huy hoàng như kiếp trước, nhưng thần thức của nàng đã được khôi phục một phần. Với thể chất đã qua Tẩy tinh phạt tủy, cộng thêm kỹ năng chiến đấu kiếp trước, g.i.ế.c dăm ba tên tráng hán hay thú dữ trong núi với nàng lúc này dễ như trở bàn tay.

Lạc Khinh Xu đứng dậy. Gió lạnh trên núi thổi qua khiến lớp tạp chất hôi thối bám trên da thịt khô lại, vô cùng khó chịu. Nàng nhíu mày, thần thức khẽ động, một chậu nước suối từ Nghịch Thiên Không Gian xuất hiện. Nàng nhanh ch.óng cọ rửa sạch sẽ lớp bùn đen trên người, lộ ra làn da trắng nõn nà, mịn màng như ngọc, hoàn toàn khác hẳn với vẻ đen nhẻm, thô ráp trước đây. Dù khuôn mặt vẫn gầy gò, nhưng những nét thanh tú, sắc sảo đã bắt đầu lộ diện, hứa hẹn một tuyệt thế dung nhan trong tương lai.

Sau khi thu dọn xong, Lạc Khinh Xu nhìn lại hoàn cảnh hiện tại. Trời đã ngả về chiều, ánh hoàng hôn đỏ quạch như m.á.u nhuộm kín đỉnh Thúy Tùng Sơn. Nhiệt độ bắt đầu hạ thấp. Bọn họ không thể cứ nằm tơ hơ giữa sườn dốc thế này được, thú dữ ngửi thấy hơi người chắc chắn sẽ mò tới.

Thần thức của Lạc Khinh Xu khuếch tán ra xung quanh, bao trùm bán kính một trăm trượng. Rất nhanh, nàng phát hiện cách đó không xa, ẩn sau một rặng cây tùng khô héo là một hang đá nhỏ, miệng hang bị đá tảng che khuất một nửa, cực kỳ kín đáo và khuất gió.

"Tạm thời nấp ở đó vậy."

Nàng cúi xuống, một tay xốc Vu Mạn Liễu lên lưng, một tay ôm gọn Lạc Thiên Mạc vào lòng. Sức mạnh mới được thức tỉnh khiến nàng mang theo hai người mà bước đi nhẹ bẫng, không hề có cảm giác nặng nề. Vài cái nhún chân, Lạc Khinh Xu đã đưa được nương và đệ đệ vào sâu trong hang đá.

Bên trong hang khá khô ráo, thoang thoảng mùi rêu phong. Nàng cẩn thận đặt hai người xuống một tảng đá phẳng, cởi chiếc áo khoác rách bươm của mình đắp lên người Lạc Thiên Mạc để giữ ấm. Linh Tuyền Thủy đã giải quyết được nguy cơ sinh mệnh, nhưng nó không thể thay thế lương thực. Bụng của Lạc Khinh Xu lúc này đang réo lên những tiếng ùng ục biểu tình. Nàng cần thức ăn, cần thịt để bổ sung khí huyết cho cả nhà sau khi họ tỉnh dậy.

Nghịch Thiên Không Gian hiện tại mới thức tỉnh, bên trong ngoại trừ Linh Tuyền Thủy thì chỉ có đất trống, chưa hề có bất kỳ hạt giống hay động vật nào. Muốn sống sót, nàng buộc phải dựa vào Thúy Tùng Sơn này.

"Nương, Mạc Nhi, hai người cứ an tâm ngủ đi. Từ nay về sau, có Lạc Khinh Xu ta ở đây, thiên hạ này kẻ nào dám động đến một sợi tóc của hai người, ta tất trảm cỏ nhổ tận gốc!"

Ánh mắt Lạc Khinh Xu lóe lên sự tàn nhẫn và kiên định. Nàng vung tay, dời vài tảng đá lớn lấp kín hơn phân nửa miệng hang để ngụy trang, đồng thời rải một chút bột đất tẩm Linh Tuyền Thủy pha loãng xung quanh để át đi mùi hơi người. Xong xuôi đâu đấy, Lạc Khinh Xu xoay người, thân ảnh thon gầy như một con báo săn mồi, lặng lẽ hòa vào bóng tối đang dần bao trùm khu rừng hoang vu.

Càng đi sâu vào Thúy Tùng Sơn, cây cối càng rậm rạp, ánh sáng hoàn toàn bị che khuất. Khắp nơi là những gốc cổ thụ khô héo vì hạn hán, cành lá chĩa lên trời như những ngón tay ma quỷ.

