Huy Hành Lệnh

Chương 3



Con cháu các thế gia lần lượt ra sân, chỉ có nàng đứng dưới hành lang từ xa quan sát, lạc lõng không hòa hợp với mọi người.

 

Tổ mẫu lén nói với hắn:

 

“Đó là thê t.ử tương lai của con, nhất định phải đối xử thật tốt với người ta.”

 

Một thê t.ử đần độn vô vị như thế sao?

 

Tâm tính thiếu niên nổi lên, hắn sinh lòng muốn trêu chọc, lật người lên ngựa từ trên cao nhìn xuống:

 

“Có dám thi một trận không?”

 

Đúng như dự liệu của hắn.

 

Nữ t.ử Lâu gia sợ tài nghệ không bằng người, hoảng hốt lắc đầu liên tục.

 

Trong lòng hắn khinh thường, đang định bỏ qua thì thấy phụ thân nàng ghé sát tai nàng nói nhỏ vài câu.

 

Cô bé mím môi rất lâu, nhìn hắn một cái rồi lại gật đầu đồng ý.

 

Ngày hôm ấy trường đua vô cùng náo nhiệt, tiếng trống tiếng nhạc vang dội, khách khứa tụ hội đông đủ.

 

Cuộc thi b.ắ.n cung được chia làm năm lượt.

 

Hắn vẫn luôn cho rằng nữ t.ử vùng sông nước Giang Nam quá mức mềm yếu nhút nhát.

 

Dù là gan dạ hay tài nghệ đều không thể sánh bằng các tiểu thư huân quý ở kinh thành.

 

Không ngờ nàng lại có chút bản lĩnh về cưỡi ngựa b.ắ.n cung và tốc độ.

 

Thân thủ lưu loát, khiến người khác kinh ngạc, chỉ là kỹ nghệ vẫn kém hơn một bậc, cuối cùng thua hắn một trận.

 

Sau khi cuộc thi kết thúc, mọi người đều lên tiếng khen ngợi nhưng nàng không nói một lời, chỉ một mình ngồi trên bậc thềm hành lang, lén dùng tay áo lau nước mắt.

 

Bộ dáng vừa tủi thân vừa hiếu thắng ấy giống hệt như trong tiệc cập kê không lâu trước đây, khi nàng không biểu cảm nhận lấy tờ văn thư từ hôn.

 

Năm đó lần đầu gặp nhau ở kinh thành, hai nhà đã định hôn sự.

 

Thiếu niên xuất thân danh môn khi ấy mới mười bốn tuổi, còn chưa hiểu tình yêu là gì.

 

Hắn luôn cảm thấy việc nối dõi tông đường là chuyện tất yếu, cưới ai cũng như nhau.

 

Hắn từng chấp nhận số phận ấy, cũng từng tưởng tượng cảnh cưới nàng vào cửa.

 

Chỉ là hơi cổ hủ vô vị một chút, nhưng được cái dễ kiểm soát.

 

Vậy mà nửa năm gần đây, hắn luôn mang nỗi buồn man mác bước vào những giấc mộng.

 

Trong hành lang phủ sương mỏng, mưa phùn phủ kín sân, một nữ t.ử mặc áo váy màu nhạt, đứng trước án thư dưới mái hiên, mắt mày cúi thấp, cầm b.út vẽ tranh.

 

Không biết bao nhiêu lần hắn lặng lẽ tiến lại gần muốn nhìn rõ dung mạo nàng nhưng cuối cùng vẫn không thành.

 

Chỉ có một lần khi giấc mộng sắp tan, hắn mới vội vàng liếc thấy.

 

Thứ nữ t.ử kia chăm chú vẽ lại là một bức **Bản đồ thủy vận Lưu Hà** hùng vĩ rộng lớn.

 

Bến cảng, đường sông, đá ngầm, bãi cạn…từng chi tiết đều tinh xảo tỉ mỉ, khiến người xem phải thán phục.

 

Những ngày này bị giữ trong phủ, hắn chỉ có thể phái người đi khắp nơi dò hỏi.

 

Không tiếc bỏ ra số tiền lớn chỉ để tìm được nữ t.ử vừa giỏi hội họa vừa tinh thông thủy lợi ấy.

 

Người nhận thưởng thì nhận thưởng nhưng quay đầu lại đều bật cười.

 

Bởi cảng Lưu Gia đã bị bỏ hoang nhiều năm, địa hình vô cùng hiểm trở phức tạp.

