Huy Hành Lệnh

Chương 9



Trong khoảng thời gian ấy có hai người đến gặp ta.

 

Người đầu tiên là Tạ Tầm.

 

Đường đường là thế t.ử Tạ gia cậy mà vì không có quyền thế trong tay, lại phải trèo tường mà vào.

 

Trong sân viện, lời lẽ của hắn vô cùng chân thành, gần như mang theo ý cầu xin:

 

“Khôi phục hôn ước với Tạ gia là cách tốt nhất lúc này.”

 

Hắn nói không sai.

 

Tuy hiện giờ hắn đang rèn luyện ở Lâu Đông nhưng rốt cuộc vẫn là con cháu Tạ thị.

 

Chỉ dựa vào một chữ “Tạ”, đám người kia cũng phải nể mặt hắn vài phần.

 

Việc hắn thật lòng muốn giúp ta là thật nhưng cố tình...

 

Rõ ràng có hàng ngàn cách khác nhau, hắn lại chỉ chọn đúng cách này.

 

Ta cười lạnh một tiếng.

 

“Tạ thế t.ử, nếu còn xuất hiện trước mặt ta nữa, ta sẽ đích thân g.i.ế.c ngươi.”

 

Những lần Tạ Tầm gặp nguy hiểm ở Lưu Hà đều không phải ngoài ý muốn, là do ta thuê người gây ra.

 

Chỉ tiếc… Vẫn chưa đạt được mục đích.

 

Hắn còn muốn nói thêm điều gì đó nhưng Thẩm phu t.ử, người cũng bị giam lỏng cùng ta trong phủ, đã lập tức mắng hắn một trận té tát.

 

Cuộc tranh đoạt quyền lực của Lâu gia vốn chẳng liên quan gì đến Thẩm phu t.ử nhưng người này từ trước đến nay thích xem náo nhiệt, lại hay bênh vực kẻ yếu.

 

Vì vậy ông cũng bị tam thúc dùng bao tải trùm đầu bắt tới đây.

 

Vừa là bầu bạn với ta vừa là con tin để uy h.i.ế.p.

 

Cho nên người thứ hai đến thăm ta.

 

Là Diểu nương.

 

Nàng là kế thất của tam thúc nhưng tuổi tác chỉ lớn hơn ta bốn tuổi.

 

Tào Tế Đường bị cướp quyền, phụ thân sống c.h.ế.t chưa rõ, các tộc nhân đều biết nhìn tình thế mà đứng về phía có lợi, chỉ có nàng bất chấp lời dị nghị vẫn chịu đến thăm ta.

 

Ta nhiệt tình tiếp đón, mang ra loại trà Ngọc Giản Xuân mà phụ thân yêu thích nhất.

 

Không ngờ lần này nàng đến vì một chuyện.

 

Khuyên ta giao ra ấn Tào Tế của Lâu gia.

 

Đó là tín vật được truyền lại qua nhiều đời của Lâu gia, thấy ấn như thấy gia chủ đích thân đến.

 

Người nắm giữ chiếc ấn ấy có thể điều động hàng ngàn thương thuyền của Lâu gia, có thể thống lĩnh việc áp tải lương thực triều đình, ngay cả công văn qua lại với quan phủ cũng phải đóng chiếc ấn này mới có hiệu lực.

 

Hiện giờ tuy tam thúc đang tạm thời nắm giữ Tào Tế Đường nhưng không có chiếc ấn ấy.

 

Ông ta vẫn không có quyền nhúng tay vào những công việc cốt lõi của ngành vận lương.

 

Phái Diểu nương tới đây, một là khuyên nhủ, hai là uy h.i.ế.p.

 

“Tranh chấp gia tộc, hà tất phải liên lụy đến người ngoài?

 

“Nếu ngươi cứ cố chấp như vậy, chỉ e sẽ làm liên lụy đến Thẩm phu t.ử...”

 

“Thẩm nương đừng nói đùa.” Ta khẽ cười.

 

Khom người đưa chén trà đến trước mặt nàng.

 

“Tam thúc đã dùng cách nào để nhốt ta vào đây. Thì sau này cũng sẽ dùng cách đó để cầu xin ta bước ra ngoài.”

 

Một đám phế vật lại vọng tưởng nắm giữ đại quyền trong tộc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Quả thực là si tâm vọng tưởng.