Lạc Khinh Xu nhắm mắt lại, phóng thích thần thức. Trong thế giới của nàng lúc này, mọi tiếng động dù là nhỏ nhất cũng được phóng đại: tiếng một con bọ cánh cứng bò dưới lớp lá khô, tiếng gió luồn qua khe đá, tiếng nước róc rách từ một con suối cạn cách đó nửa dặm.

Đột nhiên, bước chân của nàng khựng lại.

Thần thức của nàng vừa chạm phải một luồng khí tức cực kỳ hỗn loạn.

Lạc Khinh Xu mở bừng mắt, mũi khẽ khịt lại. Gió núi vừa đổi hướng, mang theo một mùi vị mà nàng vô cùng quen thuộc.

Mùi m.á.u tanh!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng đây không phải là m.á.u của lợn rừng hay thú dữ bị săn mồi. Trong mùi m.á.u tanh nồng đó, Lạc Khinh Xu ngửi thấy vị ngòn ngọt đặc trưng của một loại kịch độc tàn phá lục phủ ngũ tạng – Đoạn Trường Tán. Hơn thế nữa, thứ khiến thần kinh của một kẻ từng trải qua muôn vàn trận sát phạt như nàng phải căng lên, chính là sát khí.

Một cỗ sát khí lạnh lẽo, vô tình, được tôi luyện qua hàng ngàn mạng người mới có thể hình thành. Đây tuyệt đối là sát thủ chuyên nghiệp!

"Thúy Tùng Sơn hoang vu hẻo lánh, lại là nơi khỉ ho cò gáy của Ngạo Lâm Quốc, sao có thể xuất hiện sát thủ cấp bậc này?" Lạc Khinh Xu khẽ nheo mắt, trong đầu nhanh ch.óng phân tích tình hình.

Với tính cách của nàng, ôm rắc rối vào thân chưa bao giờ là một lựa chọn thông minh. Nàng vừa mới thoát khỏi cái động không đáy Lạc gia, nương và đệ đệ còn đang hôn mê trong hang, việc xen vào ân oán giang hồ hay triều đình lúc này là cực kỳ ngu ngốc.

Nàng xoay gót chân, định đổi hướng đi săn ở khu vực khác.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nàng định rời đi, một âm thanh trầm đục vang lên, x.é to.ạc màn đêm tĩnh lặng.

"Keng!"

Tiếng kim loại va chạm chát chúa, kèm theo đó là một tiếng gầm gừ trầm thấp, uy dũng nhưng chất chứa sự bi phẫn và kiệt quệ đến cùng cực. Âm thanh ấy chấn động màng nhĩ, mang theo một luồng nội lực thâm hậu đang bạo phát lần cuối trước khi tắt lịm.

Lạc Khinh Xu sững người. Luồng nội lực vừa phát ra... rất mạnh! Dù người đó đang trọng thương và trúng kịch độc, nhưng tàn dư uy lực vẫn đủ khiến lá cây xung quanh rung lên bần bật. Ở cái nơi sơn cùng thủy tận này, một cường giả như vậy mang giá trị lợi dụng cực lớn.

"Nạn đói hoành hành, thế đạo loạn lạc. Một mình ta dẫn theo nương và đệ đệ, dù có Nghịch Thiên Không Gian cũng khó tránh khỏi tai mắt của kẻ gian. Nếu có thể thu phục hoặc kết ân oán với một kẻ có thế lực..."

Khóe môi Lạc Khinh Xu khẽ cong lên một nụ cười lạnh nhạt đầy toan tính. Kẻ thù của kẻ thù có thể không phải là bạn, nhưng kẻ sắp c.h.ế.t đuối chắc chắn sẽ trả một cái giá trên trời cho khúc gỗ mục cứu mạng mình.

Chút do dự cuối cùng tan biến. Lạc Khinh Xu vận dụng nội tức vừa khôi phục, mũi chân điểm nhẹ lên một thân cây khô, thân ảnh tựa như một bóng ma không trọng lượng, lặng lẽ lướt đi trên những cành cây cao, lao thẳng về phía phát ra luồng sát khí ngút trời.

Phía trước, qua khe hở của những tán lá tùng rậm rạp, một tràng cảnh đẫm m.á.u bắt đầu hiện ra trong tầm mắt nàng.

Máu nhuộm đỏ cả một vùng đất cằn cỗi. Quanh một vũng suối cạn, mười mấy cái xác mặc hắc y nằm ngổn ngang, kẻ thì đứt lìa đầu, kẻ thì bị c.h.é.m làm đôi, ruột gan phèo phổi đổ tràn ra ngoài bốc mùi tanh tưởi.

Và ở chính giữa vòng vây của năm tên hắc y nhân còn sót lại, một nam t.ử vận cẩm bào đen tuyền đang dùng thanh trường kiếm cắm phập xuống đất để chống đỡ cơ thể tàn tạ của mình.