Tại Lâu Đông Thư Viện là hắn hủy bức họa của nàng, buông lời chế giễu một cách đương nhiên.
Từng chuyện, từng chuyện đều do chính hắn gây nên!
Nhưng nào có chuyện bắt chước Đông Thi hay cố ý trèo cao bám víu.
Người hắn muốn tìm, người hắn muốn cưới làm thê t.ử, từ đầu đến cuối đều là nàng.
Thế nhưng người mà hắn hết lần này đến lần khác khinh miệt, tùy ý chà đạp lại chính là nữ t.ử mà hắn khổ sở tìm kiếm, từng thề sẽ nâng niu trân trọng cả đời.
Cho đến tận lúc này hắn mới biết, bản thân đã làm ra chuyện hoang đường đến nhường nào.
12
Kiếp trước, phụ thân qua đời vào năm thứ ba sau khi ta xuất giá.
Sống lại một đời, để thay đổi bi kịch ấy, ta đi khắp nơi tìm danh y, chữa trị căn bệnh cố tật nhiều năm của phụ thân.
Không ngờ rằng bệnh tình chẳng những không thuyên giảm mà còn ngày một nặng thêm.
Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng ta quyết định đưa phụ thân đến núi Đồng Sơn tìm Trường Dương đạo nhân chữa bệnh.
Đó là bằng hữu nhiều năm của Tạ lão thái quân, cũng là một thần y ẩn cư nơi sơn dã, danh tiếng truyền đời.
Hai người đã hẹn gặp từ lâu, đáng lẽ lão thái quân phải khởi hành từ sớm, nhưng vì chuyện giữa ta và Tạ Tầm mà trì hoãn đến tận bây giờ.
Trước lúc lên đường, bà nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, không đành lòng mở miệng:
“Nha đầu, con thật sự đã nghĩ kỹ rồi sao?”
Lời hỏi này là về chuyện từ hôn.
Ta biết bà và Tạ Tể phụ đều thật lòng yêu quý ta.
Kiếp trước, sau khi ta gả vào Tạ gia, họ đối xử với ta vô cùng chu toàn.
Di nương cũng từng nói với ta:
Lão thái quân vẫn luôn muốn đứng ra hòa giải, chỉ tiếc những việc hoang đường mà Tạ Tầm gây ra khiến bà không còn mặt mũi nào để mở lời.
Điều bà đang lo lắng lúc này là:
Di nương sẽ cùng phụ thân đi xa đến Đồng Sơn mà lão thái quân cũng sẽ rời đi cùng họ.
Tuy ta có công trị thủy ở Lưu Hà, được bổ nhiệm làm chủ sự tạm thời của Tào Tế Đường nhưng tuổi tác còn nhỏ.
Sau khi phụ thân rời đi, chỉ e khó lòng khiến mọi người tâm phục khẩu phục.
Hiện tại, thứ có thể bảo vệ ta vẫn là thân phận tông phụ tương lai của Tạ gia.
Giữa chính sảnh.
Ta chỉnh lại y phục, quỳ xuống, từng chữ kiên định:
“Xin lão thái quân thành toàn.”
Hôn sự giữa Tạ gia và Lâu gia là thánh chỉ ban hôn.
Dù ta có không muốn đến đâu cũng vô ích.
Người duy nhất có thể bác bỏ đạo thánh chỉ này chỉ có Tạ lão thái quân đức cao vọng trọng.
Bà nhìn ta thật lâu, trong đôi mắt đục ngầu đã ánh lên hơi nước.
Cuối cùng lẩm bẩm nói:
“Là Tạ gia không có phúc.”
Mọi chuyện đã ngã ngũ nhưng đúng lúc ấy, một giọng nói khàn khàn, tan vỡ bỗng vang lên từ ngoài sân.
“Tổ mẫu... tôn nhi không đồng ý.”
Vị thế t.ử kiêu ngạo năm nào giờ đây trong mắt chỉ còn đau đớn, bước chân lảo đảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn quỳ dài xuống đất.
“Tôn nhi tìm kiếm người ấy… Từ đầu đến cuối… Vẫn luôn là Lâu Lệnh Huy...”
Giọng hắn run rẩy, trong lòng chỉ còn nỗi hối hận như ăn mòn tận xương tủy.
