Kế Hoạch Cưa Đổ Kẻ Hám Tiền

Chương 11



Lại đi ngang qua một lần nữa, trên tay có thêm hai tờ nữa.

Tôi chắc cũng là bị ma xui quỷ khiến rồi, thế mà lại đi qua đi lại trước mặt cô ấy mấy lần liền, chỉ để được nghe cô ấy nói một câu: “Chúc bạn một ngày vui vẻ.”

Sau đó, tôi đi điều tra về cô ấy.

Biết được hoàn cảnh gia đình của cô ấy xong, mỗi lần nhìn thấy cô ấy bôn ba vất vả vì một chút tiền lẻ, trong lòng tôi lại thấy có chút buồn cười, lại pha lẫn chút thương xót... không thể nói rõ thành lời.

Tôi biết từ này nếu dùng trên người cô ấy chắc chắn sẽ nhận về một cái lườm nguýt cháy mặt.

Trông cô ấy hoàn toàn không cần sự thương hại của bất kỳ ai cả.

Nhưng không thể phủ nhận được rằng, tôi quả thực bị thu hút bởi sức sống mãnh liệt như thế này.

Cứ như vậy, tôi dõi theo cô ấy suốt hai năm trời.

Giống như đang theo dõi một bộ tiểu thuyết dài tập vô cùng thú vị.

Nhân vật chính luôn có vô vàn cách thức kiếm tiền mới mẻ.

Tràn đầy sức sống sinh sôi, thậm chí có chút đáng yêu vô cùng bộc trực.

Tôi muốn tìm kiếm một cơ hội để tiếp cận cô ấy, nhưng hết lần này đến lần khác lại rụt rè lùi bước.

Cho đến năm tư đại học, tôi phát hiện ra cô ấy đang vận hành tài khoản “Wish Pond của trường”.

Phạm vi kinh doanh vô cùng rộng lớn.

Một ý nghĩ vô cùng hoang đường nhưng lại vô cùng phù hợp nảy ra trong đầu tôi.

Nếu dùng tiền thì sao?

Liệu có thể... mua được một cơ hội tiếp cận cô ấy không?

“Ba trăm nghìn tệ, giúp tôi theo đuổi Bốc Ương Ương khoa Tiếng Anh.”

Khoảnh khắc tin nhắn gửi đi, tôi tự mắng bản thân quá đỗi ngu ngốc.

Liệu việc này có mạo phạm đến cô ấy không?

Thực ra tôi không phải thực sự muốn mượn chuyện này để nhờ cô ấy đi cưa cẩm chính bản thân cô ấy.

Tôi chỉ muốn biết xem liệu cô ấy có chấp nhận cách thức chinh phục bằng tiền bạc này hay không mà thôi.

Vạn hạnh thay, cô ấy đã đồng ý.

Tấm lòng rơi trở lại vị trí cũ, tiếp theo sau đó là sự mong đợi lớn lao hơn nữa.

Tôi làm theo đúng kịch bản của cô ấy, ngốc nghếch mặc chiếc áo thun trắng quần trắng đứng đợi trước cửa tòa nhà thực hành.

Rồi tôi trơ mắt nhìn cô ấy ôm sách bước về phía Tiền Thanh Huyễn đang tựa lưng vào chiếc xe mô tô phân khối lớn kia.

Cô ấy nhận nhầm người rồi.

Nhìn sự tương tác của cô ấy và Tiền Thanh Huyễn, lý trí bảo tôi đây chỉ là một sự hiểu lầm ngoài ý muốn, nhưng cảm xúc lại giống như hũ giấm bị đổ nhào, vừa chua xót vừa căng thẳng.

Nhưng tôi vẫn phải duy trì thiết lập hình tượng người đàn ông điềm tĩnh của mình, nhàn nhạt nhắc nhở cô ấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhìn thấy một chuỗi những lời xin lỗi rối rít gửi đến, không hiểu sao chút lửa giận kia bỗng chốc tan biến sạch sẽ, thậm chí còn có chút muốn cười.

Sao lại... đáng yêu đến thế cơ chứ.

Tôi trả lời một câu “được”, bắt đầu mong đợi xem cô ấy sẽ làm thế nào tiếp theo.

Ở thư viện, tôi cầm cuốn “Trăm năm cô đơn” tựa vào giá sách.

Ánh nắng rất đẹp, nhưng không bằng một phần vạn vẻ đẹp của cô ấy khi bước về phía tôi.

Cô ấy hắng giọng một cái, đọc ra câu thoại đã chuẩn bị sẵn:

“Thật khéo quá, anh cũng thích Gabriel García Márquez sao?”

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn dáng vẻ cố tỏ ra trấn tĩnh của cô ấy, đáy mắt dâng lên ý cười mà bản thân cũng không hề hay biết:

“Ừm, thích.”

Thích nhìn dáng vẻ em vì anh mà lao tâm khổ tứ thế này.

Cô ấy theo từng bước từng bước đẩy nhanh tình tiết câu chuyện, nhưng tôi chưa bao giờ có ý định sẽ hợp tác cả.

Đằng nào thì cũng phải ở bên nhau, việc gì phải đi một vòng lớn thế làm gì?

Cho nên tôi lôi bản hợp đồng đã mưu tính từ lâu kia ra.

Mỗi tháng ba trăm nghìn tệ, bảo hiểm y tế, thậm chí cả nhà cửa nữa.

Tôi biết việc này rất dung tục, rất mang tính tư bản.

Nhưng đây là cách nhanh nhất mà tôi có thể nghĩ ra để giữ cô ấy ở bên cạnh mình.

Cô ấy cảm động đến rơi nước mắt, múa b.út ký roẹt cái tên của mình vào, miệng còn lẩm bẩm “ký hợp đồng thì khách sáo quá”.

Không hề khách sáo chút nào cả.

Khoảnh khắc đó, tôi chân thành cảm ơn tổ tiên mười đời của mình đã tích lũy tài sản cho con cháu, nếu không có đống tiền này thì tôi vạn lần không thể nào theo đuổi được cô ấy rồi.

Sau khi tạm biệt, tôi lại không kìm được mà nhớ đến cô ấy.

Không biết phải nói chuyện gì, chỉ đành cầm điện thoại lên chuyển tiền cho cô ấy.

Theo đuổi người mình thích, chiều theo sở thích của đối phương thì có bao giờ sai được chứ.

Tôi thậm chí còn bắt đầu mong đợi xem khi cô ấy vừa điều hành tài khoản Wish Pond lại vừa duy trì mối quan hệ yêu đương hợp đồng với tôi thì sẽ tạo nên một phản ứng trái ngược thú vị đến thế nào.

Nhưng không ngờ ngày lật xe lại đến nhanh như vậy.

Tất cả đều tại Tiền Thanh Huyễn.

Cái tên sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm với tôi kia, từ nhỏ đến lớn chuyện gì cũng thích so kè với tôi, bây giờ đến cả Ương Ương mà hắn cũng muốn cướp nữa.

Sau khi Ương Ương bị vạch trần thân phận, cô ấy dường như rất lo lắng tôi sẽ tức giận.

Nhưng tôi thực sự không hề giận chút nào cả.

Trông thấy sự dò hỏi cẩn thận từng chút một của cô ấy, tôi lại nảy ra một ý.

Sao không thuận nước đẩy thuyền diễn một vở kịch người đàn ông bao dung độ lượng rộng lượng cơ chứ.