Hương Y Nông Môn: Tuyệt Sát Khởi Đầu

Chương 9



Một giọng nói trầm thấp, khàn đặc nhưng uy dũng tựa sấm rền vang lên phá vỡ dòng suy nghĩ của Lạc Khinh Xu.

Dạ Tư Thần chậm rãi ngẩng đầu lên. Khóe môi hắn rỉ ra một vệt m.á.u đen, nhưng nụ cười nhếch mép lại tàn nhẫn và cuồng ngạo đến tột cùng. Hắn từ từ rút thanh Tru Thần kiếm từ dưới đất lên. Ngay khoảnh khắc lưỡi kiếm rời khỏi mặt đất, một luồng sát khí cuồng bạo như bão táp ập tới. Không khí xung quanh hắn dường như vặn vẹo.

"Lên! G.i.ế.c hắn! Hắn chỉ đang nỏ mạnh hết đà thôi!" Tên cầm đầu gầm lên, đồng loạt vung kiếm lao tới. Năm luồng kiếm quang sắc lạnh đan dệt thành một tấm lưới c.h.ế.t ch.óc chụp thẳng xuống đỉnh đầu Dạ Tư Thần.

"Muốn c.h.ế.t!"

Dạ Tư Thần gầm nhẹ một tiếng, đôi mắt vằn lên tia m.á.u đỏ sọc. Hắn hoàn toàn bỏ qua mọi sự phòng thủ, dồn toàn bộ tàn dư nội lực cuối cùng vào thanh Tru Thần kiếm. Thân hình hắn đột ngột biến mất tại chỗ, chỉ để lại một tàn ảnh nhạt nhòa.

"Xuy!"

"A!"

Hai tiếng động vang lên gần như cùng một lúc. Tiếng thứ nhất là lưỡi kiếm sắc bén cắt đứt yết hầu, tiếng thứ hai là tiếng hét t.h.ả.m thiết của tên t.ử sĩ. Khi Dạ Tư Thần hiện thân trở lại, hắn đã đứng sau lưng hai tên hắc y nhân. Một đường kiếm c.h.é.m ngang hông sức mạnh kinh người đã cắt đôi thân thể của một tên, trong khi tên còn lại bị đ.â.m xuyên qua tim, m.á.u tươi phun trào như suối.

Nhưng cái giá phải trả cũng cực kỳ t.h.ả.m khốc.

"Phập!"

Một thanh kiếm của tên sát thủ thứ ba đã lợi dụng sơ hở, đ.â.m sượt qua bả vai trái của Dạ Tư Thần, ghim sâu vào da thịt. Dạ Tư Thần không hề nhíu mày, hắn xoay người, vung chân tung một cú đá mang theo nội lực sấm sét trúng ngay n.g.ự.c kẻ vừa đ.â.m mình. Tiếng xương sườn vỡ vụn vang lên răng rắc, tên sát thủ văng xa hơn chục trượng, hộc m.á.u tươi c.h.ế.t ngay tại chỗ.

Chỉ trong chớp mắt, thế trận năm người bị phá vỡ, ba kẻ mất mạng. Hai tên còn lại, bao gồm cả tên thủ lĩnh, lảo đảo lùi lại phía sau, ánh mắt nhìn Dạ Tư Thần hiện rõ sự kinh hãi tột độ. Kẻ này... thực sự không phải là người! Trúng kịch độc, trọng thương khắp người mà vẫn có thể bùng phát sức mạnh khủng khiếp đến thế!

Trên cành cây cao, ánh mắt Lạc Khinh Xu lóe lên sự kinh ngạc chân chính. Nàng từng là cường giả Hóa Thần Cảnh, kiến thức chiến đấu viễn siêu phàm nhân. Chiêu thức vừa rồi của Dạ Tư Thần không hề có chút hoa mỹ, nó thuần túy là kỹ năng g.i.ế.c ch.óc được tôi luyện từ trong núi xác biển m.á.u. Sự tàn nhẫn của hắn đối với kẻ thù và đối với chính bản thân mình khiến nàng cảm thấy vô cùng hợp khẩu vị.

"Đáng tiếc..." Lạc Khinh Xu thầm thở dài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nàng biết rõ, nhát kiếm vừa rồi chính là sự hồi quang phản chiếu cuối cùng của hắn. Việc cưỡng ép kích động nội lực để g.i.ế.c ba tên sát thủ đã đẩy Thực Cương Độc Dịch phá vỡ phòng tuyến cuối cùng của tâm mạch.