Ngày trước, vì chống lại hôn sự, lưng hắn đầy vết roi chằng chịt, thà c.h.ế.t cũng không chịu cúi đầu.
Mà giờ đây, cũng chính là hắn vì muốn nối lại duyên xưa không tiếc buông bỏ lòng kiêu ngạo và thể diện, quỳ mãi không chịu đứng lên.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Hắn là trưởng tôn mà lão thái quân yêu thương nhất.
Từ nhỏ mất mẫu thân, hễ hắn muốn gì chưa từng có điều gì không được đáp ứng.
Chỉ riêng lần này, lão thái quân cầm gậy, hung hăng đ.á.n.h xuống.
“Ngày trước ta bảo ngươi phải đối xử t.ử tế với Lệnh Huy, ngươi đã làm thế nào? Là ghét bỏ nó đủ điều, tránh còn không kịp, công khai hủy hôn trước mặt mọi người, hết lần này đến lần khác làm nhục và chèn ép nó!”
“Danh tiết của nữ t.ử quý giá đến nhường nào. Ngươi đối xử với nó như vậy. Suýt nữa đã hủy hoại cả cuộc đời nó!”
Bà tức đến mức toàn thân run rẩy, từng câu từng chữ đều là thất vọng:
“Giờ đây tỉnh ngộ rồi lại bày ra bộ dạng si tình. Tính tình thay đổi thất thường như thế. Làm sao xứng đáng làm thế t.ử Tạ gia?”
Câu cuối cùng ấy thực chất là lời cảnh tỉnh.
Gia nghiệp trăm năm của Tạ gia, tuy hắn là đích trưởng thế t.ử nhưng phía dưới vẫn còn hai người đệ đệ tài học xuất chúng.
Hành sự theo cảm tính như vậy, làm sao có thể gánh vác cả Tạ thị?
Sắc mặt hắn trắng bệch như tro tàn, thân hình mấy lần lảo đảo muốn ngã.
Hắn chợt nhớ lại lần đầu gặp gỡ năm ấy ở trường đua ngựa kinh thành.
Thiếu niên thế gia cao quý, khắp nơi đều mang thành kiến.
Tổ mẫu từng ân cần dạy bảo:
“Tầm nhi, con đừng quên. Cho dù con là đích trưởng t.ử tôn quý của Tạ thị. Thì cũng là do nữ nhân sinh ra.”
Những năm đó, tổ mẫu luôn nhắc đến những điều tốt đẹp của cô nương Lâu gia.
Nói rằng nàng cầm kỳ thi họa, thơ từ ca phú đều đứng đầu nữ học.
Nói rằng nàng có tài lược và khí độ trong lòng, chẳng hề thua kém bất kỳ nam t.ử nào.
Nói rằng cưới được nàng làm tân phụ không phải họ Lâu trèo cao mà là vinh quang của cả Tạ gia.
Những lời ấy, trước đây hắn chưa từng để vào tai nhưng giờ đây từng chữ từng chữ đều khắc sâu vào tim.
Nhưng vậy thì sao chứ!
Chính hắn cố chấp làm theo ý mình, bị trói buộc bởi những thành kiến thế tục.
Khinh thường nàng, lạnh nhạt với nàng.
Để viên minh châu phủ bụi, vứt bỏ như đôi giày rách.
13
Đúng như lão thái quân dự liệu.
Sau khi ta thay phụ thân nắm quyền, cuối cùng vẫn dẫn đến sự bất mãn của các chi nhánh trong tộc.
Lấy tam thúc làm đầu, bọn họ lấy lý do sổ sách vận lương bị thâm hụt, cần điều tra và thanh toán lại toàn bộ.
Rồi giam lỏng ta trong phủ, phong tỏa mọi tin tức, không cho bất kỳ ai đến gần.
Một mặt bày đủ loại tội danh, tìm cách kết tội ta.
Mặt khác lại điều động tâm phúc tiếp quản toàn bộ công việc vận lương ở Lưu Hà.
Mưu đồ cướp sạch tâm huyết bao năm của ta.
Suốt nửa tháng, ta yên tĩnh ở trong phủ đọc sách, luyện chữ, vẽ tranh thậm chí còn có cảm giác đã rất lâu rồi mình chưa được nhàn hạ như thế.