Nếu không phải nữ t.ử kia muốn trèo cao bám víu thế gia, mưu tính đủ đường thì sao lại xuất hiện đúng lúc ở Lâu Đông Thư Viện?
Ngồi bên án vẽ tranh.
Cử chỉ, phong thái đều bắt chước hệt như trong mộng.
Hắn thừa nhận nàng có tài hội họa xuất chúng đến mức ngay cả hắn cũng suýt bị lừa.
Chỉ là… một nữ t.ử đầy tâm cơ tính toán như vậy, sao xứng làm tông phụ Tạ gia!
Sương mỏng lượn lờ, trời âm u mờ mịt.
Nước mưa còn sót lại trên mái hiên rơi xuống bậc đá, vang lên từng tiếng như những lời thở dài bất đắc dĩ.
Ta nhàn nhạt liếc hắn một cái, giọng điệu xa cách:
“Tạ thế t.ử không màng thể diện, đuổi tới tận thư viện dây dưa, chỉ để nói những lời này thôi sao?”
Hôm nay gặp Tạ Tầm là chuyện ngoài dự liệu của ta.
Khoảng thời gian này, trước tiên ta bị giam trong hậu viện Lâu phủ.
Sau đó lại vùi đầu ở thư viện, ngày đêm hoàn thiện bản đồ.
Hai tai không nghe chuyện ngoài cửa sổ, đương nhiên cũng chẳng muốn để tâm đến những lời hoang đường của hắn.
Ta dứt khoát cầm b.út lên, tiếp tục hoàn thiện bức họa trong tay.
Bức thủy đạo đồ này dù đã tiêu hao nửa tháng tâm huyết của ta, vẫn chưa hoàn toàn hoàn thành.
Mắt thấy đã sắp sang buổi chiều, không thể trì hoãn thêm được nữa.
“Đủ rồi, Lâu Lệnh Huy!”
Không ngờ hắn đột nhiên tiến lên.
Một tay giật lấy bức họa trên án rồi hung hăng ném xuống nền đá xanh ướt đẫm nước mưa.
“Ta sẽ không cưới nàng, nàng cũng đừng tiếp tục làm chuyện ngu xuẩn bắt chước người khác nữa!”
Mưa bụi lất phất, mặt đất đọng nước loang lổ.
Tờ giấy tuyên rơi xuống vũng nước, mực đậm gặp nước lập tức tan ra, loang thành từng mảng.
Tác phẩm đã tiêu hao nửa tháng tâm huyết, trong khoảnh khắc bị hủy hoại hoàn toàn.
Bốn mắt nhìn nhau.
Trong lòng Tạ Tầm bỗng xuất hiện một thoáng hối hận và bối rối.
Chỉ vì dáng vẻ lạnh nhạt, không nhìn ra vui giận của nữ t.ử trước mặt lại quen thuộc đến lạ nhưng ý nghĩ ấy chỉ lóe lên trong chớp mắt, rồi bị sự kiêu ngạo ăn sâu trong xương cốt của hắn đè xuống.
Không được để nàng lừa gạt.
Nữ t.ử Lâu gia kia, xưa nay rất giỏi làm ra vẻ đáng thương giống như thuở thiếu thời.
Hắn cười cợt mở miệng:
“Nếu nàng nhất quyết muốn bám víu thế gia thì cũng được. Ta có một đường đệ ăn chơi vô dụng, cực kỳ xứng với nàng. Ta sẽ xin thánh chỉ, để thánh thượng ban hôn lại cho nàng.”
Hắn nhìn ta thần sắc đầy vẻ ngạo mạn.
“Dù sao cũng là hôn sự giữa Tạ gia và Lâu gia. Nàng gả cho ai chẳng là gả?”
Hắn là thế t.ử huân quý được Hoàng hậu yêu thương, được thánh thượng bồi dưỡng.
Một đạo thánh chỉ ban hôn đối với hắn chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.
Những quy tắc thế tục khi quyền lực và quyền lên tiếng đều nằm trong tay nam nhân.
Hắn đâu phải không biết một tờ hôn thư đối với nữ t.ử là vận mệnh lớn đến nhường nào.
Chỉ là vì khinh thường ta nên mới ngạo mạn chà đạp ta như vậy.
