Tôi không biết phải đáp lại tấm chân tình này của anh thế nào cho thỏa đáng cả, chỉ đành tỏ vẻ hào sảng trượng nghĩa, vỗ vỗ vai anh một cái thật mạnh:
“Yêu đương không thành thì tình nghĩa vẫn còn nhé, tụi mình làm một đôi bạn chí cốt vào sinh ra t.ử đi.”
“Được thôi.” Anh dứt khoát đứng dậy, đưa tay ra, lại khôi phục lại dáng vẻ lười biếng thường ngày.
“Vậy thì, cô bạn vô cùng quan trọng ơi, bây giờ có thể nể mặt để anh đưa em về nhà được chưa?”
Tôi đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay anh, mượn lực đứng dậy:
“Đồng ý luôn anh ơi.”
39
Kể từ sau đêm tiệc đấu giá đó, cuộc sống của tôi đã bị hủy hoại hoàn toàn bởi một chiếc áo khoác vest.
Ban ngày tôi là một Bốc phiên dịch viên vô cùng rực rỡ hào nhoáng.
Nhưng cứ hễ về đến nhà là tôi lại biến thành một kẻ có sở thích quái dị, lén lút âm thầm bò lết khắp nhà.
Việc đầu tiên làm luôn là lao thẳng vào phòng ngủ, úp chiếc áo khoác vest kia lên mặt rồi hít hà lấy hít hà để.
Phải hít hà đến mức thiếu oxy choáng váng cả đầu óc, đôi má nóng bừng bừng lên mới chịu ngẩng đầu dậy.
Rồi mãn nguyện thốt lên một câu:
“Độ mới chín mươi chín phần trăm, đúng là hàng quý hiếm mà~”
Cô bạn thân gọi điện rủ đi ăn cơm, tôi đang ôm chiếc áo khoác nằm ườn như một con cá ươn trên ghế sofa: “Thôi thôi, tối nay tao phải... chuẩn bị bài học.”
“Mày làm phiên dịch viên cabin thì chuẩn bị bài học cái khỉ gì chứ?”
“Cách chiết tách DNA của bạn trai cũ từ chiếc áo khoác vest.”
Đầu dây bên kia im lặng mất ba giây: “Bốc Ương Ương, mày có bị thần kinh không đấy?”
Tôi không sao cả.
Tôi chỉ là sắp bị chiếc áo khoác này hành hạ cho đến c.h.ế.t rồi mà thôi.
Sự việc chính là ly kỳ hoang đường đến mức thế này đấy.
Tôi duy trì chuỗi ngày bề ngoài thanh lịch bên trong mục nát rệu rã như vậy suốt một tháng trời.
Cho đến ngày giỗ của mẹ, tôi trở về quê cũ.
Nghĩa trang ở thị trấn nhỏ luôn vô cùng tĩnh lặng yên ắng.
Bác quản lý nghĩa trang hiền từ đẩy đẩy chiếc kính trên sống mũi bảo:
“Ngôi mộ của cô Lâm này thanh tịnh thì thanh tịnh thật, nhưng cứ hễ đến mỗi tháng chàng trai trẻ kia đến là lại thêm phần sinh khí nhộn nhịp hẳn lên.”
Lật mở cuốn sổ đăng ký ra xem.
Cái tên Cố Dạ được viết vô cùng nắn nót, ngay ngắn trong từng ô ghi chú của mỗi tháng.
Năm năm trời, sáu mươi tháng, không sót một lần nào.
Không thể nói là quá đỗi oanh oanh liệt liệt hùng vĩ gì cả, nhưng lại khiến người ta vô cùng khắc cốt ghi tâm.
40
Trước mộ của mẹ vô cùng sạch sẽ.
Không hề có một chiếc lá rụng nào cả.
Một bó hoa cúc họa mi trắng tươi tắn được đặt ở đó, trên cánh hoa vẫn còn đọng lại những giọt nước trong vắt.
Bức ảnh khảm trên tấm bia mộ là diện mạo thời trẻ của bà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đây là dáng vẻ duy nhất của mẹ trong nhận thức của tôi.
Cơn mưa phùn lặng lẽ rơi rụng, thấm ướt mái tóc và bờ vai tôi.
Tôi quỳ xuống trước mộ một lúc.
Vốn dĩ là muốn nói gì đó với bà.
Nhưng há miệng ra lại phát hiện bản thân chẳng có gì để nói cả.
Thôi bỏ đi.
Tôi vốn dĩ cũng chẳng giỏi chuyện này lắm.
Những người trên phim truyền hình đối diện với bia mộ mà nói ra cả một tràng dài đằng đẵng kia, tôi xưa nay luôn vô cùng khâm phục bọn họ.
Tôi thì không làm được.
Tôi chưa từng nói chuyện với bà bao giờ, cũng chẳng biết nên bắt đầu bằng câu nào cho phải nữa.
Cứ như thế đứng im một lát.
Tầm mắt lại rơi trở lại trên bó hoa kia.
Trước đây tôi luôn nghĩ, có những chuyện một khi đã bỏ lỡ rồi thì chỉ có thể chấp nhận số phận mà thôi.
Giống như lúc dứt áo ra đi năm xưa, tôi cũng vô cùng dứt khoát rũ áo ra đi, đến một cái ngoảnh đầu cũng không thèm ngoảnh lại.
Lúc đó cứ nghĩ bản thân vô cùng lý trí chín chắn.
Bây giờ nghĩ lại— thì cũng thường thôi.
Con người ta sống cả đời này, làm gì có nhiều kết cục bắt buộc phải đi theo từng bước từng bước định sẵn đến thế chứ.
Lúc đó tôi là vì thiếu đi lòng tự tin dũng khí, ngoại trừ tình yêu ra thì chẳng có thứ gì khác cả.
Lòng tự tôn tự ti tác oai tác quái nên mới dứt áo ra đi nhanh gọn lẹ đến thế.
Nhưng bây giờ thì khác rồi.
Tôi có thể tự nuôi sống bản thân mình, cũng có thể tự thu xếp cuộc sống của mình vô cùng chu đáo rõ ràng.
Ăn cơm uống nước kiếm tiền nuôi thân, chẳng có ai rời bỏ ai mà không sống nổi cả.
Thế thì đã như vậy rồi— cớ sao tôi cứ phải giả vờ tỏ ra hiểu chuyện thấu tình đạt lý như thế làm gì chứ?
Tôi đứng dậy, phủi phủi vệt nước trên tay.
Sự bứt rứt khó chịu trong lòng dường như đã vơi đi được vài phần.
Nói trắng ra thì nhân cách thứ hai lão nạp của tôi vẫn cứ muốn có được anh ấy thôi.
Nếu như theo đuổi không được... thì cùng lắm quay về ôm chiếc áo khoác vest hít hà tiếp vậy.
Dù sao thì cũng đã vô cùng thuần thục rồi mà.
41
Bước ra khỏi nghĩa trang, tôi bấm số điện thoại Cố Dạ để lại trong cuốn sổ đăng ký.
Lần đầu tiên, báo máy bận.
Được thôi, hiểu được mà, dù sao thì cũng đã năm năm không liên lạc rồi.
Lần thứ hai, điện thoại reo vang năm tiếng chuông, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói vẫn còn vương chút ngái ngủ: “Alo?”
Giọng nói này, quả thực giống như nghe khúc nhạc tiên bên tai vậy.
“Cố Dạ.” Giọng tôi cũng trở nên mềm mại hơn: “Có thể đến đón em được không? Chỗ này của em không bắt được xe.”