Huy Hành Lệnh

Chương 2



Chỉ vì trên đời này, hôn nhân và vận mệnh của nữ t.ử chưa bao giờ do chính mình quyết định.

 

Bạc Cơ tuy thuận lợi sinh được một nhi t.ử, nhưng vẫn chỉ là thân phận thiếp thất.

 

Nàng ta hận ta chiếm giữ danh phận chính thê, không tiếc ngấm ngầm thuê người hành hung.

 

Nào ngờ đám hung đồ ấy lại là thủy phỉ năm xưa, huynh đệ dưới trướng đều c.h.ế.t trong tay Tạ Tầm.

 

Biết được thân phận của ta, chúng cố ý giăng bẫy, bắt hắn đích thân mang ngàn vàng đến chuộc thê.

 

Ta chờ đợi suốt bảy ngày, cuối cùng chỉ đợi được một câu chế nhạo của Tạ Tầm:

 

“Chỉ là một phụ nhân mà thôi, sao đáng giá ngàn vàng? Các hạ nếu không chê vướng víu, cứ giữ lại đi.”

 

Tên thủ lĩnh phỉ tức giận đến thẹn quá hóa giận.

 

Hắn nhốt ta trong một chiếc l.ồ.ng sắt đen, dìm xuống lòng sông Lâu Giang.

 

Xa xứ ngàn dặm, núi cao đường xa, ta cũng từng ngày đêm nhớ quê hương.

 

Lưu lạc bảy năm, cuối cùng cũng trở về cố thổ, ai ngờ lại là bằng một tiếng khóc đứt từng khúc ruột như thế.

 

Gió nổi lên trong sân viện, mang theo hơi nước ẩm ướt.

 

Rõ ràng là hơi thở của Lâu Giang đã khắc sâu vào tận xương tủy, vậy mà lúc này lại lạnh buốt đến thấu xương.

 

Kiếp trước ta tuân thủ khuôn phép, bị nhốt trong một tờ hôn thư, sống c.h.ế.t đều không do mình quyết định.

 

Trọng sinh một đời.

 

Những ngày tháng như thế, ta không muốn có lại nữa.

 

4

 

Thế nhưng mọi chuyện cuối cùng vẫn vượt ngoài dự liệu của ta.

 

Ta không ngờ rằng: Tạ lão thái quân đã ngoài bảy mươi tuổi, lại có thể ngàn dặm xa xôi từ kinh thành đích thân đến Lâu Đông.

 

Vì chuyện cháu đích tôn từ hôn mà lên tận cửa tạ lỗi.

 

Lão thái quân phủ Tạ Quốc công là người tôn quý đến nhường nào.

 

Dưới gối có một đôi nhi nữ.

 

Nữ nhi là Hoàng hậu đương triều.

 

Nhi t.ử là Tể phụ hiện tại.

 

Ngay cả đương kim thánh thượng cũng phải nể mặt bà ba phần, càng không ai dám làm trái ý bà.

 

Trong chính sảnh Lâu phủ, tiếng cười nói rộn rã khắp nơi.

 

Hai nhà là thế giao nhiều năm, từ lâu đã trao đổi canh thiếp.

 

Ai nấy đều cho rằng chuyện lần này chỉ là trò giận dỗi của đám trẻ.

 

Lão thái quân ngồi trên ghế chủ vị, hòa ái đưa tới một chiếc vòng ngọc trong suốt.

 

Đó là tuyệt thế mỹ ngọc được chế tác thành, trên đời chỉ có hai chiếc.

 

Một chiếc luôn ở trong thâm cung bên cạnh Hoàng hậu.

 

Chiếc còn lại được chính tay bà mang đến Giang Nam.

 

Đủ thấy Tạ thị ở kinh thành coi trọng cuộc hôn sự này đến mức nào.

 

Mọi người mỉm cười thúc giục.

 

Phụ thân ta, người đã nhiều năm nắm giữ đường thủy vận lương, lúc này cũng dịu sắc mặt, chờ ta đưa tay nhận lấy.

 

Ai ai cũng hiểu tầm quan trọng của cuộc hôn nhân này.

 

Lâu gia đời đời quản lý vận chuyển lương thực ở Thái Thương, gia thế hiển hách nhưng vẫn cần dựa vào Tạ thị ở kinh thành để củng cố vị thế trên triều đình.

 

Mà Tạ thị cũng cần nguồn lực đường thủy của Lâu gia để giúp thế t.ử lập công.

