Hữu Ngư

Chương 7





Tai ta nóng bừng lên.



Nhất thời cảm thấy vô cùng xấu hổ.



Lục Cảnh Am bất đắc dĩ cong môi cười.



Hắn mời ta cùng đi dùng bữa.



Ta đương nhiên thuận thế đồng ý.



Ta theo Lục Cảnh Am đi đến trước cửa.



Nhìn cánh cửa đang đóng c.h.ặ.t, nghĩ cũng không nghĩ liền đ.â.m thẳng vào.



Hắn theo bản năng giơ tay chắn trước trán ta.



“Rầm!”



Mu bàn tay hắn đập mạnh vào khung cửa.



Mà ta cũng lập tức hoàn hồn.



Có lẽ vì khoảng thời gian làm cô hồn, ta có thể tùy ý xuyên tường, xuyên cửa.



Trong thời gian ngắn vẫn chưa thích ứng được.



Suýt chút nữa đã đ.â.m đầu vào cửa.



Ta lùi lại hai bước.



Định kéo tay hắn kiểm tra thương tích.



Nhưng hắn lại cụp mắt xuống.



Giấu bàn tay vào trong ống tay áo rộng lớn rồi nói với ta rằng không sao.



Thế nhưng ta rõ ràng nhìn thấy, mu bàn tay hắn đã đỏ lên một mảng.



Dù đã sớm chuẩn bị tâm lý cho sự xa cách của hắn.



Nhưng trong lòng ta vẫn không tránh khỏi cảm giác mất mát.



Trong lúc dùng bữa, Lục Cảnh Am hỏi ta về những chuyện xảy ra ở Diên Kinh trong nửa năm qua, cũng như dự định tiếp theo của ta.



Đối với ta mà nói, ký ức về quãng thời gian vừa trở lại Diên Kinh đã trở nên khá xa xôi.



Tuy gặp nhiều khó khăn, nhưng cuối cùng ta vẫn đứng vững được ở kinh thành.



Đời trước, ta quá mức nổi bật ở Diên Kinh.



Ta công khai đối đầu với Chu tướng và Trình Thượng thư, lại nhiều lần cố ý chọc giận Chu tướng.



Chính vì thế hắn mới quyết định nhân ngày sinh thần của ta mà khởi binh mưu phản.



Tiếp tục dùng lại cách cũ cũng không phải không được.



Nhưng Chu tướng là lão hồ ly cáo già.



Nếu làm như vậy sẽ tốn rất nhiều thời gian, huống hồ một khi bị dồn ép, ai biết hắn sẽ làm ra chuyện gì quá khích.



Vì thế, ta quyết định đổi cách khác.



Nếu đối đầu trực diện chỉ khiến đôi bên cùng tổn hại, vậy ta sẽ lấy nhu thắng cương.



Còn về thân thế của ta…



Khi mẫu phi qua đời, ta vẫn còn nhỏ tuổi.



Đến bây giờ muốn điều tra chuyện năm xưa lại càng khó khăn hơn.



Chức Quốc sư đã bị bãi bỏ từ lâu.



Muốn tìm được vị Quốc sư kia cũng chẳng phải chuyện dễ dàng.



Nhưng Chu tướng thì khác.



Khi ấy hắn đã quyền cao chức trọng, lại đưa nữ nhi vào cung làm phi.



Mượn tay hắn điều tra chuyện này chưa chắc đã không được.



Điều ta cần làm chỉ là đưa cho hắn một nhược điểm.



Sáng hôm sau, ta rời phủ từ rất sớm.



Lần này Lục Cảnh Am trở về kinh là để điều tra vụ Chu phủ nuôi dưỡng tư binh.



Mà chuyện tư binh ấy vốn là do ta khơi ra.



Một tháng trước, phe cánh của Chu tướng dâng tấu trong triều, nói rằng hiện giờ ta đã có đất phong và phong hiệu, vậy mà vẫn ở lại Diên Kinh không chịu rời đi, thật sự không hợp lễ chế.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Vừa nhận được tin, ta lập tức xông đến triều đường.



Nhân chuyện tư binh mà hoàn toàn trở mặt với Chu tướng.



