Năm thứ năm kể từ khi ta c.h.ế.t, ai nấy đều nói Thiếu khanh Đại Lý Tự Lục Cảnh Am cuối cùng cũng đã thông suốt, nạp một mỹ thiếp vào phủ.
Mỹ thiếp ấy được sủng ái vô cùng. Bởi nàng có dung mạo giống với Trường Ninh Công chúa đã khuất, nên mỗi lần xuất hiện đều khiến mọi người không khỏi thổn thức cảm khái.
Thế nhưng chỉ có ta biết, Lục Cảnh Am đối đãi với nàng vô cùng lễ độ, chưa từng vượt quá khuôn phép.
Chỉ có một điều không tốt.
Lục Cảnh Am thường ngẩn người nhìn nàng thật lâu, như thể đang thông qua nàng để nhìn một người khác.
Về sau nữa, ta quay trở về năm hai mươi tuổi.
1
Là trưởng nữ được phụ hoàng coi trọng nhất, ta g.i.ế.c nghịch tặc, trừ gian thần, trở thành Trường Ninh Công chúa khiến bá quan trong triều đều e dè kiêng sợ.
Ai ngờ ta vượt qua được loạn thần tặc t.ử mưu quyền đoạt vị, lại không vượt qua được cuộc tranh đoạt ngôi vị giữa các hoàng t.ử.
Ngũ hoàng t.ử chẳng biết từ đâu có được tin tức phụ hoàng có ý truyền ngôi cho ta.
Nhân lúc ta lâm bệnh, hắn động tay động chân vào t.h.u.ố.c, khiến ta thuận lý thành chương mà “bệnh c.h.ế.t”.
Điều ngoài dự liệu là ta không rơi xuống hoàng tuyền, mà hóa thành một cô hồn, bị nhốt trong phủ Công chúa lạnh lẽo, quạnh quẽ.
Một ngày nọ, Lục Cảnh Am đến phủ Công chúa năm xưa.
Ta theo sát phía sau cố nhân, rất nhanh đã phát hiện ra cơ duyên trong đó.
Vốn dĩ phạm vi hoạt động của ta vô cùng hạn chế, vậy mà giờ đây lại có thể theo Lục Cảnh Am rời khỏi phủ Công chúa đang giam cầm mình.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Ban ngày, ta không còn bị hạn chế hành động nữa.
Chỉ là mỗi khi đêm xuống, ta lại bị giữ bên cạnh Lục Cảnh Am trong phạm vi ba thước.
Mỗi đêm như thế, ta đành làm “tiểu tư thân cận” của hắn. Đợi trời sáng, ta lại được tự do.
Dù đã chuẩn bị tâm lý cho chuyện “hễ trời tối là bị dịch chuyển đến bên cạnh Lục Cảnh Am”, hôm nay ta vẫn bị dọa cho giật mình.
Trời cao chứng giám, ta thật sự không cố ý nhìn hắn tắm.
Màn đêm đã buông xuống.
Ta nhìn cảnh tượng đột ngột hiện ra trước mắt, hơi nước lượn lờ, ánh nến lay động, bất giác đỏ mặt.
Ta cụp mắt, lặng lẽ xoay người.
Nghe tiếng nước khẽ vang lên phía sau, ta quay lưng về phía Lục Cảnh Am, chậm chạp tựa bên thành thùng tắm.
Thế nhưng lòng bàn tay lại chẳng hiểu sao trở nên nhớp nháp, như thể đang đổ mồ hôi.
Chẳng lẽ một cô hồn cũng biết đổ mồ hôi sao?
Rất nhanh, suy nghĩ của ta đã bay sang chuyện khác.
Ta không nhịn được bật cười thành tiếng.
Động tĩnh phía sau lại rõ ràng khựng lại một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cả người ta cứng đờ.
Ta bịt miệng, cẩn thận quay đầu nhìn lại. Sau khi xác nhận hết lần này đến lần khác rằng Lục Cảnh Am không nghe thấy tiếng mình, lúc ấy mới yên tâm.
Bàn tay che môi khô ráo vô cùng, nào có mồ hôi gì đâu.
Rõ ràng chỉ là ảo giác của ta mà thôi.
Sau khi liên tiếp bắt gặp Lục Cảnh Am tắm rửa hết lần này đến lần khác, ta cũng dần thành quen.
Từ lúc đỏ mặt ngượng ngùng ban đầu đến khi bình thản tự nhiên về sau, chỉ mất hơn hai tháng.
Lúc ấy, ta đã c.h.ế.t hơn bốn năm.
Ta từng muốn vào cung thăm phụ hoàng.
Thế nhưng mỗi lần đến trước cổng cung đều bị một lực cản vô hình ngăn lại.
Khoảng ba tháng sau, cuối cùng ta cũng có thể bước vào hoàng cung.
Nhưng rồi lại phát hiện thiên hạ này đã đổi chủ từ lâu.
Thì ra sau khi ta qua đời được một tháng, phụ hoàng cũng băng hà.
Từ ngày sinh thần của ta, Chu tướng đã nảy sinh ý định mưu phản. Bởi vậy thương thế của phụ hoàng mãi không khỏi.
Về sau, người để lại di chiếu rồi buông tay rời bỏ nhân thế.
Hiện nay, tân đế đã đăng cơ được bốn năm.
Người kế vị là Cửu hoàng t.ử Tiết Chá.
Sau khi trở về Diên Kinh, ta vẫn luôn chu toàn giữa Chu tướng và Trình Thượng thư, gần như chẳng mấy khi gặp mặt Tiết Chá, càng không có cái gọi là tình nghĩa tỷ đệ.
Trong cung đã không còn điều gì khiến ta lưu luyến.
Ta cũng chẳng còn tâm trạng tiếp tục ở lại.
Ta thất thần bay ra khỏi hoàng cung, lang thang vô định trên phố phường.
Cuối cùng, vậy mà lại quay về phủ Công chúa.
Tính từ ngày rời khỏi phủ Công chúa, đã hơn nửa năm trôi qua.
Phủ Công chúa vẫn tiêu điều, quạnh quẽ như trước.
Điều khiến ta bất ngờ là Lục Cảnh Am cũng đang ở đó.
Khi phụ hoàng còn tại thế, người luôn bị kiềm chế bởi hai thế lực Chu gia và Trình gia trong triều.
Năm ta lên năm tuổi, Chu gia đưa nữ nhi vào cung làm phi tần.
Mẫu phi của ta vì cản đường Chu gia nên đã mất mạng trong một vụ “cung điện bị cháy” ngoài ý muốn.
Kể từ đó, Lục Cảnh Am liền nhận lệnh của phụ hoàng, âm thầm bảo vệ bên cạnh ta.
Lần trước hắn đến đây, ý thức của ta vẫn còn hỗn loạn, lại chìm đắm trong những chuyện cũ năm xưa, hoàn toàn không biết rốt cuộc hắn đã làm gì trong phủ Công chúa.
Bây giờ thì ta đã hiểu rồi.