Hắn không quản đường xa vất vả đến phủ Công chúa, vậy mà chỉ để ngắm cá.
Sắc môi hắn hơi nhợt nhạt, chăm chú nhìn mặt ao, chẳng biết đang nghĩ gì.
Trước đây, ta chưa từng thấy loài cá này trong phủ Công chúa.
Vảy cá sáng bóng, hình dáng lại mang vài phần kỳ lạ khó nói thành lời.
Không để ta kịp suy nghĩ nhiều, mưa đã lất phất rơi xuống.
Cũng chẳng biết Lục Cảnh Am bị làm sao. Mưa lớn như trút nước mà hắn vẫn không chịu tránh, chỉ đứng đó nhìn chằm chằm vào ao cá đến xuất thần.
Ta lượn qua lượn lại bên cạnh hắn, muốn nhắc hắn mau vào nhà.
Thế nhưng hắn vốn không nhìn thấy ta.
Ta hết cách, đành ngồi xổm bên cạnh hắn cùng nhìn con cá kia.
Qua hồi lâu, hắn mới như hoàn hồn.
Y phục đã sớm bị nước mưa thấm ướt.
Hắn trở lại dưới mái hiên rồi xoay người đi vào trong nhà.
Ta chậm hơn hắn một bước.
Đợi đến khi hoàn hồn lại, nhìn căn phòng trước mắt, ta không khỏi trợn tròn mắt.
Bởi vì nơi Lục Cảnh Am vừa bước vào chính là phòng ngủ của ta.
Ta ba bước gộp thành hai chạy tới trước cửa.
Vừa hay bắt gặp Lục Cảnh Am cầm một chiếc ô giấy dầu chuẩn bị rời đi.
Cửa sổ bên hông chưa đóng c.h.ặ.t, bị gió lớn bên ngoài thổi bật ra.
Gió lạnh cuốn theo mưa bụi ào ào tràn vào trong phòng.
Trong phủ Công chúa trước đây có trồng cây hải đường sao?
Cũng không biết vì thời gian đã quá lâu hay vì nguyên nhân nào khác.
Ta vậy mà chẳng còn nhớ rõ nữa.
Dưới tán cây là một màu hồng thắm.
Cánh hoa rơi lẫn với nước mưa, nhưng lại không hề khiến người ta cảm thấy tiêu điều.
Dường như cảm nhận được điều gì đó, Lục Cảnh Am quay đầu nhìn lại.
Hắn đi đến trước khung cửa sổ đang mở, nhẹ nhàng khép nó lại.
Trước khi rời đi, ta lại nhìn con cá trong ao thêm một lần nữa.
Giữa tiếng cuồng phong gào thét, con cá ấy chẳng những không hề hoảng sợ, trái lại còn bơi lội vô cùng vui vẻ.
Ta vô thức siết nhẹ lòng bàn tay.
Đến khi ngẩng đầu lên, trong lòng đã âm thầm hạ quyết tâm.
Ta nhất định phải làm rõ quan hệ giữa Lục Cảnh Am và con cá này.
…
Tuy biết quan hệ giữa Lục Cảnh Am và con cá kia không hề tầm thường, nhưng ta vẫn mãi không có cơ hội tìm ra bí mật của nó.
Trong suốt một tháng tiếp theo, gần như ta luôn ở bên cạnh Lục Cảnh Am.
Chỉ là hắn bận rộn vì chính sự, rất ít khi quay lại phủ Công chúa.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Thế nên ta cũng dần buông lỏng cảnh giác, trở lại cuộc sống tự do tự tại như trước.
Ai ngờ hơn một tháng sau, Lục Cảnh Am lại đưa về phủ một nữ t.ử.
Nữ t.ử ấy che mặt bằng khăn mỏng, dịu dàng hành lễ với Lục Cảnh Am, rồi chậm rãi tháo khăn xuống.
Ta ngẩn người nhìn gương mặt nàng ta, không khỏi hít sâu một hơi.
Không vì điều gì khác.
Mà bởi dung mạo của nàng ta thật sự quá giống ta.
