Huy Hành Lệnh

Chương 10



Lễ giáo hà khắc, tôn ti phân minh nàng đâu phải không sợ.

 

Chỉ là cùng là nữ t.ử, nàng không nhịn được muốn tranh một lần vì ta.

 

Nhân chứng vật chứng đầy đủ, chứng cứ xác thực như đinh đóng cột.

 

Ngày tam thúc và những người kia bị áp giải vào đại lao đám đông đứng xem đều hả lòng hả dạ.

 

Chỉ có Diểu nương đứng giữa đám người lặng lẽ lau nước mắt.

 

Những vết bầm tím trên cánh tay nàng hiện rõ mồn một.

 

Nàng chỉ lớn hơn ta bốn tuổi nhưng đã gả cho tam thúc nhiều năm, suốt ngày phải chịu đủ mọi sự ngược đãi.

 

Nhìn thấy kết cục của tam thúc hôm nay, tất nhiên là vui mừng đến phát khóc.

 

Nếu không phải hôm ấy Diểu nương đến gặp ta cố ý nhắc nhở, ta căn bản sẽ không nhận ra những điều bất thường bên trong.

 

Nàng hiểu chút y thuật, vốn dĩ nên có một tương lai rất tốt đẹp thế nhưng lại bị phụ thân ép gả cho tam thúc chỉ để dọn đường cho nhi t.ử bất tài của mình.

 

Nước sông Lâu Giang cuồn cuộn chảy vạn dặm, chưa bao giờ chịu bó buộc trong một khúc quanh nông cạn.

 

Vậy tại sao nữ t.ử trên đời này lại bị nhốt trong chiếc l.ồ.ng son của tư tưởng nam tôn nữ ti, sống c.h.ế.t đều không thể tự quyết?

 

Những quy củ cũ kỹ và bất công của thế đạo này cũng đến lúc phải được viết lại rồi.

 

15

 

Phong ba vừa lắng xuống chưa được mấy ngày, tổng quản hoàng lương Thái Thương là Ôn Kỳ Thận đã vội vã tìm đến.

 

“Bến cảng Lưu Gia mới xây, liệu có thể thông thuyền vận chuyển lương thực hay không?”

 

Phía Bắc gặp đại hạn, kho lương khẩn cấp báo động.

 

Thánh chỉ khẩn từ triều đình truyền đến Thái Thương, lệnh cho các quan viên Giang Nam nhanh ch.óng điều động lương thảo đường thủy, gấp rút vận chuyển về kinh thành.

 

Thái Thương quanh năm tích trữ lượng lớn lương thực của triều đình nhưng lại không vận chuyển đi được chỉ vì mực nước ở tuyến đường thủy cũ tụt giảm nghiêm trọng.

 

Những chiếc thuyền vận lương cỡ lớn hoàn toàn không thể lưu thông.

 

Trong lúc bất lực, mọi hy vọng chỉ có thể đặt vào Tân cảng Lưu Gia vẫn chưa hoàn công.

 

Ta không đành lòng để ông ấy thất vọng, bèn kiên định đáp:

 

“Không thể.”

 

Trong khoảng thời gian này, ta phụng mệnh giám sát việc xây dựng bến cảng Lưu Cảng.

 

Từng tự tay quy hoạch thủy đạo, chỉnh đốn đê điều, cũng từng đi khắp ngàn dặm sông nước, vẽ nên toàn bộ bản đồ thủy đạo nhưng bến cảng Lưu Gia từ trước đến nay chưa từng thử nghiệm thông thuyền.

 

Nhiệm vụ áp tải hoàng lương trọng yếu như thế, không cho phép xảy ra dù chỉ một chút sai sót.

 

Cho nên nó không gánh nổi trọng trách này.

 

Nghe vậy thân hình Ôn Kỳ Thận như sụp xuống quá nửa.

 

Ông phụ trách vận chuyển lương thực nhiều năm, đâu phải không hiểu thủy lợi.

 

Nếu không phải đã bị dồn đến đường cùng ông cũng sẽ không đích thân tới tận đây.

 

“Cũng không phải là không có cách...”

 

Đúng lúc ông đang vô cùng chán nản, ta chậm rãi lên tiếng.

 

“Cách gì?”

 

Ông lập tức ngẩng đầu, trong mắt lóe lên một tia hy vọng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Ta có thể mở thông tuyến vận lương trong mùa nước cạn. Nhưng...”

