Tựa như khởi đầu của mọi mối lương duyên do trời định.
Trước bậc thềm phủ đầy rêu xanh, Tạ thế t.ử không biết đã đứng đó thất thần bao lâu.
Hắn khẽ cúi mắt hành lễ, phong thái tao nhã điềm đạm, lễ độ chu toàn, chỉ có giọng nói hơi khàn khàn ấy là để lộ niềm mong mỏi chất chứa trong lòng từ rất lâu chưa thể nguôi ngoai:
“Tại hạ là Tạ Tầm. Đã ngưỡng mộ tài hoa của cô nương từ lâu. Hôm nay đặc biệt tới đây để được gặp mặt...”
8
Sợ rằng cuộc tương phùng này chỉ là một giấc mộng.
Trong màn mưa lất phất, vị công t.ử tôn quý đứng lặng dưới hành lang, trong đầu chỉ quanh quẩn một câu như thế.
Vì ngày gặp gỡ hôm nay, hắn không biết đã trằn trọc bao đêm.
Đáng lẽ sáng sớm nay Tạ Tầm đã phải xuất môn, nào ngờ chỉ riêng việc thử đi thử lại cả giá y phục gấm vóc cũng đã mất nửa ngày.
Bộ này thì quá phô trương, bộ kia lại chưa đủ đoan chính...
Chọn tới chọn lui, vẫn không vừa ý.
Cuối cùng vừa bước qua ngưỡng cửa, phía sau lại vang lên tiếng quát lạnh của phụ thân:
“Đi đâu đấy?”
Sống lưng hắn cứng đờ.
Từ nhỏ hắn đã sợ phụ thân, lại vừa chịu gia pháp rồi bị phạt đóng cửa suy ngẫm.
Nếu là ngày thường, chắc chắn hắn sẽ luống cuống che giấu nhưng hôm nay, chẳng biết từ đâu sinh ra dũng khí.
Hắn thẳng thắn nói muốn tới Lâu Đông Thư Viện tìm người trong lòng.
Hắn đã quyết tâm rồi, cho dù bị đ.á.n.h c.h.ế.t hắn cũng sẽ không cưới đích nữ Lâu gia.
Không ngờ phụ thân vốn luôn nghiêm khắc lại lộ vẻ vui mừng, đá hắn một cái:
“Thằng nhóc thối, cuối cùng cũng có chút tiến bộ.”
Hắn đứng ngây tại chỗ, hoàn toàn không hiểu ý trong câu nói ấy nhưng cũng không còn tâm trí để suy nghĩ.
Trạch viện mới của Tạ gia cách Lâu Đông Thư Viện chẳng quá nửa nén nhang đường.
Cuộc gặp gỡ này, hắn đã mong đợi không biết bao lâu nhưng khi thật sự tới gần.
Lại không hiểu sao sinh ra cảm giác e dè như người xa quê sắp trở về.
Hắn nghĩ… nếu cô nương ấy biết hắn đang có hôn ước, liệu có sinh lòng khúc mắc hay không?
Dù hắn đã đưa thư từ hôn nhưng hôn sự do thánh thượng ban, trưởng bối hai nhà cũng chưa từng đồng ý, chẳng qua chỉ là hành động bốc đồng của riêng hắn.
Hắn lại nghĩ… nếu cô nương ấy cũng đã có hôn ước, thậm chí đã thành thân thì phải làm sao?
Càng nghĩ lòng càng rối bời.
Lúc đang tiến thoái lưỡng nan, tên gia đinh chỉ vào một cửa hàng tranh nhã nhặn ở góc phố.
“Lần đầu tới thăm, thế t.ử không bằng chọn một món quà thích hợp.”
Đúng vậy! Sao hắn lại quên mất chuyện quan trọng như thế!
Trong cửa hàng tranh bày đầy vật phẩm tinh xảo.
Vị thế t.ử tôn quý cau mày chọn lựa mãi.
Sau hàng ngàn lần cân nhắc mới miễn cưỡng vừa ý một hộp mực màu tùng yên.
Chưởng quầy niềm nở giới thiệu:
“Công t.ử thật có mắt nhìn! Hộp mực này có năm màu trong trẻo, nét b.út lưu lại lâu dài không phai, là cực phẩm hiếm có trong văn phòng tứ bảo. Hiện giờ cả thành chỉ còn đúng hộp cuối cùng này thôi.”
Trong lòng hắn cười nhạt.
Ở kinh thành, thế gia quyền quý có vô số trân bảo, loại mực màu này ném đi cũng chẳng ai tiếc.
