Đến lúc này, ta cũng dần hiểu vì sao nàng uống say.
Ta kiên nhẫn dỗ dành nàng.
Nàng cũng dần yên tĩnh lại.
Ta đột nhiên hỏi:
“Vì sao nàng muốn ta tránh xa Tề phu nhân?”
Nhưng ta không nhận được câu trả lời mà mình mong đợi.
Nàng vùi đầu vào n.g.ự.c ta.
Giống như đang giận dỗi.
Nhất quyết không chịu mở miệng.
Trước lúc ta rời đi.
Nàng kéo tay áo ta.
Lời nói lộn xộn nhưng vô cùng nghiêm túc:
“Còn nữa…”
“Chàng… chàng cũng phải tránh xa con cá đen ấy.”
Sợ ta không để tâm.
Nàng còn cố tình làm ra vẻ hung dữ:
“Nó sẽ ăn thịt người.”
Ta còn chưa kịp nói gì.
Nàng lại bật khóc nức nở.
“Chàng đừng c.h.ế.t được không…”
Ta bất chợt nhắm mắt lại.
Đương nhiên ta nhận ra sự bất thường của nàng trong khoảng thời gian ấy.
Nàng liên tục nhắc đến con cá đen.
Lại dặn dò ta hết lần này đến lần khác đừng đến gần nó.
Nếu truyền thuyết ấy là thật…
Vậy chuyện đã xảy ra cũng không khó đoán.
Từ sau hôm đó.
Ta bắt đầu sai người đi điều tra tính xác thực của truyền thuyết ấy.
Kết quả đương nhiên chẳng mấy khả quan.
Nhưng mỗi khi đêm xuống không ngủ được.
Ta lại nhớ tới dáng vẻ đau đớn tuyệt vọng khi nàng khóc hôm ấy.
Ta không nhịn được mà tự hỏi chính mình.
Nếu thật sự có cơ hội làm lại một lần.
Vì sao ngươi lại cam tâm tình nguyện đ.á.n.h đổi cả mạng sống.
Chỉ để tin vào một truyền thuyết hư vô mờ mịt ư?
Bởi vì ngươi hối hận rồi sao?
Đáng tiếc.
Không ai có thể trả lời ta.
Sau khi Chu tướng bị tru diệt.
Hoàng thượng có ý định gả nàng đi hòa thân để kết minh với nước láng giềng.
Mà ta lại bực bội đến cực điểm.
Nếu nàng đã để tâm đến vị Tề phu nhân kia.
Vậy ta sẽ mượn miệng Tề phu nhân để thăm dò tâm ý của nàng.
Nếu nàng đã để mắt tới vị công t.ử nào trong kinh.
Ta sẽ giúp nàng định hôn sự trước khi sứ đoàn đến Diên Kinh.
Nếu không có ai cả, vậy ta sẽ tự mình mở lời.
Dù thế nào đi nữa, ta cũng không thể để nàng một thân một mình tới nơi đất khách quê người.
Kết quả đương nhiên là như ý nguyện.
Ta thường nghĩ.
Có lẽ ta là một kẻ rất đê hèn.
Cho nên dù biết nàng xứng đáng có được một kết cục tốt đẹp hơn, ta vẫn luôn để lại cho nàng những hy vọng.
Để hình bóng của ta lấp đầy trái tim nàng.
Rồi từng chút một…
Dụ dỗ nàng trở thành thê t.ử của ta.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Sau khi thành thân.
Nàng sống phóng khoáng hơn trước rất nhiều.
Trước kia mỗi khi gặp chuyện khó khăn, nàng luôn tự mình gánh vác.
Bề ngoài ôn nhu dịu dàng.
Nhưng ta biết rõ sự cứng cỏi và kiêu hãnh trong cốt cách nàng.
Còn bây giờ.
Mỗi khi gặp chuyện phiền lòng.
Nàng sẽ tới bên cạnh ta làm nũng.
Nàng từ bỏ thân phận Trường Ninh công chúa để gả cho ta.
Lại luôn lấy cớ bệnh tật để từ chối những lời mời.
Người ngoài đều đồn rằng vị Lục phu nhân này e là không sống được bao lâu nữa.
Thế nên không ít người lén tìm đến ta.
Muốn dâng mỹ thiếp.
