Huy Hành Lệnh

Chương 11



Ông và phụ thân giao tình nhiều năm, tin vào những điều kiêng kỵ ấy là thật, lo ta tự hủy tiền đồ cũng là thật.

 

Chuyến đi này vượt ngàn dặm đường sông, sóng gió khó lường.

 

Nếu thật sự xảy ra biến cố gì, chỉ e triều đình truy cứu trách nhiệm, tính mạng của ta khó mà giữ được.

 

“Người đời đều nói nữ t.ử lên thuyền là điềm xấu. Nhưng hôm nay ta nhất định phải dùng thân phận nữ nhi mà phá bỏ thứ thành kiến thế tục hoang đường ấy.”

 

Ông không cãi nổi ta, cuối cùng chỉ đành bỏ cuộc.

 

Những cánh buồm lớn được kéo lên, từng chiếc thuyền vận lương rời bến, xuôi dòng tiến về phương Bắc.

 

Dọc đường bình yên không gặp sóng gió.

 

Không ngờ khi đi đến giữa sông, tai họa thật sự lại giáng xuống.

 

Vô số thủy phỉ từ bốn phương tám hướng ập tới, cầm đao nhảy lên thuyền vận lương.

 

Trong khoảnh khắc, binh khí va chạm loảng xoảng, khắp nơi hỗn loạn tan hoang.

 

Giữa lúc mất kiểm soát, thân hình ta không đứng vững, rơi mạnh xuống dòng sông sâu.

 

Nước sông mùa đông lạnh buốt cuốn lấy cơ thể rồi kéo xuống đáy.

 

“Lệnh Huy...”

 

Trong cơn mơ hồ, một tiếng gọi đầy hoảng hốt và sốt ruột lọt vào tai ta.

 

Ta không biết từ khi nào Tạ Tầm đã lên chiếc thuyền này, cũng không biết hắn đã lặng lẽ dõi theo ta bao lâu.

 

Chỉ thấy hắn lao mình xuống nước, dốc hết sức bơi về phía ta.

 

Vào khoảnh khắc ấy, mọi sự ngạo mạn và lạnh nhạt đều tan biến, trong mắt hắn chỉ còn lại nỗi lo lắng đến cực điểm.

 

Hắn cố sức đuổi theo muốn nắm lấy cổ tay ta.

 

Ngay khi đầu ngón tay vừa chạm vào nhau, thân thể hắn bỗng cứng đờ.

 

Đồng t.ử đột ngột co rút theo bản năng, hắn ngẩng đầu nhìn lên, những tia m.á.u đỏ đang loang dần trong dòng sông từ trước n.g.ự.c hắn chậm rãi tản ra.

 

Một thanh chủy thủ sắc bén đã cắm sâu vào n.g.ự.c hắn.

 

Cán d.a.o đang nằm trong tay ta.

 

Nước sông lạnh buốt cùng cơn đau dữ dội nơi n.g.ự.c đan xen thành sự mờ mịt không thể tin nổi.

 

“Tại sao?”

 

Ta nhìn gương mặt phút chốc tái nhợt của hắn, không hề có lấy một tia d.a.o động.

 

“Đây là thứ ngươi đáng phải nhận.”

 

Dứt lời, ta không chút do dự rút mạnh thanh chủy thủ ra rồi xoay người bơi về phía sâu hơn, để mặc hắn ở lại một mình.

 

Máu tươi không ngừng tuôn ra chậm rãi chìm xuống dòng nước đục ngầu.

 

Hệt như ta trong kiếp trước tuyệt vọng ấy.

 

Ta sinh ra bên bờ Lâu Giang, rừ nhỏ đã rất giỏi bơi lội.

 

Vậy mà kiếp trước gả cho hắn lại rơi vào kết cục c.h.ế.t chìm dưới sông.

 

Ta đã từng cảnh cáo hắn rồi!

 

Nếu còn xuất hiện trước mặt ta, ta sẽ đ.â.m c.h.ế.t hắn nhưng hắn không tin cũng không chịu nghe.

 

Cơ hội hôm nay ta đã đợi không biết bao lâu.

 

Thủy phỉ gây loạn, tai họa hỗn tạp khó phân biệt.

 

Những gì xảy ra dưới lòng sông căn bản sẽ không có ai nghi ngờ đến ta.

 

17

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tiệc tất niên, điện Kim Loan.

 

Ta mặc một thân y phục trắng giản dị, quỳ giữa đại điện, cúi đầu nghe phong thưởng.

