Kế Hoạch Cưa Đổ Kẻ Hám Tiền

Chương 10



Cuối cùng Quý tiên sinh cũng rời đi.

Trong căn phòng chỉ còn lại hơi ấm nguội lạnh dần của bữa cơm tối.

Tôi ngồi trong bóng tối chập choạng, nhớ đến ánh mắt sáng rực của Cố Dạ khi kể về việc công ty khởi nghiệp vô cùng thuận lợi.

Anh vốn dĩ có thể không cần mang theo bất kỳ gánh nặng nào mà sải bước tiến về phía trước.

30

Ngay tối hôm đó, bản hợp đồng của chúng tôi đã kết thúc trước thời hạn.

Không có cãi vã lớn tiếng, cũng không có khóc lóc om sòm t.h.ả.m thiết.

Thậm chí bầu không khí còn không được coi là tồi tệ.

Ánh đèn ấm áp.

Cơm canh nóng hổi.

Anh vẫn còn nhớ mua bánh ngọt mang về cho tôi.

Mọi thứ đều vô cùng bình thường.

Lúc tôi nói ra câu đó, âm lượng thực ra không lớn lắm.

“Cố Dạ, chúng mình... dừng lại ở đây thôi nhé.”

...

Cố Dạ ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng.

Trên má tôi là nhiệt độ cơ thể ấm áp của anh.

“Có phải có ai tìm gặp em không? Em đừng nghe bọn họ nói bậy.”

Tôi bị anh ôm c.h.ặ.t, có thể nghe rõ mồn một nhịp tim của anh.

Mỗi nhịp một nhanh hơn.

Anh đang sợ hãi.

Tôi vẫn từ từ gỡ người ra khỏi vòng ôm của anh.

“Không phải.”

“Chỉ là cảm thấy... không cần thiết phải tiếp tục nữa.”

“Hơn nữa hai đứa mình vốn dĩ đã không xứng đôi rồi.”

Tôi cố gắng dùng giọng điệu nhẹ nhàng thoải mái nhất có thể để nói:

“Mỗi lần anh dẫn em đến những bữa tiệc sang trọng kia, thực ra em vô cùng căng thẳng.”

“Em phải dành ra cả tuần trời để bổ túc cấp tốc lễ nghi cấp cao, học thuộc lòng vanh vách tên các thương hiệu nổi tiếng.”

“Thế nhưng vẫn có người đem em ra so sánh với cô bạn thanh mai trúc mã Chu Tình của anh, cô ta đã mở đêm nhạc violin tuần diễn khắp cả nước rồi, em làm sao so bì được đây. Nhưng em vẫn phải tỏ ra hào phóng rộng lượng, sợ làm anh mất mặt.”

“Những áp lực đó... anh có hiểu được không?”

“Mẹ anh cũng từng hẹn em uống trà chiều vài lần.”

“Bác ấy không hề gây khó dễ cho em.”

“Chỉ là... không nói chuyện với em thôi.”

“Em đứng bên cạnh giúp bạn của bác ấy rót trà, có một khoảnh khắc em thực sự cảm thấy—”

Tôi khẽ nhếch khóe môi, “Có phải mình đã đi nhầm chỗ rồi không.”

Căn phòng vô cùng tĩnh lặng.

Tôi cúi đầu xuống, không dám nhìn anh nữa.

“Đối với anh, em quả thực cũng từng rung động.”

“Nhưng môn đăng hộ đối, chuyện này không thể đi được đường dài đâu.”

Nói đến đây, tôi cũng có chút không nghe rõ bản thân đang nói những gì nữa rồi.

Chỉ biết rằng không được phép dừng lại.

Chỉ cần dừng lại một giây thôi là tôi sẽ hối hận ngay lập tức.

Cố Dạ từ đầu đến cuối không hề ngắt lời tôi.

