Kế Hoạch Cưa Đổ Kẻ Hám Tiền

Chương 16



Đúng là... đồ không tiền đồ mà, Bốc Ương Ương ơi.

“Năm năm qua, em sống thế nào?”

Anh rít một hơi t.h.u.ố.c, tầm mắt dán c.h.ặ.t vào đêm tối phía xa xa.

“Em ra nước ngoài học dịch cabin, hiện tại chủ yếu làm phiên dịch hội nghị.” Tôi nói vô cùng chậm rãi, “Thu nhập cũng khá tốt, có thể tự chăm sóc tốt cho bản thân mình.”

Nghe vậy, anh quay đầu sang nhìn tôi.

“Thế thì tốt quá rồi.”

Giọng nói mang theo một tiếng thở dài vô cùng mờ nhạt khó phát hiện, đưa tay vén lọn tóc xơ xác bên má tôi ra sau vành tai, đầu ngón tay khẽ sượt qua vành tai tôi.

Hành động quá đỗi thân mật này làm tim tôi đập rộn ràng vui sướng, gần như tưởng rằng giây tiếp theo anh sẽ ôm chầm lấy tôi vào lòng.

Nhưng anh chỉ thu tay lại, tiếp tục nhìn vào đêm tối lặng lẽ hút t.h.u.ố.c.

Hai người nhìn nhau không nói lời nào.

Chỉ có sự im lặng bao trùm.

Gió đêm thổi bay mái tóc rũ trước trán của anh.

Hốc mắt anh đỏ dần lên từ lúc nào không hay.

“Cứ như vậy đi.”

Anh nhẹ nhàng nói.

Bốn chữ này giống như một gáo nước lạnh buốt thổi bay mọi ảo tưởng không thực tế của tôi.

Anh rời đi rồi.

Bóng dáng màu đen từ từ chìm vào bóng đêm tĩnh mịch.

Trong lòng đột nhiên dâng lên một nỗi hoảng loạn khôn cùng, tôi chôn chân tại chỗ.

“Cố Dạ.”

Anh khựng lại một cái, nghiêng mặt sang.

“Em, em cũng có đồ muốn đưa cho anh.”

Năm năm qua, mỗi lần nhìn thấy món đồ gì mình thích, tôi đều không kìm lòng được mà nghĩ xem nếu khoác lên người Cố Dạ thì sẽ đẹp đến thế nào.

Nghĩ như vậy nên cứ mua dần từng món từng món một, cẩn thận cất giữ, giống như đem những nỗi nhớ nhung không nơi nương tựa kia cụ thể hóa ra thành vật chất thì có thể lấp đầy được khoảng trống nào đó vậy.

Gió rất lớn làm mắt tôi nhạt nhòa đi, tôi cúi đầu xuống không nhìn rõ biểu cảm gương mặt anh lúc này.

Rất lâu sau đó anh mới mở lời.

“Không cần đâu.”

“Áo khoác, anh cũng không cần nữa.”

Tôi ngơ ngác mất vài giây.

Đến khi ngẩng mắt lên thì anh đã lên xe rời đi rồi.

Tôi nhìn vào lòng bàn tay trống rỗng của mình.

Vô thức nắm hờ hai cái.

Những lúc thế này trước đây, thứ nằm trong tay tôi đáng lẽ phải là bàn tay ấm áp của anh mới đúng.

Anh dường như thực sự không cần tôi nữa rồi.

Trên vai vẫn còn khoác chiếc áo của anh.

Tôi có chút không kìm nén được nữa, nước mắt cứ vô cớ rơi lã chã xuống.

Cũng chẳng màng đến ánh mắt của mọi người xung quanh nữa, tôi dứt khoát ngồi bệt xuống bậc thềm đá.

“Ương Ương?”

Tiền Thanh Huyễn không biết đã quay lại từ lúc nào, ngồi xổm xuống trước mặt tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Anh về rồi à.” Tôi vội vàng dùng mu bàn tay lau nước mắt trên mặt.

“Sao lại khóc thế này?”

