Kế Hoạch Cưa Đổ Kẻ Hám Tiền

Chương 18



Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây, chỉ có thể nghe thấy tiếng thở nhẹ nhàng của anh.

Tôi hầu như có thể tượng trưng ra dáng vẻ anh đang nhíu mày, nửa tỉnh nửa mơ tìm kiếm chủ nhân của giọng nói này trong đầu mình.

Một lát sau, trong ống nghe truyền đến tiếng sột soạt của vải áo cọ xát vào nhau.

“Gửi địa chỉ cho anh.”

Bốn chữ ngắn gọn dứt khoát.

Tôi nắm c.h.ặ.t chiếc điện thoại đã ngắt kết nối, nhảy cẫng lên hai cái tại chỗ.

Tốt lắm, bước đầu tiên thành công xuất sắc.

Còn việc có phải anh chưa tỉnh ngủ hẳn đã đồng ý hay không... thì không quan trọng.

Tôi bấm mở đoạn ghi âm cuộc điện thoại vừa rồi lên nghe lại một lần.

“Gửi địa chỉ cho anh.”

Lại nghe thêm một lần nữa.

...Quả thực có chút hay ho thật đấy.

42

Khoảng hơn hai mươi phút sau, xe của anh đỗ ngay trước cổng nghĩa trang.

Tôi mở cửa ghế phụ bước lên ngồi.

Bên trong xe vô cùng ấm áp, mang theo mùi hương xà phòng vô cùng sạch thế thanh khiết.

Không hề có mùi t.h.u.ố.c lá, cũng không có hơi rượu nồng nặc nào cả.

Anh mặc một chiếc áo len màu sẫm, ống tay áo tùy ý xắn lên đến tận khuỷu tay, để lộ cánh tay săn chắc mạnh mẽ.

Mái tóc không được vuốt keo chỉnh tề như ngày thường mà có vài sợi rũ xuống trước trán.

“Có lạnh không?”

Không biết có phải là ảo giác của tôi hay không, thái độ của anh so với đêm tiệc đấu giá hôm đó ôn hòa dịu dàng hơn rất nhiều.

Tôi có chút thẫn thờ: “Dạ... cũng bình thường ạ.”

Chiếc xe bánh chuyển mượt mà lăn bánh, để lại bóng chiều tà phía sau lưng.

Giữa hai chúng tôi luôn giữ một khoảng cách vô cùng thích hợp, không khí trong xe bị những dòng cảm xúc vô hình lấp đầy.

Không biết lúc cúp điện thoại anh có một chút do dự nào không, cũng chẳng hay khoảnh khắc nhìn thấy tôi đứng bên lề đường trong lòng anh đang nghĩ những gì.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ xe, bóng chiều tà trôi đi vội vã.

Không tự chủ được mà nhớ lại rất nhiều những khoảnh khắc như thế này trước đây.

Nhớ dáng vẻ tập trung chuyên chú của anh khi lái xe, nhớ mỗi lần đợi đèn đỏ anh sẽ tự nhiên đưa tay sang nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi.

Lúc đó cứ nghĩ mọi thứ đều là điều hiển nhiên, đến hôm nay mới thấu hiểu được sự quý giá khôn cùng bấy nhiêu.

43

Xe từ từ dừng lại trước vạch đèn đỏ.

Những con số phía trước đang nhảy lùi từng nhịp từng nhịp một.

Tôi nhìn chằm chằm mất hai giây rồi lại dời tầm mắt đi chỗ khác.

Không được rồi, lúc này không nói thì sau này thực sự không thể nào thốt ra nổi nữa đâu.

Tôi hít một hơi thật sâu.

Còn chưa kịp sắp xếp câu chữ cho chỉnh chu thì lời nói đã tự tuôn ra ngoài mất rồi—

“Cố Dạ.”

“Chuyện chia tay năm xưa là em sai rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Khựng lại một cái, tôi lại bồi thêm một câu:

“Thật sự vô cùng sai lầm luôn đấy.”

Nói xong hai câu này, ngược lại tôi bỗng thấy không còn căng thẳng như thế nữa rồi.

Giống như đã khai thông được một lối thoát vậy.

Tôi dứt khoát trút hết bầu tâm sự một hơi nói tiếp:

“Hiện tại ấy à... em sống cũng tạm ổn, ít nhất thì cũng không đến nỗi làm gánh nặng cho ai cả.”

“Thế nên vừa nãy em có suy nghĩ một chút, cảm thấy—”

“Em vẫn cứ muốn có được anh thôi.”

“Thế nên em dự định sẽ theo đuổi lại anh.”

“Anh... xem tình hình mà hợp tác phối hợp chút nhé?”

Nói xong là tôi hối hận ngay lập tức rồi.

Ngón tay theo bản năng siết c.h.ặ.t lại, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay đau điếng.

Cố Dạ không nói lời nào cả.

Sự im lặng bao trùm trong không gian chiếc xe.

Tôi nhìn chằm chằm vào dải số đèn đỏ phía trước đang từ hơn hai mươi nhảy lùi về mười mấy.

Trong lòng bắt đầu lo lắng sốt ruột không yên.

Có phải bản thân nói nhanh quá rồi không.

Có phải nên có bước đệm dọn đường trước không.

Có phải nghe giống như một trò đùa bỡn quá không.

Tôi thậm chí còn đang nghiêm túc cân nhắc xem liệu có nên bồi thêm một câu “Coi như em chưa nói gì nhé” hay không đây.

Đúng lúc đèn xanh bật sáng, chiếc xe phía sau không kiên nhẫn bấm còi inh ỏi thúc giục inh ỏi vang lên.

Anh mới khẽ cười một tiếng trầm thấp.

Anh buông chân phanh, chiếc xe mượt mà chuyển bánh hòa vào dòng xe cộ đông đúc.

Sau đó, tôi đã nghe thấy câu trả lời trầm ấm mà vô cùng rõ ràng sắc nét của anh, chỉ có đúng một chữ:

“Được.”

Tôi ngơ ngác quay đầu sang nhìn anh.

Anh không nhìn tôi, nhưng lại trống ra bàn tay phải, vươn qua bệ tỳ tay trung tâm nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay đang co rúm lại vì căng thẳng của tôi.

Lòng bàn tay vô cùng ấm áp, lực nắm vô cùng kiên định dứt khoát.

“Theo đuổi cho tốt vào nhé.”

“Anh chờ đấy.”

44

Ương Ương nói muốn quay lại với tôi.

Đây chắc hẳn là chuyện tôi cả đời này không dám mơ tưởng đến nhất rồi.

Nhớ lại khoảng thời gian sau khi chia tay, tôi không còn vội vàng hấp tấp đi chứng minh sự thành công khởi nghiệp của mình nữa, mà chấp nhận sự sắp xếp sắp đặt của mẹ tôi.

Ra nước ngoài du học, từng bước tiếp quản nghiệp vụ của tập đoàn gia tộc.

Tôi xếp lịch trình vô cùng dày đặc kín mít, muốn bản thân nhanh ch.óng lớn mạnh hơn nữa.

Nhanh một chút, nếu có thể nhanh hơn một chút nữa thì tốt biết mấy.

Bởi vì tôi sợ thời gian trôi đi quá lâu, Ương Ương sẽ không còn thích tôi nữa rồi.

Tuy rằng đã chia tay nhưng tôi vẫn không kìm lòng được mà đi dò hỏi nghe ngóng tin tức của cô ấy.