Hương Y Nông Môn: Tuyệt Sát Khởi Đầu

Chương 10



Đồng thời với tiếng quát, tên t.ử sĩ còn lại lập tức xoay người, cổ tay vung mạnh. "Vút!" Một thanh ám khí hình phi tiêu xé gió lao v.út đi, cắm phập vào cành cây ngay sát bắp chân của Lạc Khinh Xu, gọt đứt một mảng vỏ cây lớn.

Bị phát hiện!

Ánh mắt Lạc Khinh Xu không hề có lấy một tia hoảng loạn, ngược lại, sát cơ trong đáy mắt nàng càng lúc càng nồng đậm. Khóe môi nàng câu lên một nụ cười lạnh tựa ma tôn tà ác. Nếu đã không thể đ.á.n.h lén, vậy thì tàn sát công khai vậy!

Bên dưới, Dạ Tư Thần đã hoàn toàn mất đi ý thức, thân thể cao lớn đổ ầm xuống nền đất khô cằn. Tên thủ lĩnh hắc y nhân thấy đồng bọn đã khóa c.h.ặ.t vị trí kẻ nấp trên cây, liền quay mặt lại, nở một nụ cười gắt gao tàn độc. Hắn vung kiếm lên cao, nhắm thẳng vào gáy của vị Dạ Vương đang bất tỉnh nhân sự, dồn toàn lực c.h.é.m xuống một đòn kết liễu.

Cùng lúc đó, tên sát thủ còn lại nhún chân, khinh công đạp lên thân cây, chĩa thẳng mũi kiếm lao v.út lên tán lá tùng nhắm vào vị trí của Lạc Khinh Xu.

Giữa khoảnh khắc sinh t.ử ngàn cân treo sợi tóc, Lạc Khinh Xu siết c.h.ặ.t mảnh ngói vỡ rỉ m.á.u, luồng uy áp vô hình của Hóa Thần Cảnh bắt đầu cuộn trào trong huyết quản, sẵn sàng giáng xuống trần gian một cơn thịnh nộ đẫm m.á.u. Bữa tiệc tàn sát tại Thúy Tùng Sơn, chính thức mở màn.

Chiếc phi tiêu sắc lạnh xé gió lao đến, mang theo tiếng rít gào của t.ử thần. Khoảng cách quá gần, tốc độ quá nhanh, đối với một tiểu cô nương nông thôn gầy gò ốm yếu, đòn đ.á.n.h lén này căn bản là vô phương né tránh.

Thế nhưng, Lạc Khinh Xu không phải là một nữ t.ử phàm trần.

Ngay tại khoảnh khắc mũi nhọn tẩm độc tà ác chỉ còn cách bắp chân nàng nửa tấc, đôi mắt thâm thúy của Lạc Khinh Xu lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Thần thức của Hóa Thần Cảnh dẫu bị giới hạn trong cỗ thân thể tàn tạ này, vẫn đủ sức bao quát mọi chuyển động trong bán kính mười trượng. Nàng khẽ xoay gót chân, thân hình mỏng manh tựa như một chiếc lá rụng bị gió cuốn đi, lách qua quỹ đạo của chiếc phi tiêu một cách vi diệu đến khó tin.

"Phập!" Chiếc phi tiêu cắm sâu vào thân cây cổ thụ phía sau, đuôi kim loại vẫn còn rung lên bần bật.

Cùng lúc đó, tên sát thủ thứ hai đã đạp gió lao lên đến tán cây. Xuyên qua kẽ lá, đập vào mắt hắn là một thân ảnh gầy trơ xương, y phục rách rưới, tóc tai bù xù. Hắn sững sờ trong một phần mười hơi thở. Một con nhãi ranh vắt mũi chưa sạch? Vậy mà có thể né được ám khí của hắn?

Sự khinh địch vừa dấy lên trong đầu tên hắc y nhân, lập tức trở thành bản án t.ử hình dành cho hắn.

Lạc Khinh Xu không lùi mà tiến. Nhờ vào lượng Linh Tuyền Thủy vừa uống lúc nãy, sinh cơ trong cơ thể nàng đã được kích phát một phần. Nàng mượn lực đạp mạnh vào thân cây, cả người lao thẳng về phía tên sát thủ như một mũi tên rời cung. Trong tay nàng, mảnh ngói vỡ rỉ m.á.u từ sài phòng Lạc gia không khác gì một thanh tuyệt thế thần binh dưới sự dồn nén của sát ý ngút ngàn.

"C.h.ế.t đi!" Tên sát thủ gầm gừ, vung kiếm c.h.é.m ngang hòng chẻ đôi người nàng.

Nhưng quỹ đạo của Lạc Khinh Xu đột ngột biến ảo. Ngay khi lưỡi kiếm sắp chạm vào vạt áo, ý niệm của nàng khẽ động. Nghịch Thiên Không Gian tức thời mở ra rồi khép lại trong chớp mắt. Thân ảnh Lạc Khinh Xu đột nhiên biến mất giữa không trung, khiến nhát kiếm của tên sát thủ c.h.é.m vào khoảng không vô hình.