Nha hoàn Thanh Đài gần như tái nhợt cả mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nàng vội vàng nhặt bức họa bị giẫm dưới đất lên, hai mắt đỏ hoe, dùng khăn gấm sạch lau đi lau lại không biết bao nhiêu lần.
Nhưng cuối cùng vẫn vô ích.
Những đường nét thủy đạo vốn rõ ràng, những quy hoạch bến cảng tỉ mỉ đều đã không thể nhận ra được nữa.
“Tiểu thư, người đừng tức giận… Chúng ta sẽ vẽ lại một bức khác...”
Nàng cố nén nước mắt nhưng không thể nói tiếp.
Bởi ai cũng hiểu.
Không còn kịp nữa!
Đối với nam nhân nắm giữ quyền lực trong tay đó chỉ là một bức họa mà thôi.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Nhưng đối với nữ t.ử không thể tự quyết vận mệnh đó lại là chỗ dựa mà nàng đã dốc hết sức lực để giành lấy.
Vậy mà bao tâm huyết khổ công lại bị hủy sạch chỉ bởi một câu nói hời hợt.
Ta không nói gì chỉ lặng lẽ nhìn bóng lưng dần xa trong màn mưa.
Trong lòng muôn vàn suy nghĩ xoay chuyển.
Ta nên dùng cách nào… để khiến hắn c.h.ế.t đây?
10
Cuối cùng ta vẫn không vẽ ra được bản đồ Lưu Hà hoàn chỉnh nhưng ta vẫn thuận lợi tiến vào Tào Tế Đường của Lâu gia.
Chỉ vì bản thảo ta nộp lên có kiến giải độc đáo, được rất nhiều trưởng bối tán thưởng.
Dù tam thúc và những người thuộc các chi nhánh trong tộc không phục, ta vẫn giành được một chức vụ chuyên chỉnh lý văn thư.
Tuy không có bất kỳ quyền quyết định nào nhưng ít nhất cũng đã bước được bước đầu tiên.
Đúng lúc quan phủ Giang Nam và Lâu gia cùng bàn bạc, quyết định chỉnh đốn lại cảng Lưu Gia.
Nếu có thể nạo vét dòng sông, nối thông tuyến thủy vận Nam Bắc, thời gian trung chuyển lương thực sẽ được rút ngắn đáng kể.
Khi biết ta có cơ hội tham gia việc này, di nương vô cùng kinh hãi:
“Nơi đó có thể mất mạng đấy!”
Lưu Hà đá ngầm dày đặc, hung hiểm vô cùng.
Lần khảo sát địa thế này, rất nhiều nam nhân đều không muốn đi.
Đội ngũ thiếu người ta mới có cơ hội được bổ sung vào.
Bà không hiểu, ta đã đạt được nguyện vọng tiến vào Tào Tế Đường rồi cớ gì còn phải tiếp tục mạo hiểm như vậy.
Nhìn mái tóc đã điểm bạc của bà, lòng ta không khỏi đau xót.
Kiếp trước, khi ta chìm xuống dòng Lâu Giang ta mới chỉ hai mươi bốn tuổi.
Phụ thân đã qua đời, gia tộc suy tàn, chính bà đã chống đôi chân nhỏ bé của mình, vượt ngàn dặm đến kinh thành chỉ để đòi lại cho ta một sự công bằng.
May mắn được sống lại một đời, điều mà Lâu Lệnh Huy ta muốn tuyệt đối không chỉ là đòi lại món nợ cũ.
Nạn lũ ở Lưu Hà vô cùng khó trị.
Suốt nhiều tháng liền, mọi người đều phải đóng quân bên bờ sông, tự mình xử lý mọi việc.
Trong khoảng thời gian ấy, nhờ biểu hiện xuất sắc, ta dần nhận được sự tôn trọng của mọi người.
Thêm vào đó, không biết ai đã làm lộ chuyện ta từng dùng bí danh “Thẩm Thư Hành”.
Quan chủ quản thủy vận đích thân đề bạt ta làm Chủ Sự Lý Hà.
Không cần phải tự tay làm mọi việc nữa, chỉ cần phụ trách toàn bộ công việc nạo vét Lưu Hà.
Tuy không phải quan chức chính thức nhưng so với một người chuyên chỉnh lý văn thư ở Tào Tế Đường đã là phong quang vô hạn.