Hữu Ngư

Chương 6





Chỉ là lần này…



Hắn không thể bước ra khỏi phủ Công chúa nữa.



Hắn ngã xuống bên ao.



Tuyết rơi vô tình phủ kín người hắn.



Máu trước n.g.ự.c men theo nền tuyết trắng lan rộng ra.



Đầu óc ta choáng váng.



Ngay cả đứng cũng không vững.



Ta đưa tay muốn chạm vào hàng mày, đôi mắt của hắn.



Nhưng thân thể lại nhẹ bẫng.



Ý thức cũng dần trở nên mơ hồ.



Trước mắt tối sầm.



Cuối cùng, ta mất đi tri giác.







Lần nữa mở mắt ra, trời đã sáng rõ.



Theo bản năng, ta giơ tay che ánh sáng ch.ói mắt.



Dưới thân là giường nệm mềm mại, cảnh vật xung quanh vô cùng quen thuộc.



Đây là phủ Công chúa.



Nghe thấy động tĩnh, Đinh Lan vén rèm giường lên, giọng nói mang theo vài phần vui mừng:



“Điện hạ, người tỉnh rồi sao?”



Lúc này ta mới phát hiện mình có thể chạm vào đồ vật.



Đầu vẫn còn hơi choáng váng, nhưng ta chẳng còn tâm trí để ý đến điều đó.



Ta vội vàng nắm lấy cổ tay Đinh Lan, hỏi:



“Lục Cảnh Am đâu?”



Đinh Lan ngẩn người.



“Đại nhân vừa nhận được điều lệnh liền tức tốc trở về kinh thành. Hiện giờ đang đợi bên ngoài.”



Điều lệnh?



Đàm Châu?



Ta lại hỏi:



“Hiện giờ là năm nào?”



“Năm Kiến Gia thứ hai mươi.”



Cách bài trí trong phòng quen thuộc như cũ.



Bên ngoài cửa sổ trống trải vô cùng, không hề có cây hải đường nào.



Ta thật sự đã quay trở lại năm hai mươi tuổi.



Chưa tận mắt nhìn thấy Lục Cảnh Am, trong lòng ta vẫn không sao yên tâm được.



Ta buông tay Đinh Lan ra, bật dậy khỏi giường rồi vội vã chạy ra ngoài.



Vừa bước qua cửa, ta đã đ.â.m sầm vào một người.



Chóp mũi va vào l.ồ.ng n.g.ự.c đối phương.



Cảm giác tê tê chua xót lập tức lan ra.



Nước mắt theo bản năng rơi xuống.



Người kia bị ta đ.â.m trúng khá mạnh, khẽ hừ một tiếng.



Lại sợ ta ngã nên đưa tay giữ lấy vai ta.



Hắn hỏi:



“Đây là làm sao vậy? Sao lại vội vàng đến thế?”



Nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy, ta tiện tay lau nước mắt.



Cho đến khi nhìn rõ dung mạo trước mắt, ta mới cảm thấy mọi thứ đều không chân thực.



Lục Cảnh Am vẫn còn sống.



Người trước mặt có hơi ấm.



Là một người sống sờ sờ.



Ta có thể chạm vào hắn.



Hắn cũng có thể nghe thấy tiếng nói của ta.



Toàn thân ta đều run rẩy nhưng Lục Cảnh Am lại tưởng rằng ta bị lạnh.



Hắn dỗ dành ta trở vào phòng rồi nói chuyện.



Thế nhưng ta càng khóc dữ dội hơn.



Túm c.h.ặ.t t.a.y áo hắn không chịu buông.



Hắn hết cách, đành ra hiệu cho Đinh Lan lui ra ngoài trước.



Sau đó kéo ta trở lại giường, dùng chăn quấn kín người ta.



Hắn dịu giọng hỏi:



“Lại gặp ác mộng sao?”



Nhiều năm về trước, hắn cũng từng hỏi ta như vậy.



Khi ấy, Chu tướng sai người vượt ngàn dặm đến ám sát ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



Ban đêm ta không dám ngủ.



Hễ nhắm mắt lại là những hình ảnh m.á.u me kinh hoàng ấy hiện lên.



Ta còn nhỏ tuổi, ngay cả khóc cũng chỉ dám trốn trong chăn lặng lẽ rơi nước mắt.