 

Đừng nói quan phủ Giang Nam nhiều lần khai phá thất bại ngay cả Thẩm Thư Hành, kỳ tài thủy vận đứng đầu Giang Nam, cũng chưa từng vẽ được bức bản đồ ấy huống hồ chỉ là một nữ t.ử trong giấc mộng của thế t.ử.

 

Tên gia đinh bên cạnh lại rất lanh lợi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Thế t.ử không bằng nghĩ kỹ thêm xem, trong mộng còn chi tiết nào khác không?”

 

Ngày hôm ấy, vị công t.ử quý tộc luôn cao cao tại thượng lần đầu tiên nghiêm túc đến vậy.

 

Còn gì nữa đây?

 

Chỉ là những lối đi quanh co trong hành lang.

 

Chỉ là tấm biển trên nguyệt môn đề bốn chữ: “Lâu Đông Thư Viện”.

 

Chỉ là trời mưa phùn lất phất bên bờ sông xa xa lại vang lên tiếng trống thuyền rồng náo nhiệt.

 

Thư viện… Thuyền rồng...

 

Hắn đứng sững người tại chỗ, khí huyết trong toàn thân cuộn trào không sao kìm nén.

 

Đúng vậy!

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Lẽ ra hắn phải nghĩ ra từ sớm… là dịp Tết Đoan Ngọ, khi thuyền rồng tranh tài trên mặt sông.

 

Là những ngày mưa xuân mịt mờ, hương mực trong thư viện lan tỏa khắp nơi.

 

Nữ t.ử đứng trước án thư dưới mái hiên, trầm tư hạ b.út.

 

Từng nét từng nét chuyên chú đến mức không bị ngoại vật quấy nhiễu.

 

Cuối cùng hắn đã biết phải làm thế nào mới tìm được người trong lòng mà mình ngày đêm nhung nhớ!

 

Hắn vui mừng đứng bật dậy, không ngờ động tác quá mạnh khiến vết thương cũ trên lưng bị kéo căng, đau đến mức phải hít mạnh một hơi lạnh.

 

Gia đinh vội vàng đi lấy t.h.u.ố.c.

 

Vị thế t.ử vốn sống trong nhung lụa lại liên tục xua tay, chỉ cảm thấy trong tim mình dâng lên niềm vui nhẹ nhàng khó tả.

 

So với cuộc gặp gỡ tại thư viện sau nửa tháng nữa chút đau đớn trên người này.. thì đáng là gì chứ.

 

6

 

Vì công khai từ chối hôn sự, ta bị cấm túc trong viện để kiểm điểm.

 

Dưới tán cây um tùm, di nương cầm danh sách sính lễ và của hồi môn đối chiếu hết lần này đến lần khác.

 

Cuối cùng bà thở dài, chậm rãi lên tiếng:

 

“Những gì phụ thân con suy tính, cũng là để bảo vệ con được chu toàn mà thôi!”

 

Phụ mẫu yêu con, tất sẽ lo tính cho con thật lâu dài...

 

Sao ta có thể không biết chứ.

 

Gia chủ Lâu gia quản lý đường thủy vận lương, Lâu Tri Thanh, quá tuổi bốn mươi mới có được một nữ nhi.

 

Ông đích thân dạy dỗ ta, xem ta như minh châu trong lòng bàn tay.

 

Phụ thân quản lý đường thủy vận lương nhiều năm, lao tâm lao lực quá mức, bệnh cũ mãi không khỏi.

 

Ông sợ một ngày mình đột ngột qua đời, sẽ không còn ai bảo vệ ái nữ được bình an.

 

Ông cũng sợ đám tông thân ai nấy đều mang tâm tư riêng, khiến cơ nghiệp thủy vận trăm năm của Lâu gia bị hủy hoại trong chốc lát.

 

Cho nên mới gửi gắm ta cho Tạ gia thế giao nhiều năm, hiểu rõ gốc gác lẫn nhau.

 

Nhưng ông đâu biết rằng mười dặm hồng trang, một sớm xuất giá xa nhà lại là nỗi đau chìm xác nơi sông nước.

 

Bi kịch kiếp trước vẫn hiện rõ mồn một trước mắt, ta gần như nghẹn ngào cất lời:

 

“Phụ thân quản lý đường thủy vận lương nửa đời người, hẳn phải biết rằng thuyền đi trên sông còn phải liên tục thay buồm đổi hướng mới có thể vượt qua bãi cạn hiểm nguy.”