Anh nhìn tôi, hốc mắt đỏ ửng lên từng chút một, giọng nói khàn đặc:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“...Ở bên anh, em thấy mệt mỏi lắm sao?”

Tôi cụp mắt xuống, càng nói giọng càng nhỏ dần:

“...Nếu muốn tiếp tục đi tiếp, chắc chắn là sẽ mệt mỏi rồi.”

Cố Dạ không nói gì nữa.

Anh ngơ ngác gật gật đầu.

Tự đi về phía bàn ăn, chậm rãi cầm bát đũa lên, lùa cơm vào miệng.

Rất lâu sau đó, anh mới nói:

“...Được.”

Tôi ngẩn ra một lúc, còn chưa kịp phản ứng thì anh đã nói tiếp:

“Tôi của hiện tại có lẽ vẫn chưa đủ mạnh mẽ.”

“Chưa thể bảo vệ em hoàn toàn không phải chịu chút uất ức nào.”

Anh cúi đầu, bàn tay phải siết c.h.ặ.t đôi đũa gỗ, giống như đang cố hết sức kiềm chế cảm xúc của mình.

“Nhưng anh sẽ làm được.”

“Anh sẽ phát triển công ty thật tốt.”

“Tốt đến mức... không còn ai dám nói em nửa lời không tốt nữa.”

Anh ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu vô cùng đáng sợ.

“Cho nên, em có thể... đợi anh một chút được không?”

“Đừng có thích người khác nhanh quá nhé.”

“Có được không?”

Nói xong, anh vội vàng cúi đầu xuống, đưa tay lau bừa mặt một cái, lùa những miếng cơm canh đã nguội ngắt vào miệng thật nhanh.

Giống như sợ hãi sẽ nghe thấy câu trả lời từ chối của tôi vậy.

31

Tôi là Cố Dạ.

Lần đầu tiên nhìn thấy Ương Ương là vào tiết học tiếng Anh năm hai đại học.

Lúc giáo viên gọi tên “Trần Thụy Tuyết” theo danh sách học sinh.

Hàng ghế phía trước truyền đến một tiếng thưa lảnh lót.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn.

Đó là một gương mặt vô cùng xa lạ.

Trần Thụy Tuyết mà tôi quen biết rõ ràng không phải là cô nàng này.

Cô ấy đi học hộ.

Chuyện này vốn dĩ chẳng có gì xa lạ cả, ở trường đại học vô cùng phổ biến.

Nhưng điều kỳ lạ chính là ở cô ấy.

Cô ấy rất xinh đẹp.

Chỉ là có chút... không giỏi đi học hộ cho lắm.

Bởi vì cô ấy làm việc quá đỗi kính nghiệp.

Những câu hỏi của giáo viên, Trần Thụy Tuyết thật sự e là đến câu hỏi còn nghe không hiểu, vậy mà cô ấy lại có thể đứng dậy dõng dạc trả lời trôi chảy trơn tru.

Qua vài lần như thế, cô ấy còn giúp cho Trần Thụy Tuyết giành được chức lớp phó học tập nữa chứ.

Cô ấy luôn đeo khẩu trang, ngồi ở hàng ghế đầu tiên, mỗi một tiết học đều tương tác với giáo viên đến mức không màng trời đất là gì.

Vì tò mò muốn xem kịch hay, tôi bắt đầu không kìm được mà tìm kiếm bóng dáng cô ấy trong mỗi tiết học.

Sau đó, tầm mắt càng lúc càng trôi đi xa hơn.

Trong tòa nhà giảng đường, bước chân cô ấy luôn vội vã.

Hôm nay ở phòng học này, ngày mai lại đổi sang tòa nhà khác.

Cuốn sách cầm trên tay cũng thay đổi xoành xoạch.

Trước cổng nhà ăn, cô ấy ôm một xấp tờ rơi, thấy ai đi qua cũng nhét vào tay một tờ.

Tôi đi ngang qua một lần, trên tay có thêm một tờ.