 

Mọi người đều bận cân nhắc lợi hại, thế nhưng không ai chịu hỏi ta một câu rằng ta có bằng lòng hay không...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Ta không gả!”

 

Nỗi hận trong lòng hiện rõ không chút che giấu, mọi người đồng loạt nhìn về phía ta.

 

Bởi vì… đó không phải là lời một nữ t.ử như ta nên nói.

 

Hôn thư của nữ t.ử đều do phụ mệnh quyết định, sao có thể ngỗ nghịch như vậy, khiến tất cả trưởng bối trong sảnh mất mặt?

 

Sắc mặt phụ thân lập tức thay đổi, từng bước đi tới.

 

Di nương mặt mày tái nhợt, theo bản năng che chắn cho ta phía sau lưng.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Đúng lúc hai bên giằng co, bỗng thấy một gia phó Tạ gia vội vàng bước vào đại sảnh, ghé tai nói gì đó với lão thái quân.

 

Sắc mặt lão thái quân đột nhiên thay đổi, bà vội vã rời đi.

 

Chuyện sau đó rất nhanh đã truyền khắp hai bờ Lâu Giang.

 

Tạ Tể phụ đang bận việc triều chính, sau khi biết chuyện nhi t.ử tự ý từ hôn rồi xuống Giang Nam tìm người trong mộng, đã nổi giận trước hành động hoang đường ấy.

 

Ông không tiếc ngày đêm lên đường, đích thân dùng gia pháp.

 

Vị thế t.ử sống trong nhung lụa quỳ giữa sân, dù lưng đầy roi vọt, m.á.u tươi thấm đẫm y phục cũng không chịu cúi đầu nhận lỗi.

 

Bởi vì trong lòng hắn đã sớm có người.

 

Đó là nữ t.ử trong giấc mộng của hắn.

 

Nàng giỏi hội họa, tinh thông đường thủy vận lương, cốt cách hiên ngang.

 

Trong mộng, hai người là phu thê kết tóc, nàng từng dốc hết những gì học được trong đời, trải đường thanh vân cho hắn.

 

Thế nhưng… Chính tay hắn đã đ.á.n.h mất nàng.

 

Giữa màn kịch náo loạn ấy, có người cười chê hoang đường, có người cảm thán si tình.

 

Chỉ có ta siết c.h.ặ.t chén trà trong tay, nhìn người hầu bên cạnh:

 

“Vị Tạ thế t.ử ấy có biết nữ t.ử trong mộng là ai không?”

 

“Không biết ạ!”

 

Khi ấy, vị công t.ử thanh quý ấy không biết nàng là ai.

 

Trong giấc mộng sương mù giăng kín, mưa xuân kéo dài vô tận, hắn không thể nào nhìn rõ khuôn mặt nàng.

 

Chỉ biết rằng: Nàng xuất thân từ Lâu Đông. Là một nữ t.ử rất tốt.

 

Lần này xuống Giang Nam, không chỉ để từ hôn mà còn để tìm được nàng.

 

Dùng sính lễ đường hoàng cưới nàng làm thê t.ử, trân trọng yêu thương nàng, tuyệt đối không lặp lại sai lầm trong giấc mộng năm xưa.

 

5

 

Trong biệt viện bên bờ sông.

 

Vị Tạ thế t.ử vốn luôn thanh cao kiêu ngạo lúc này lại chật vật tựa người bên mép giường mềm.

 

Nỗi uất kết trong lòng hỗn loạn như những hạt mưa rối bời bị tiếng sấm mùa xuân nện xuống.

 

Hắn thực sự không hiểu, tại sao ai ai cũng đứng về phía nữ t.ử Lâu gia kia!

 

Phụ thân quanh năm bận rộn công vụ, vậy mà không tiếc ngày đêm lên đường đến Giang Nam, đòi lại công bằng cho nàng.

 

Ngay cả tổ mẫu luôn yêu thương hắn cũng thất vọng thở dài:

 

“Kiêu ngạo nông cạn đến vậy, chỉ e sau này con sẽ hối hận!”

 

Nhưng hắn có gì phải hối hận chứ!

 

Nữ t.ử Lâu gia kia là người thế nào, đâu phải hắn chưa từng gặp.

 

Đó là chuyện nhiều năm về trước, Lâu Lệnh Huy mười tuổi, theo phụ thân lên kinh báo cáo công vụ.

 

Đúng dịp trong kinh tổ chức thịnh yến, thi cưỡi ngựa b.ắ.n cung.