Ngày hôm sau, Lục Cảnh Am phát hiện mắt ta sưng đỏ.



Tối hôm đó, hắn liền canh ngoài phòng ta.



Khi ta giật mình hét lên vì ác mộng, hắn nhẹ nhàng vỗ lưng ta.



Câu hắn nói cũng chính là câu này.



Những ký ức năm xưa trong nháy mắt tràn về.



Mang theo chua xót, đau lòng, gần như nhấn chìm cả ta.



Ta nhìn hàng khuy áo trước n.g.ự.c hắn, cụp mắt đáp:



“Ta vừa nằm mơ thấy một cơn ác mộng.”



Nếu tất cả những chuyện đó thật sự chỉ là ác mộng thì tốt biết bao.



Ta nằm trên giường.



Nghe loáng thoáng ngoài cửa truyền đến cuộc trò chuyện giữa Lục Cảnh Am và Đinh Lan.



Hắn hỏi ta trong khoảng thời gian này có phải đã chịu ấm ức hay bị kinh hãi điều gì không.



Ta nhìn rèm giường lay động nhẹ nhàng.



Suy nghĩ dần dần bay xa.



Dù đã sống lại một đời, nhưng vẫn còn một chuyện khiến ta không sao hiểu được.



Những lời Quốc sư nói năm đó, ta vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.



Đời trước…



Người muốn g.i.ế.c ta thật sự là phụ hoàng sao?



Ta thật sự không phải…cốt nhục của phụ hoàng sao?



Trong lòng ta rối như tơ vò.



Mí mắt cũng dần nặng trĩu.



Thậm chí ngay cả lúc nào lại ngủ thiếp đi, ta cũng không biết.



Lần nữa tỉnh lại đã là lúc hoàng hôn.



Sau một giấc ngủ, tinh thần tốt hơn trước rất nhiều.



Ta bước ra khỏi phòng.



Lại phát hiện Lục Cảnh Am đang đứng bên ao quay lưng về phía ta trong phủ Công chúa.



Trong khoảnh khắc ấy, ta còn tưởng rằng Lục Cảnh Am cũng nhớ những chuyện đã xảy ra ở kiếp trước.



Ta gần như chạy đến bên cạnh hắn.



Thấy ta nắm lấy tay áo mình, hắn đầu tiên là khó hiểu, sau đó hơi nhíu mày.



Hắn tháo áo choàng trên người xuống khoác lên vai ta.



Rồi nói:



“Đầu xuân vẫn còn lạnh. Điện hạ nên chú ý thân thể.”



Ta cố gắng đè nén những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng.



Nhìn thẳng vào mắt hắn rồi hỏi:



“Tiên sinh có biết trong ao này từng nuôi một con cá đen không?”



Lục Cảnh Am hơi nghi hoặc.



Trông không có gì khác thường.



“Cá đen?”



Hắn không hề nhớ những chuyện của kiếp trước.



Ta có chút thất vọng, nhưng đồng thời cũng bất giác thở phào nhẹ nhõm.



Ta không biết nguồn gốc của phương pháp kia.



Chỉ biết nó có lẽ là một loại hiến tế.



Phương pháp ấy cực kỳ nguy hiểm.



Dù chính nhờ nó mà ta được sống lại một đời, nhưng ta vẫn hy vọng Lục Cảnh Am sẽ vĩnh viễn không bao giờ sử dụng nó nữa.



Ta khẽ thở ra một hơi.



Nghiêm túc nói với hắn:



“Ta nghe nói chủ nhân trước đây của tòa phủ đệ này rất tin chuyện quỷ thần.”



“Từng cung phụng một con cá trong ao.”



“Nhưng cuối cùng lại vô tình bị nguyền rủa, rơi vào kết cục hồn phi phách tán.”



Dĩ nhiên tất cả đều là ta thuận miệng bịa ra.



Mục đích chỉ là muốn Lục Cảnh Am tránh xa con cá đen kia.



Sắc mặt Lục Cảnh Am có phần nghiêm trọng.



🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Dường như hắn muốn nói gì đó.



Nhưng bụng ta lại đột nhiên phát ra hai tiếng “ọc ọc”.



Xung quanh vô cùng yên tĩnh.



Thế nên âm thanh ấy nghe càng rõ ràng.