Ta vùi mặt vào hõm cổ hắn.
Tai đỏ đến nóng bừng.
Nhất quyết không chịu mở miệng nữa.
Hắn cũng không giận.
Chỉ khẽ cười một tiếng.
Sau đó bế ngang ta lên ném trở lại giường.
Khi hắn cúi người xuống.
Đường nét nghiêng của gương mặt dần trở nên rõ ràng.
Ngay cả hơi thở cũng bắt đầu rối loạn.
Hôm sau tỉnh dậy.
Giọng ta khàn đặc.
Mà Lục Cảnh Am lại đổ bệnh.
Ta không chút khách khí cười nhạo hắn.
Kết quả bị hắn dùng một bát t.h.u.ố.c đắng nghét chặn họng lại.
Xuân qua hạ tới.
Bệnh phong hàn của ta cuối cùng cũng khỏi hẳn.
Thời tiết cũng dần trở nên nóng bức.
Một buổi sáng nọ.
Lục Cảnh Am gọi ta dậy từ rất sớm.
Tự tay giúp ta chỉnh tề y phục.
Sau đó nhét ta vào xe ngựa.
Cho dù trước đó còn mơ mơ màng màng.
Lúc này ta cũng hoàn toàn tỉnh táo.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Ta nhìn hắn đầy khó hiểu.
Khóe môi hắn lại cong lên:
“Mấy hôm trước là ai suốt ngày đòi ra ngoài vậy?”
Chúng ta không có nơi nào đặc biệt muốn tới.
Cứ vừa đi vừa ngắm cảnh dọc đường.
Mệt thì tìm một tiểu viện nghỉ lại vài ngày.
Tỉnh dậy rồi lại tiếp tục lên đường.
Ta vẫn luôn tự hỏi, đây có phải là cuộc sống mà ta mong muốn hay không?
Đáp án là…Phải.
Đối với ta, quyền thế vốn chẳng đáng là gì.
Đánh mất bản tâm chỉ vì quyền thế mới là điều đáng buồn nhất.
Tự do tự tại, đi đến nơi mình muốn đi.
Thỉnh thoảng lại trêu chọc Lục Cảnh Am một phen.
Những ngày tháng như vậy cũng không tệ.
Ta nghiêng người, hôn lên má hắn một cái.
Hắn cứng người trong thoáng chốc, rất nhanh đã lấy lại tinh thần.
Ánh mắt nhìn ta dần trở nên sâu thẳm.
Ta lại cười đến vô cùng đắc ý.
Ngoại truyện — Lục Cảnh Am
Cầm bức thư do hoàng thượng sai người đưa tới, ta ngẩn người đứng nguyên tại chỗ rất lâu.
Trong thư hỏi ta có nguyện ý cưới Trường Ninh Công chúa làm thê t.ử hay không.
Cho đến lúc ấy, ta mới chợt nhận ra.
Hóa ra nàng đã đến tuổi xuất giá từ lâu.
Ta siết c.h.ặ.t bức thư, bất giác bật cười.
Trong đầu bỗng hiện lên dáng vẻ lần đầu tiên gặp nàng mười năm trước.
Rõ ràng chỉ là một nha đầu còn chưa hết mùi sữa.
Vậy mà cứ cố tỏ ra trầm ổn.
Đôi khi nàng quá mức hiểu chuyện, khiến người khác không khỏi đau lòng.
Chớp mắt đã mười năm trôi qua.
Ta vốn cho rằng mình có thể mãi mãi ở bên cạnh nàng.
Nhưng hiện giờ xem ra…dường như không thể nữa.
Ta cầm b.út viết thư từ chối.
Chỉ là không ai biết.
Trong chiếc hộp gỗ đặt trên bàn lại cất giấu một phong thư khác.
Trong thư ấy, ta không chỉ nhận lời cuộc hôn sự này mà còn hứa sẽ trọn đời không phụ nàng.
Ta phát hiện bản thân có tâm tư ấy với nàng từ khi nào?
Có lẽ là hai năm trước.
Ngày giỗ mẫu thân ta.
Nhìn thấy ta buồn bã, nàng cố gắng dỗ dành.
Lúng ta lúng túng hát hết một bài đồng d.a.o lưu truyền ở Đàm Châu.
Hoặc cũng có thể là khi nhìn thấy những công t.ử trẻ tuổi trong kinh không hề che giấu tình cảm dành cho nàng.