Quả nhiên chỉ là một góc nhỏ Giang Nam tầm mắt hạn hẹp, lại coi hàng tầm thường như bảo vật.
Chỉ là lúc này hắn cũng lười so đo.
Đang định mở miệng mua xuống.
Phía sau bỗng chen tới một nha hoàn, vừa mở miệng đã đòi hộp mực ấy.
Gia đinh bên cạnh nhìn không vừa mắt, giọng đầy kiêu căng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ngươi có biết công t.ử trước mặt là ai không? Sao dám tùy tiện tranh giành như vậy!”
Ai ngờ nha hoàn ấy chẳng hề sợ hãi ngược lại còn đầy vẻ khinh thường:
“Thân phận có lớn đến đâu cũng không thể làm chậm trễ chuyện chung thân đại sự của tiểu thư nhà ta.”
Dứt lời, nàng ta trực tiếp trả bạc, cứng rắn lấy đi hộp mực cuối cùng.
Gia đinh tức đến mức muốn đuổi theo, lại bị hắn giơ tay ngăn lại.
“Thôi, không cần tranh cãi.”
Hắn không muốn vì một hộp mực mà làm hỏng tâm trạng.
Xa xa là tiếng hò reo náo nhiệt của cuộc đua thuyền rồng.
Ngoài hành lang là màn mưa bụi mịt mờ.
Lâu Đông Thư Viện vẫn giống hệt khung cảnh hắn đã nhìn thấy hàng ngàn lần trong mộng.
Dưới hành lang. một nữ t.ử mặc áo trắng ngồi lặng nơi đó, trầm tư hạ b.út.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Trên án thư, chính là bức Bản đồ thủy vận Lưu Hà hùng vĩ đồ sộ.
Dòng sông đan xen ngang dọc, những bãi cạn hiểm trở đều được đ.á.n.h dấu rõ ràng.
Tuy vẫn chưa hoàn thành hoàn toàn, nhưng đã đủ tinh diệu tuyệt luân.
Nữ t.ử quá mức chăm chú đến nỗi không phát hiện phía sau đã có khách ghé thăm.
Hắn đứng lặng thất thần chỉ cảm thấy khoảnh khắc này còn quý giá hơn vô số cuộc gặp gỡ trên thế gian.
Trên đường tới đây, hắn đã diễn tập vô số lời mở đầu.
Bất kể đối phương là ai, thân phận thế nào hắn cũng muốn thẳng thắn bày tỏ lòng mình.
Không biết đã giằng co bao lâu mới miễn cưỡng ổn định được tâm thần.
Vị thế t.ử tôn quý chắp tay hành lễ, mọi cử chỉ đều chu toàn lễ độ.
Dưới mái hiên gỗ, những sợi mưa mỏng manh rơi xuống.
Gió sông thổi làm trang giấy khẽ lay động.
Hắn không biết đã chờ bao lâu mới nghe được một giọng nói lạnh nhạt đáp lại:
“Tạ thế t.ử, lâu rồi không gặp.”
Bốn mắt nhìn nhau.
Bao mong chờ trong lòng hắn trong nháy mắt đều hóa thành kinh ngạc, bối rối.
Thậm chí… Còn có một tia rung động mà chính hắn cũng chưa nhận ra.
Nữ t.ử ấy không phải ai khác, chính là Lâu Lệnh Huy.
Người bị hắn đích thân từ hôn, người bị hắn xem thường đủ điều, nhưng sao lại có thể là nàng...
Hắn đứng sững tại chỗ tựa như bị băng tuyết đông cứng.
Vô số chi tiết trước đây đồng loạt ập tới.
Hắn không phải kẻ ngốc.
Đến giây phút này cuối cùng cũng hoàn toàn hiểu ra.
Ngàn vạn suy nghĩ cuộn trào trong lòng thế nhưng cuối cùng hắn gần như bật cười thành tiếng:
“Lâu Lệnh Huy, nàng thật sự muốn bám víu vào Tạ gia đến thế sao?”
9
Áo gấm lưu quang, thân phận quý t.ử thế gia.
Trong mắt hắn tràn ngập vẻ chán ghét nặng nề.
“Nữ nhi Lâu gia, chẳng lẽ vẫn không có chút tiến bộ nào sao?”
Thuở nhỏ thua trận cưỡi ngựa b.ắ.n cung, nàng liền làm ra vẻ tủi thân, cố ý khiến người khác thương hại.
Bây giờ không cam lòng bị từ hôn, lại bắt chước vụng về, khắp nơi cố tình tạo thế.
Chuyện hắn bỏ ra số tiền lớn để tìm kiếm tung tích người trong lòng đã sớm truyền khắp Giang Nam.