Anh đưa qua một chiếc khăn tay sạch sẽ.

Tôi vừa lau nước mắt vừa giải thích:

“Hầy, vừa mới nhìn thấy hai con kiến đ.á.n.h nhau ấy mà, chắc là tại em nhạy cảm quá nên không kìm được xúc động thôi...”

Tiền Thanh Huyễn đã quá quen với kiểu nói chuyện đầu ngô mình sở của tôi rồi.

Anh thuận theo tầm mắt của tôi nhìn xuống mặt đất một cái.

Rồi cũng ngồi bệt xuống bên cạnh tôi một cách vô cùng nghiêm túc:

“Hai con kiến không biết điều kia ở đâu thế? Để anh ra khuyên ngăn chúng nó xem nào.”

“Tản ra từ lâu rồi anh ạ.”

Anh nhíu mày suy nghĩ một lát: “Chắc là chúng nó thiếu chút duyên phận thôi.”

“Vâng.”

Sự im lặng lan tỏa trong đêm tối.

Một lát sau, tôi ngẩng đầu lên, đưa chiếc hộp nhung đựng sợi dây chuyền trả lại cho anh: “Sợi dây chuyền này trả lại cho anh, quý giá quá, em sợ làm mất mất.”

Ánh đèn đường màu vàng ấm áp hắt lên góc nghiêng gương mặt anh, làm dịu đi những đường nét vốn dĩ có chút sắc sảo ngày thường.

Anh không nhận lấy chiếc hộp, chỉ nghiêng đầu nhìn tôi:

“Vốn dĩ là mua tặng cho em mà.”

“Bốc Ương Ương, em có thể cân nhắc đến anh xem sao.”

Gió đêm lướt qua mang theo mùi hương tàn tiệc còn sót lại phía xa xa.

Anh vẫn duy trì tư thế vô cùng thoải mái thư giãn kia.

Tôi nhận ra những lời anh nói hoàn toàn không phải là lời nói đùa.

Suy nghĩ lựa lời nửa ngày mới rặn ra được năm chữ:

“Cảm ơn anh, em xin lỗi.”

Anh cười một cách vô cùng phóng khoáng tự nhiên:

“Không cần phải xin lỗi đâu, thích em là việc của anh. Còn chấp nhận hay không là quyền tự do của em.”

Tôi thẫn thờ một lúc: “Em không ngờ anh vẫn còn thích em đấy.”

“Không thích em mới là chuyện lạ đó.”

Anh sờ sờ bao t.h.u.ố.c trong túi áo rồi lại bỏ tay ra, giọng nói trầm ấm trầm lắng:

“Thực ra lần đầu tiên tụi mình gặp nhau không phải là ở tòa nhà thực hành đâu.”

“Năm đó anh bị t.a.i n.ạ.n xe mô tô.”

“Lúc nằm thoi thóp bên đường, anh thực sự đã nghĩ bản thân sắp c.h.ế.t đến nơi rồi.”

“Là một cô tân sinh viên từ trong đám đông lao ra, quỳ rạp xuống đất cầm m.á.u cho anh, gọi điện thoại cho xe cứu thương.”

Anh khẽ cười một tiếng:

“Sau dụng anh đã tìm kiếm rất lâu nhưng lại không thể tìm thấy cô ấy nữa. Ngay lúc anh tưởng rằng bản thân không còn duyên gặp lại cô ấy nữa rồi...”

“Thì cô ấy lại mặc một chiếc váy đỏ rực rỡ, lao vào cuộc đời anh một cách vô cùng bộc trực hung hăng.”

...

Tôi ngơ ngác lắng nghe câu chuyện của anh, ký ức dần dần trở nên rõ ràng sắc nét hơn.

Hóa ra là anh ấy sao.

Lúc gọi điện xong xe cứu thương, tôi còn lo lắng sốt ruột mất mấy ngày liền, chỉ sợ bị bắt trả chi phí xe cứu thương thôi đấy chứ.

Nghĩ lại đúng là một phen hú vía.