Người nào cũng ra sức lấy lòng.
Người nào cũng muốn được nàng chú ý.
Mà lòng đố kỵ trong ta lại gần như ngập trời.
Ngay cả ta cũng không hiểu vì sao mình mãi không chịu thành thân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta chỉ muốn chậm thêm một chút.
Bởi như vậy, ta có thể tiếp tục nhìn nàng.
Tiếp tục ở bên nàng.
Thế nhưng ta không thể cưới nàng.
Cục diện ở Diên Kinh chưa ổn định.
Ta nhìn ra bức thư ấy của hoàng thượng chỉ vì binh quyền của Lục gia.
Một khi nhận lời hôn sự này.
Không chỉ có nghĩa là ta, với thân phận phò mã, phải ở lại đất phong Đàm Châu.
Mà nàng cũng sẽ vì binh quyền trong tay mà trở thành mục tiêu công kích của phe Chu gia và Trình gia.
Quan trọng hơn.
Cuộc hôn nhân ấy thật sự là điều nàng mong muốn sao?
Ta nhìn dung nhan không còn trẻ trung trong gương đồng.
Trong lòng lại không còn chút tự tin nào.
Về sau, ta được triệu hồi kinh.
Sau nửa năm xa cách, cuối cùng cũng gặp lại nàng.
Lúc nhìn thấy ta, vẻ hoảng loạn hiện rõ trên mặt nàng.
Giống như đã chịu rất nhiều tủi thân.
Nàng kéo tay áo ta.
Lặng lẽ rơi nước mắt.
Nhưng nhất quyết không chịu buông tay.
Nàng hỏi ta có biết trong ao phủ Công chúa từng nuôi một con cá đen hay không.
Lại bịa ra một câu chuyện để âm thầm nhắc nhở ta nhất định phải tránh xa con cá ấy.
Nhưng ta lại cảm thấy câu chuyện đó vô cùng quen thuộc.
Ở Định An quan cũng có một truyền thuyết tương tự.
Nhìn dáng vẻ căng thẳng của nàng.
Trong lòng ta dần xuất hiện một suy đoán.
Chỉ là suy đoán ấy quá mức hoang đường.
Đến chính ta cũng không dám nghĩ sâu thêm.
Cho đến hôm ấy.
Đinh Lan vội vã chạy đến phủ.
Nói rằng nàng uống rượu.
Đang ở trong phòng khóc lóc, nhất quyết không chịu gặp ai.
Khi ta tới nơi.
Cửa phòng quả thật đóng kín nhưng không khóa.
Chỉ cần đẩy nhẹ là mở ra.
Nàng ngoan ngoãn nằm gục bên bàn.
Ly rượu nghiêng ngả khắp nơi.
Rượu cũng đổ đầy mặt đất.
Ban đầu ta định gọi Đinh Lan vào dìu nàng đi nghỉ.
Nhưng dường như nàng cảm nhận được ta đã tới.
Nàng chống bàn đứng dậy.
Lảo đảo đi về phía ta.
Rồi mỉm cười:
“Chàng tới rồi.”
Ngay sau đó liền lao vào lòng ta.
Khóc đến không kìm chế nổi.
Miệng không ngừng lẩm bẩm.
Lúc thì dỗ dành ta đừng buồn.
Lúng túng hát lại bài đồng d.a.o năm xưa.
Lúc lại kéo tay ta.
Vừa khóc vừa hỏi có thể tránh xa Tề phu nhân hay không.
Trước khi tới bên nàng.
Ta từng có một vị hôn thê.
Chẳng qua chỉ là cha mẹ định đoạt, mai mối tác thành.
Nếu năm đó phụ thân không qua đời.
Có lẽ ta đã sớm thành thân.
Con cái đề huề.
Trở thành phụ thân của người khác.
Sau khi phụ thân qua đời.
Lục gia không còn như trước.
Hạ gia tới từ hôn.
Vị cô nương từng có hôn ước với ta cũng xuất giá sang nhà khác.
Ta vốn không có ý kiến gì.
Thời gian thủ hiếu kéo dài ba năm.
Ta cũng không muốn làm lỡ dở tuổi xuân của người khác.
Chỉ là hôm nay vì nàng tổ chức du hồ.
Ta mới biết vị cô nương năm ấy đã gả vào Tề gia ở Diên Kinh.