Phụ hoàng nổi trận lôi đình, hạ lệnh điều tra triệt để vụ việc.



Còn ta vì tự ý xông vào triều đường nên bị phạt cấm túc nửa tháng, không ảnh hưởng gì nhiều.



Sau khi được giải cấm túc, mỗi lần ra khỏi phủ, ta đều cảm nhận được có người âm thầm theo dõi phía sau, quan sát nhất cử nhất động của ta.



Bây giờ kế hoạch đã thay đổi.



Đương nhiên ta phải chủ động ra tay.



Ta sai người bắt “cái đuôi nhỏ” phía sau mình tới.



Bảo hắn nhắn với chủ nhân rằng ta có cách giúp hắn giải quyết nguy cơ trước mắt.



Chu tướng đến khá muộn.



Vừa nhìn thấy ta, ông ta đã thoáng ngẩn người:



“Công chúa lâu ngày không gặp, sao lại tiều tụy đến vậy?”



Đương nhiên là tiều tụy rồi.



Hôm qua ban ngày ta ngủ quá nhiều.



Đến tối lại tỉnh như sáo, kéo Lục Cảnh Am bàn bạc suốt cả đêm.



Vì muốn gặp Chu tướng, ta còn đặc biệt bảo Đinh Lan chuẩn bị kỹ càng cho mình.



Tốt nhất phải khiến người khác thấy ta thất hồn lạc phách, trà không muốn uống, cơm không muốn ăn.



Ta rơi nước mắt, hành đại lễ với hắn.



“Chu đại nhân, xin cứu ta.”



Hắn đưa tay đỡ ta dậy.



“Điện hạ nói vậy là có ý gì?”



Ta hít sâu một hơi, đem chuyện bí mật kia kể ra nửa thật nửa giả.



Lại nói với hắn rằng mình vô tình nghe được phụ hoàng có ý định mượn tay ta để diệt trừ Chu tướng.



Sau đó lại đổ cái c.h.ế.t của ta lên đầu Ngũ hoàng t.ử, khiến Chu gia vĩnh viễn không thể trở mình.



Nghe xong, Chu tướng trầm ngâm một lúc.



“Chuyện này là thật sao?”



“Chu đại nhân không tin cũng là chuyện dễ hiểu.”



Ta lau nước mắt trên mặt.



“Hiện giờ đại nhân đang đau đầu vì vụ tư binh, tất cả đều là lỗi của Trường Ninh.”



“Nếu đại nhân không chê, Trường Ninh ngược lại có một kế sách.”



Đời trước, tuy Chu tướng bị điều tra vì chuyện tư binh, nhưng ông ta khăng khăng nói đó chỉ là phủ binh.



Lại thêm nhiều người đứng ra cầu tình nên chẳng tổn hại đến căn cơ.



Nhưng vụ tư binh này cũng có thể trở thành cây cầu nối giữa ta và Chu tướng.



Ta nói với ông ta rằng chỉ còn chưa đầy một tháng nữa là đến thọ thần của phụ hoàng.



Nếu tìm được kỳ trân dị bảo làm lễ vật dâng lên, lại vì quá quý giá nên sợ xảy ra sơ suất.



Như vậy, dù có điều động thêm nhiều hộ vệ canh giữ cũng là chuyện hợp tình hợp lý.



Chu tướng nhanh ch.óng hiểu được ý tứ của ta.



Sau khi cảm tạ liền vội vàng rời đi.



Chỉ dựa vào cuộc gặp hôm nay, Chu tướng chưa chắc đã hoàn toàn tin ta.



Nhưng điều ta cần vốn không phải là lòng tin của ông ta.



Sau khi trở về phủ, ông ta nhất định sẽ sai người điều tra.



Nếu bí mật kia là giả, ông ta sẽ cho rằng ta đang lừa gạt mình, thậm chí còn nghi ngờ lễ vật mừng thọ có điều khuất tất.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻



Nhưng nếu là thật, ông ta sẽ chủ động chìa cành ô liu với ta.



Để củng cố “quan hệ hợp tác”, ông ta sẽ tự mình đưa chứng cứ đến trước mặt ta.



Lục Cảnh Am từ gian phòng bên cạnh bước ra.