 

Nếu thật sự có chút bản lĩnh thì kiếp trước đâu cần phải sống dựa vào Tạ Tầm mới có thể tồn tại.

 

Diểu nương liếc nhìn ta, rốt cuộc không còn giữ lại chút thể diện nào nữa.

 

Nàng hất cả chén trà đi.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Nước trà lập tức đổ xuống, b.ắ.n thẳng lên vạt váy của ta.

 

Thấy ta không né tránh lấy một lần, nàng bày ra dáng vẻ trưởng bối cười lạnh một tiếng.

 

“Đã là cuối thu rồi. Dù là trà ngon đến đâu. Cũng đừng uống nữa.”

 

14

 

Đúng như ta dự liệu.

 

Một tháng sau, tam thúc và những người kia cuối cùng vẫn phải đến.

 

Dù trong lòng muôn vàn không muốn nhưng vẫn buộc phải hạ thấp tư thái, đích thân đến nhận lỗi và xin lỗi ta, mời ta ra khỏi phủ.

 

Chỉ vì có hai chuyện thực sự quá khó giải quyết.

 

Một là, không có ta tham gia, công trình bến cảng Lưu Hà buộc phải đình công.

 

Bách tính ven sông sống nhờ nơi này đồng loạt bất mãn, đứng ra phản đối, cuối cùng sự việc còn náo động đến tận nha môn.

 

Hai là, cuối thu đã đến, triều đình lại muốn điều lương thực lên phía Bắc.

 

Trớ trêu thay, tuyến đường vận chuyển cũ nước sông cạn kiệt, thuyền vận lương khó lòng thông hành.

 

Quan phủ Giang Nam có ý định chuyển sang vận chuyển qua Lưu Hà nhưng Lưu Hà vẫn chưa chính thức thông tuyến.

 

Vì vậy cần ta đứng ra quyết định.

 

Sau khi ra ngoài, ta cũng làm hai việc.

 

Việc thứ nhất là công khai tuyên bố trước mọi người ta muốn chính thức tiếp quản toàn bộ vận lương của Lâu gia, đồng thời đuổi tam thúc và những người kia ra khỏi Tào Tế Đường.

 

Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

 

Chỉ cần ta không truy cứu hành vi tự bảo vệ mình trước đó của họ thì việc này không khó.

 

Bây giờ ai mà không biết, đích nữ Lâu gia có tài lược kinh bang tế thế về vận lương.

 

Bất kể là quy hoạch Lưu Hà đang được triển khai hiện nay hay kế sách nạo vét thủy đạo năm xưa do ta dùng tên giả Thẩm Thư Hành dâng lên.

 

Tài năng, tầm nhìn và khí độ của ta đều vượt xa rất nhiều nam nhân.

 

Tiếp quản gia nghiệp Lâu gia, điều hành mọi việc vận lương không chỉ là ý nguyện của lão gia chủ mà từ lâu đã là danh chính ngôn thuận.

 

Việc thứ hai là một tờ đơn kiện được gửi thẳng đến nha môn Giang Nam.

 

Lấy danh nghĩa đích nữ Lâu gia, ta kiện tam thúc và những người kia mưu hại tộc nhân, làm rối loạn kỷ cương vận lương.

 

Tin tức vừa truyền ra ai nấy đều chấn động.

 

Ngày mở đường xét xử, vị quan phụ trách vụ án còn đặc biệt tìm đến gặp ta.

 

Ông ta đầy vẻ không nỡ nhẹ giọng khuyên nhủ.

 

Chỉ vì ta đã từng bị từ hôn danh tiếng vốn đã bị tổn hại, bây giờ lại công khai kiện chính người thân trong tộc, khó tránh khỏi việc bị người đời gán cho tiếng xấu cay nghiệt, lạnh lùng, độc ác.

 

“Danh tiếng là cái gì? Có ăn được không?”

 

Tỳ nữ Thanh Đài bước lên một bước cướp lời ta mà hỏi ngược lại.

 

Thanh Đài từ nhỏ số khổ, bị bán thân làm nô tỳ.

 

Từ năm mười tuổi bước chân vào Lâu phủ, nàng luôn giữ đúng bổn phận chưa từng vượt quá lễ nghi.