 

Hiện nay tại kinh thành ai mà không biết đến Lâu Lệnh Huy, gia chủ Lâu gia mang thân nữ nhi mà vận trù trong màn trướng, điều động cục diện ngàn dặm.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Mùa thu năm trước, đại hạn kéo dài, sông ngòi cạn khô, tuyến vận lương gần như bị cắt đứt.

 

Chính nàng là người mang tài kinh bang tế thế trong lòng, đích thân mở thông thủy đạo dẫn đoàn thuyền xuất phát từ Thái Thương vượt Giang Hoài, xuyên Hoàng Hà.

 

Trải qua vô số hiểm cảnh cuối cùng hộ tống số lương thực ấy thuận lợi đến kinh thành.

 

Ba ngàn bảy trăm dặm đường thủy chỉ mất bốn mươi lăm ngày.

 

So với kiếp trước, thành tích giúp Tạ Tầm được phong làm Tổng binh quan vận lương tòng tứ phẩm còn sớm hơn mười ngày.

 

Nay lương thực đã nhập kho không thiếu một hạt.

 

Nguy cơ của hàng vạn bách tính miền Bắc được hóa giải.

 

Long nhan thánh thượng vô cùng vui mừng, đích thân sắc phong nàng làm Phó nghị sự vận lương cửu phẩm.

 

Trên đại điện, các quan triều đình đều kinh ngạc.

 

Không phải vì nữ t.ử ấy nhận mệnh trong lúc nguy nan mà cuối cùng chỉ được một chức quan cửu phẩm nhỏ bé.

 

Mà là vì thánh thượng phá lệ hạ chỉ hoàn toàn phá bỏ tổ chế nữ t.ử không được làm quan.

 

Điều đó có nghĩa là từ nay về sau Lâu Lệnh Huy không còn bị giam mình nơi bến cảng Lưu Gia mà ai cũng tránh xa, chỉ biết cúi đầu đắp đê sửa bờ.

 

Mà có thể danh chính ngôn thuận đứng giữa những công việc trọng yếu của ngành vận lương Giang Nam.

 

Quản lý kho lương, bảo vệ thủy phòng, lấy thân nữ t.ử lập nên nghiệp của nam nhi.

 

Mùa thu lạnh lẽo lại nối tiếp mùa xuân.

 

Thư từ Lâu Đông liên tiếp gửi tới, hết phong thư này đến phong thư khác, đều là thư của các tri phủ địa phương thúc giục ta hồi hương.

 

Thấy ta vẫn không hề lay động, Thanh Đài đầy vẻ khó hiểu.

 

“Nữ t.ử nhập sĩ, xưa nay chưa từng có. Tiểu thư đã được hưởng vinh quang hiếm thấy ngàn năm có một. Sao vẫn cứ sầu muộn như vậy?”

 

Ta khẽ thở dài ngẩng đầu nhìn khoảng trời vuông vức phía trên.

 

Điều Lâu Lệnh Huy cầu mong trong kiếp này đâu chỉ có bấy nhiêu.

 

Lưu lại kinh thành mấy tháng cuối cùng ta cũng đợi được tấm thiệp mời ấy.

 

Ta vội vàng bước ra khỏi dịch quán lại thấy trong cơn gió lạnh buốt giá Tạ Tầm may mắn sống sót, không biết đã đứng chờ bao lâu.

 

Thân hình gầy gò tiều tụy, sắc mặt trắng bệch.

 

Chỉ một câu nói đã khiến hàng lông mày chất chứa vô tận đau đớn.

 

“Chuyện năm đó… Không phải ta bỏ mặc nàng không cứu...”

 

Hắn không c.h.ế.t.

 

Nhát d.a.o năm ấy giữa dòng sông không lấy được mạng hắn ngược lại còn khiến hắn hoàn toàn nhớ lại kiếp trước.

 

Nhưng hắn không nói tiếp bởi hắn biết phải hồi tưởng thế nào đây.

 

Những cảnh tượng kiếp trước, mỗi một chuyện đều như lưỡi d.a.o khoét tim.

 

Dù sau này hắn đã tự tay g.i.ế.c Bạc Cơ, c.h.é.m c.h.ế.t đám thủy phỉ thì cũng đã quá muộn không còn gì để bù đắp nữa.

 

Người giả mạo thư tín là Bạc Cơ nhưng kẻ tự tay phụ bạc chân tình của chính thất lại là hắn.

 

“Hôn nhân thế gia không phải điều ta mong muốn. Nhưng được cưới nàng làm thê t.ử. Ta thật sự vui mừng.”

 

Vị thế t.ử cao cao tại thượng ngày nào giờ đây trên mặt chỉ còn lại vẻ suy sụp và hối hận, gần như không thể cất nổi lời.