"Cái gì..." Con ngươi tên sát thủ co rút lại tột độ, mồ hôi lạnh nháy mắt ướt đẫm lưng áo. Hắn chưa kịp thu kiếm về phòng thủ thì một luồng khí lạnh buốt đã áp sát ngay phía sau gáy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lạc Khinh Xu mượn sự dịch chuyển ngắn của không gian, xuất hiện ngay điểm mù của kẻ địch. Không một tia do dự, không một tiếng động thừa thãi, cánh tay gầy guộc vung lên với một góc độ xảo quyệt và chuẩn xác đến đáng sợ. Mảnh ngói vỡ mang theo toàn bộ sức lực bạo phát, cắt phăng qua yết hầu của tên sát thủ.

"Xuy..."

Một đường m.á.u đỏ tươi phun trào như suối. Tiếng rên rỉ nghẹn ứ trong cổ họng tên hắc y nhân. Hắn trừng lớn hai mắt, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy cái cổ đang không ngừng trào m.á.u, thân hình cao lớn mất thăng bằng, rơi tự do từ trên ngọn cây cao mười trượng xuống mặt đất, phát ra một tiếng "bịch" nặng nề.

Chỉ bằng một chiêu, miểu sát!

Mọi chuyện diễn ra trên tán cây chỉ vẹn vẹn trong hai nhịp thở. Lúc này, ở bên dưới mặt đất, lưỡi kiếm của tên thủ lĩnh đang c.h.é.m xuống cổ Dạ Tư Thần bỗng khựng lại giữa không trung vì tiếng động chát chúa của đồng bọn rơi xuống.

Tên thủ lĩnh vội vã quay đầu lại. Khi nhìn thấy t.h.i t.h.ể thuộc hạ đắc lực của mình nằm co giật trong vũng m.á.u, yết hầu bị cắt đứt gọn gàng, đồng t.ử của hắn co rút kịch liệt. Một luồng hàn khí chạy dọc từ gót chân lên tận đỉnh đầu. Kẻ ẩn nấp rốt cuộc là thần thánh phương nào? Cao thủ tuyệt đỉnh của triều đình? Hay là ám vệ ẩn nấp của Dạ Vương?

"Kẻ nào? Lăn ra đây cho bổn tọa!" Tên thủ lĩnh gầm lên, trường kiếm rung lên ong ong, nội lực bát cấp cuồn cuộn tỏa ra tạo thành một tầng cương khí bảo vệ quanh thân. Hắn bỏ qua Dạ Tư Thần đang bất tỉnh, lùi lại hai bước, cảnh giác cao độ nhìn chằm chằm lên tán cây tùng.

Đáp lại hắn, chỉ có tiếng gió ngàn rít gào và sự im lặng c.h.ế.t ch.óc.

Lạc Khinh Xu đứng trên cành cây cao, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm tên thủ lĩnh. Nàng biết rõ, cỗ thân thể này đã đến cực hạn. Cú bạo phát vừa rồi đã rút cạn chút sinh lực ít ỏi mới khôi phục. Hai tay nàng đang run rẩy nhè nhẹ, mảnh ngói vỡ trong tay đã mẻ nát sau cú va chạm với xương cổ của tên sát thủ. Đối đầu chính diện với một cao thủ mang nội lực thâm hậu, cỗ thân thể này không có lấy một phần thắng.

Nhưng, nàng là Thanh Nguyệt Vũ. Là Mộc Tiên Linh uy chấn Tiên Giới. Dù Long bơi vũng nước cạn, cũng tuyệt đối không để lũ tôm tép nhãi nhép khinh nhờn!

Nàng từ từ ném mảnh ngói vỡ đi. Khóe môi tái nhợt nhếch lên một nụ cười tà mị. Đã không thể dùng sức mạnh thể chất, vậy thì dùng linh hồn nghiền ép.

"Ngươi muốn gặp ta đến vậy sao?"

Một giọng nói trong trẻo, non nớt nhưng lại mang theo âm vang lạnh lẽo thấu xương từ trên cao vọng xuống. Âm thanh ấy không lớn, nhưng lại như có ma lực, trực tiếp gõ thẳng vào màng nhĩ của tên thủ lĩnh, khiến màng nhĩ hắn đau nhói.

Tên thủ lĩnh ngẩng phắt đầu lên. Giữa những tán lá tùng u ám, một thân ảnh nhỏ bé từ từ đáp xuống mặt đất, nhẹ nhàng tựa lông hồng.

Khi nhìn rõ dung mạo của kẻ vừa tàn sát thuộc hạ mình, tên thủ lĩnh sững sờ đến mức quên cả hô hấp. Một tiểu nha đầu gầy gò, rách rưới, thoạt nhìn chưa tới mười lăm tuổi? Thậm chí trên người nàng ta không hề có một tia d.a.o động của nội lực. Kẻ này mà lại có thể một đòn miểu sát t.ử sĩ được huấn luyện nghiêm ngặt của triều đình?

"Giả thần giả quỷ! Nhãi ranh, chán sống rồi sao!"