Đúng như Lạc Khinh Xu dự đoán, ngay khi t.h.i t.h.ể tên sát thủ thứ ba vừa chạm đất, Dạ Tư Thần thân hình lảo đảo. Hắn chống mạnh thanh Tru Thần kiếm xuống đất để giữ thăng bằng nhưng vô ích. Một ngụm m.á.u đen lớn từ trong miệng hắn phun ra, nhuộm đen cả một khoảng đất đá. Những đường gân đen trên cổ hắn bắt đầu lan lên tận gò má, đôi mắt vốn sắc lạnh như ưng giờ đây bắt đầu vẩn đục, tiêu cự dần tan rã. Hắn gục một gối xuống mặt đất, hơi thở mỏng manh như sợi tơ trước gió.

Cái lạnh lẽo của cái c.h.ế.t bắt đầu bủa vây lấy vị Chiến thần vô địch. Dạ Tư Thần c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến bật m.á.u, cố gắng giữ lại tia tỉnh táo cuối cùng, nhưng bóng tối đã ập xuống mí mắt hắn như một tảng đá ngàn cân. Không cam lòng! Thật sự không cam lòng! Mối thù của Hộ Quốc Vương Phủ chưa báo, lũ tiểu nhân trong hoàng thành vẫn còn nhởn nhơ, hắn sao có thể bỏ mạng tại cái chốn khỉ ho cò gáy này?

Nhìn thấy Dạ Tư Thần hoàn toàn sụp đổ, tên thủ lĩnh hắc y nhân sau phút chốc khiếp sợ liền vỡ òa trong tiếng cười điên dại.

"Ha ha ha! Dạ Tư Thần, cuối cùng thì mày cũng đến cực hạn rồi! Chiến thần thì sao? Dạ Vương thì sao? Hôm nay, cái mạng của mày sẽ là bước đệm để ta thăng quan tiến chức!"

Hắn nháy mắt với tên đồng bọn còn lại. Cả hai siết c.h.ặ.t thanh kiếm, từng bước, từng bước chậm rãi tiến về phía con mồi đang gục ngã. Bọn chúng rất cẩn thận, dù biết Dạ Tư Thần đã không còn lực phản kháng, nhưng sự ám ảnh về sức mạnh của hắn vẫn khiến chúng không dám manh động lao bừa.

Lạc Khinh Xu nheo mắt. Nàng biết, thời cơ của mình đã đến.

"Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, bao giờ cũng quý giá hơn dệt hoa trên gấm." Chỉ khi con người ta rơi vào hoàn cảnh tuyệt vọng nhất, cận kề cái c.h.ế.t nhất, thì ân tình cứu mạng mới đạt được giá trị tối đa. Nàng muốn Dạ Tư Thần phải nợ nàng một ân huệ mà cả đời này hắn không thể nào trả hết.

Lạc Khinh Xu từ từ đứng thẳng dậy trên cành tùng. Nhờ có Linh Tuyền Thủy khôi phục một chút thể lực, cơ thể yếu ớt này của nàng đã có thể chịu đựng được một phần nhỏ uy áp từ linh hồn Hóa Thần Cảnh bộc phát. Nàng kẹp c.h.ặ.t mảnh ngói vỡ sắc nhọn vào giữa ngón trỏ và ngón giữa. Cổ tay khẽ chuyển động, tính toán góc độ, quỹ đạo gió và tốc độ rơi tự do để có thể một đòn kết liễu tên thủ lĩnh đang tiến lại gần Dạ Tư Thần.

Nhưng đúng lúc này, một biến số xảy ra.

Trong lúc Lạc Khinh Xu chuyển dời trọng tâm, một chiếc lá tùng khô héo bên dưới gót chân nàng không chịu nổi lực ép, phát ra tiếng "rắc" vô cùng nhỏ bé. Âm thanh ấy, trong tiếng gió núi rít gào vốn dĩ không đáng kể. Thế nhưng, đối với những t.ử sĩ đã được rèn luyện khả năng thính giác nhạy bén trong sinh t.ử, nó lại vang dội như một tiếng sấm.

Tên thủ lĩnh hắc y nhân đang giơ cao thanh kiếm chuẩn bị c.h.é.m xuống cổ Dạ Tư Thần đột ngột khựng lại. Ánh mắt hắn như điện, mang theo sát khí lạnh lẽo quét mạnh về phía tán cây cổ thụ nơi Lạc Khinh Xu đang ẩn nấp.

"Kẻ nào giấu đầu lòi đuôi? Lăn ra đây cho ta!" Tên thủ lĩnh quát lớn.