 

Ta bình tĩnh nhìn ông.

 

“Ta muốn đích thân áp tải. Theo thuyền vào kinh.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Tình cảnh nước cạn hiện nay kiếp trước ta cũng từng gặp qua.

 

Người thức trắng đêm suy diễn phương án vận lương là ta bị giam cầm trong hậu viện Tạ phủ.

 

Nhưng người nhờ đó lập công được thăng lên chức Tổng binh quan vận lương tam phẩm lại là Tạ Tầm.

 

Sống lại một đời, mọi vinh quang và tiền đồ ta đều phải tự tay giành lấy cho chính mình.

 

Lời này vừa nói ra Ôn Kỳ Thận lập tức biến sắc.

 

“Không được! Từ xưa đến nay chưa từng có nữ t.ử lên thuyền áp tải lương thực.”

 

Ta cười nhạt.

 

“Vừa rồi ngài còn cầu ta giải quyết khó khăn. Khen ta có tài kinh thế, không thua nam nhân. Bây giờ ta xin theo thuyền vào kinh. Ngài lại bảo từ trước chưa từng có tiền lệ.”

 

Ta ung dung nâng chén trà lên.

 

“Ôn đại nhân. Nếu muốn phủ nhận công lao và năng lực của ta. Hôm nay cũng không cần tiếp tục cầu xin nữa.”

 

Ông đã ngoài năm mươi, nắm giữ huyết mạch lương thực của triều đình, ngay cả phụ thân ta cũng phải kính trọng vài phần.

 

Bây giờ bị một nữ t.ử nói đến mức sắc mặt khó coi thế mà ông không hề nổi giận.

 

Ông đứng tại chỗ đi qua đi lại rất lâu.

 

Cuối cùng vì tình thế vận lương trước mắt quá bế tắc ông chỉ đành thở dài đồng ý.

 

Sau khi sống lại, ta đã chuẩn bị mọi thứ từ rất sớm.

 

Ta từng đích thân khảo sát độ chênh lệch thủy triều ở các nơi để sắp xếp thời gian cho thuyền đi lệch đợt.

 

Ta từng cho nạo vét trước những tuyến thủy đạo chính đồng thời chuẩn bị vô số thuyền nhỏ vận tốc cao để chuyên chở lương thực.

 

Những việc hiện giờ phải làm chẳng qua là dùng lệnh bài gia chủ Lâu gia truyền thư đến các quản sự bến cảng.

 

Dùng trọng kim chiêu mộ đội kéo thuyền, đề phòng những chiếc thuyền vận lương lớn mắc cạn làm hỏng đại sự...

 

Mệnh lệnh được truyền xuống từng tầng một.

 

Chỉ trong mười ngày, ta đã cưỡng ép mở ra một tuyến đường vận lương tạm thời khả thi giữa lòng sông đang khô cạn.

 

Từ lúc thánh chỉ của triều đình tới Thái Thương chưa đầy nửa tháng, đợt lương thực đầu tiên đã được chất lên những chiếc thuyền nhỏ tốc độ cao thuận lợi rời khỏi Thái Thương, xuôi theo Lâu Giang và Trường Giang tiến về phía Bắc.

 

Bảy ngày sau, những đợt lương thực quy mô lớn cũng lần lượt lên thuyền xuất phát.

 

Nhưng không ngờ đúng lúc chiếc thuyền vận lương cuối cùng căng buồm rời bến.

 

Ôn Kỳ Thận, người phụ trách áp tải lương thực vào kinh lại đưa tay ngăn ta lại.

 

Ông ấy đổi ý rồi.

 

16

 

“Lệnh Huy, hà tất gì ngươi phải tự mình lao vào nguy hiểm như vậy?”

 

Sắp đến lúc lên thuyền, Ôn Kỳ Thận vẻ mặt nghiêm trọng, thậm chí không tiếc lời trách mắng.

 

Những thủy thủ và phu dịch xung quanh cũng chăm chú nhìn ta, trong mắt đều là sự kiêng dè và bất an.

 

Chỉ vì dân gian vẫn lưu truyền rằng: Nữ t.ử lên thuyền vận lương, phạm vào thủy đạo, từ trước đến nay đều là điều tối kỵ của người đi thuyền.