Mỗi lần như vậy ta đều từ chối, cũng giấu kín không để nàng biết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Không vì lý do gì khác.
Chỉ là không muốn những chuyện ấy khiến nàng phiền lòng.
Nếu nàng vì vậy mà suy nghĩ nhiều.
Giữa chúng ta sinh ra ngăn cách.
Vậy thì chẳng đáng chút nào.
Nhưng chuyện gì cũng có lúc sơ suất.
Ví dụ như có kẻ tự cho mình là thông minh.
Tiền trảm hậu tấu.
Trực tiếp đưa người vào phủ của ta.
Khi ta trở về, nàng đang ngồi đoan chính uống trà.
Cũng không biết nàng đã nói gì với nữ t.ử kia mà người nọ mặt đầy sợ hãi.
Trông như vô cùng e ngại nàng.
Thấy ta trở về, nữ t.ử ấy khóc lóc lao tới.
Ta lùi lại một bước.
Tiện tay kéo tiểu tư bên cạnh chắn phía trước.
Lúc này mới miễn cưỡng tránh được.
Ta đi đến bên nàng, nàng lại cầm khăn tay.
Vành mắt đỏ hoe.
“Lang quân đã có mỹ nhân trong lòng.”
“Hà tất còn tới trêu chọc thiếp?”
Nàng cố ý cúi mắt xuống.
Từng giọt lệ lớn liền rơi xuống.
“Hay là thiếp thân không đủ dịu dàng chu đáo.”
“Khiến lang quân không vui?”
Biết rõ nàng đang giả vờ, nhừn đầu ta vẫn đau như b.úa bổ.
Ta sai người đưa nữ t.ử kia trở về, rồi kéo tay nàng.
Kiên nhẫn dỗ dành từng chút một.
Sang ngày hôm sau.
Tin tức ta sợ vợ đã truyền khắp Định An quan.
Những đồng liêu cũ cùng tuổi đều ném cho ta ánh mắt đầy thương cảm.
Đa số bọn họ đều thê thiếp thành đàn.
Còn ta lại cười bọn họ không hiểu thế nào là trân trọng chân tâm của một người.
Một lần khác.
Khi trở về phủ.
Ta nhìn thấy nàng đang đứng dưới mái hiên.
Dịu dàng trò chuyện với một thị vệ trong phủ.
Tên thị vệ kia đỏ bừng mặt.
Cúi đầu không dám nhìn nàng.
Ta lập tức bước tới kéo nàng vào lòng.
Ngay trước mặt nàng lạnh lùng điều tên thị vệ ấy đi nơi khác.
Đương nhiên ta không bỏ sót tia giảo hoạt thoáng qua trong mắt nàng.
Rõ ràng sáng nay nàng còn giận dỗi.
Không chịu nói chuyện với ta, bây giờ lại thân mật khoác tay ta, đôi mắt sáng lấp lánh, ngẩng cằm lên hừ nhẹ:
“Chúng ta hòa rồi.”
Về sau nữa.
Ta cũng có tóc bạc.
Không biết nàng đã tìm thấy bức thư năm xưa ta từng viết từ đâu rồi chạy đến trước mặt ta.
Ta vốn tưởng nàng sẽ cầm thư trêu chọc mình.
Nhưng nàng không làm vậy.
Nàng lao tới ôm lấy cổ ta.
Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Ta cụp mắt xuống.
Trong lòng lại có chút chua xót.
Nàng thích khóc như vậy.
Nếu một ngày nào đó ta không còn nữa, nàng phải làm sao đây?
So với dáng vẻ luôn hiểu chuyện, luôn cố tỏ ra mạnh mẽ của nàng.
Ta càng mong nàng có người để dựa vào.
Làm nũng cũng được.
Quấn quýt cũng không sao.
Như vậy ngược lại còn khiến ta yên lòng hơn.
Ta chỉ mong thời gian có thể trôi chậm lại.
Hoặc là…ta có thể sống lâu thêm một chút.
Đừng để sự hoang mang cô độc của những năm tháng còn lại thuộc về nàng.
Nàng nên được ở giữa con cháu đầy đàn.
Có người mình yêu bầu bạn.
Viên mãn kết thúc cả đời này.
Còn những cô đơn và nhớ nhung ấy…
Cứ để một mình ta gánh chịu là được.
Hết.