Phản ứng của Lục Cảnh Am lại bình tĩnh hơn ta nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn sai người đưa nữ t.ử ấy xuống nghỉ ngơi, rồi dặn dò Đinh Lan phải tận tình chỉ dạy nàng.
Từ cử chỉ, tác phong cho đến cách ăn mặc trang điểm, tất cả đều phải giống y hệt lúc ta còn sống.
Đinh Lan vốn là nha hoàn được Lục Cảnh Am sắp xếp bên cạnh ta.
Sau khi cập kê, ta đến đất phong Đàm Châu.
Chu tướng mua chuộc nha hoàn bên cạnh ta, khiến ta suýt nữa mất mạng.
Từ đó về sau, Lục Cảnh Am liền để Đinh Lan chăm lo sinh hoạt hằng ngày cho ta.
Mà giờ đây, hắn chẳng những đưa về một nữ t.ử, còn bảo nàng ta bắt chước mọi thói quen và cử chỉ của ta.
Chẳng hiểu sao, ta bỗng nhớ đến cây hải đường trong phủ Công chúa.
Những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu như được gỡ rối trong nháy mắt.
Một ý nghĩ hoang đường bất chợt xuất hiện.
Lục Cảnh Am vất vả tìm một người giống ta đến vậy…
Chẳng lẽ là muốn dùng nàng ta làm thế thân của ta?
Lục Cảnh Am có tình ý với ta sao?
Ta cảm thấy kinh ngạc, nhưng lại thấy mọi chuyện hẳn không đơn giản như vậy.
Tâm trạng ta phức tạp vô cùng.
Nhìn hắn cầm b.út, nhanh ch.óng viết xong một bức thư.
Đến khi ta muốn ghé lại xem, hắn lại ngừng b.út, cẩn thận niêm phong thư rồi ép xuống dưới chồng sách.
Ban ngày, ta từng đến phòng nữ t.ử kia xem thử.
Nàng tên là Mạnh Nhân.
Dưới sự chỉ dạy của Đinh Lan, nàng học rất nhanh.
Nếu chỉ lặng lẽ ngồi yên một chỗ, thoạt nhìn quả thật có vài phần phong thái của Trường Ninh Công chúa.
Không bao lâu sau, Đinh Lan dẫn Mạnh Nhân trở lại phục mệnh.
Lục Cảnh Am nhìn nàng trầm mặc một lúc rồi nhàn nhạt nói:
“Ngày mai theo ta đến dự tiệc đầy tháng của đích thứ t.ử phủ Hữu tướng.”
Tiệc đầy tháng của đích thứ t.ử phủ Hữu tướng lần này được tổ chức vô cùng long trọng.
Gần như toàn bộ trọng thần trong kinh cùng gia quyến đều được mời tới.
Thế nhưng ta lại có chút khó hiểu.
Nếu hắn thật sự muốn mượn Mạnh Nhân để tưởng nhớ cố nhân, hoàn toàn có thể nuôi nàng trong phủ.
Nhưng rõ ràng mục đích của hắn không phải như vậy.
Hắn muốn dùng gương mặt giống ta này.
Hoặc nói chính xác hơn, muốn dùng thân phận Trường Ninh Công chúa này để làm chuyện gì đó.
Bức thư gửi đi mấy ngày trước đã có hồi âm.
Ta ghé lại bên cạnh hắn đọc thử.
Trong thư nói mọi việc đã được sắp xếp ổn thỏa, trong cung cũng đã cài người để theo dõi phản ứng.
Cuối thư còn nhắc đến một chuyện.
“Thứ t.h.u.ố.c Trường Ninh Công chúa uống trước khi qua đời không đủ để lấy mạng. Nếu triệu chứng đúng như mô tả trước đây, ngược lại rất giống trúng cổ độc.”
Vậy là Lục Cảnh Am đang nghi ngờ cái c.h.ế.t của ta còn có kẻ khác đứng sau?
Sau khi Chu tướng và Trình Thượng thư bị xử t.ử, triều đình từng rơi vào hỗn loạn.
Khi ấy phụ hoàng bị thương.
Ta cũng tham dự chính sự, cùng người chấn chỉnh triều cục, trấn áp dư đảng.
Tây Yến liên tiếp xâm phạm biên giới.