Tốt lắm, mọi chuyện đều thuận lợi.
Tôi đang định tiếp tục đẩy nhanh tình tiết:
“Nếu sách đã ở trong tay anh, vậy em...”
“Bốc Ương Ương,” Anh đột nhiên ngắt lời tôi, “Thường ngày em đều bắt chuyện với người lạ như thế này à?”
Tôi: “?”
Không phải chứ sếp ơi, sếp chỉ có đúng năm câu thoại mà thế này cũng quên được sao?
Sếp tự ý đổi kịch bản thế này làm sao em diễn tiếp được đây!
Tôi chỉ đành c.ắ.n răng nói bừa: “Tùy người thôi. Đối với anh, em muốn trực tiếp một chút.”
“Ồ?” Trông anh có vẻ rất hứng thú, “Trực tiếp thế nào?”
Trực tiếp thế nào?
Tôi cũng muốn biết đây này.
Theo quy trình, bây giờ anh nên cùng tôi đàm đạo từ chủ nghĩa hiện thực huyền ảo Mỹ Latinh cho đến triết học nhân sinh, rồi từ triết học nhân sinh chuyển sang hỏi xin số tài khoản WeChat của mỹ nhân, chứ không phải là chặn họng cướp đất diễn của tôi như thế này.
Cố Dạ nhìn tôi, trầm giọng nói:
“Vậy tôi cũng trực tiếp một chút.”
“Bốc Ương Ương, làm bạn gái tôi đi.”
Tôi sững sờ.
Anh nói tiếp:
“Mỗi tháng ba trăm nghìn tệ.”
“Kèm theo bảo hiểm y tế.”
“Mức bảo hiểm từ mười triệu tệ trở lên, cho dù sau này có chia tay, tôi cũng sẽ chi trả toàn bộ chi phí.”
Khoảnh khắc đó, tôi có cảm giác như mọi nếp nhăn trên vỏ não của mình ngay lập tức được ủi phẳng, kéo giãn ra.
Cái gì mà nỗi khổ của tình yêu, cái gì mà sự gian nan của cuộc sống, trước mức bảo hiểm mười triệu tệ kia thảy đều tan thành mây khói.
Một cảm giác nhẹ nhõm và thư thái dâng trào, giống như đang dạo bước trong rừng Na Uy vậy.
Thấy tôi không nói gì, anh trầm ngâm một lát, dường như cho rằng điều kiện chưa đủ hấp dẫn:
“Ở khu Đông Uyển tôi còn có một căn hộ, có thể sang tên cho em...”
“Em đồng ý!”
Tôi lập tức nắm lấy tay anh, vô cùng chân thành.
“Em—đồng—yi.”
Từ lúc anh nói đến con số ba trăm nghìn tệ đầu tiên là em đã đồng ý rồi.
Cố Dạ khẽ cười, rút mấy tờ giấy từ trong cuốn sách ra.
“Đây là hợp đồng, thời hạn tạm thời là một năm, sau khi hết hạn có thể gia hạn tiếp.”
“Thế nào?”
Anh nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy ý cười.
Tôi nhìn bản hợp đồng với các điều khoản rõ ràng, phân định quyền trách nhiệm minh bạch kia mà cảm động đến rơi nước mắt.
Trời Phật ơi, sao đến tận bây giờ người mới xuất hiện chứ!
Lúc này tôi hận không thể ký bằng m.á.u để bày tỏ quyết tâm đối với công việc này.
“Ký hợp đồng thì khách sáo quá,” Tôi vừa nũng nịu vừa múa b.út ký roẹt cái tên của mình vào, chỉ sợ anh đổi ý, “Em đương nhiên là tin tưởng anh rồi mà~”
Anh cẩn thận cất hợp đồng đi, lúc này mới lấy điện thoại ra, ý cười trong mắt lan tỏa.
“Bạn gái ơi, giờ có thể kết bạn WeChat được chưa?”
“Đương nhiên rồi, đương nhiên rồi.”
Tôi nhanh ch.óng mở mã QR ra, cúi đầu nghiêm túc gõ vào ô ghi chú: “Bạn gái toàn năng Bốc Ương Ương”.
“Xong rồi ạ.”
Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc, tôi hớn hở quay người chuẩn bị đến ngân hàng kiểm tra số dư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Bốc Ương Ương.” Anh lại gọi tôi lại.
Tôi lùi lại một bước bằng điệu nhảy trăng tròn đầy tao nhã, nghiêng tai lắng nghe.
Anh khẽ cúi người, hơi thở ấm áp lướt qua vành tai tôi, mang theo một luồng điện tê rần:
“Ngày mai gặp lại.”
“Ừm, ừm, ngày mai gặp...”
Tôi lí nhí đáp lời.
Mãi cho đến khi bóng dáng anh biến mất nơi góc cầu thang, tôi mới sực tỉnh đưa tay ôm lấy tai mình.
Chiêu trò lợi hại thật đấy.
7
Ngay tối hôm ký hợp đồng xong.
Tôi mở hệ thống của Wish Pond như thường lệ.
Khoảnh khắc đơn hàng mới nhảy ra, tôi suýt chút nữa thì phun ngụm nước trong miệng ra ngoài.
“Cậu cứ ra giá thoải mái, xin một bản bí kíp theo đuổi Bốc Ương Ương.”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình ba giây, lại liếc nhìn bản hợp đồng đặt trên bàn.
Tốt lắm.
Số tiền này tôi có thể kiếm được hai đầu.
Tôi không chút do dự nhận đơn:
“Người anh em, cậu hỏi đúng người rồi đấy, cô nàng này tôi quen thân lắm.”
Đối phương nhanh ch.óng trả lời:
“Càng chi tiết càng tốt, tiền bạc không thành vấn đề.”
Tôi mỉm cười, ngón tay gõ phím thoăn thoắt.
“Cô ấy bề ngoài thích tiền, thực tế thì cũng cực kỳ thích tiền.”
“Đừng bàn chuyện lý tưởng với cô ấy, lý tưởng của cô ấy là không phải đi làm.”
“Đừng nói chuyện tương lai với cô ấy, tương lai của cô ấy là mong chờ nhà mình được đền bù giải tỏa.”
“Điều quan trọng nhất là, nếu không trực tiếp vung tiền ra thì cô ấy sẽ thấy tình yêu của cậu quá rẻ mạt.”
Gửi tin nhắn đi xong, tôi cứ ngỡ sẽ dọa cho gã khờ ngốc nghếch kia chạy mất dép.
Ai ngờ đối phương lại bình tĩnh đến lạ, chỉ nhắn lại hai chữ:
“Đã rõ.”
Thế này mà vẫn chưa bỏ cuộc sao?
Tôi gõ ra dòng chữ cuối cùng:
“Nói trước cho cậu biết, cô ấy dường như vừa mới có bạn trai rồi, cho nên bí kíp này không bao đậu đâu nhé.”
Trạng thái “đối phương đang nhập...” kéo dài suốt nửa tiếng đồng hồ.
Lâu đến mức tôi tưởng cậu ta đã hoàn toàn bỏ cuộc rồi.
Cuối cùng cậu ta mới thong thả trả lời một câu:
“Cậu có tin vào câu ‘mưu sự tại nhân’ không?”
...
Đến nước này rồi thì còn nói gì nữa chứ.
“Nhận đơn, 50 tệ.”
8
Gửi cho đối phương một đoạn giới thiệu bản thân mang tính tượng trưng:
“Sáng mai, cô ấy có tiết ở phòng học bậc thang 302. Người anh em à, cô nàng này không chịu nổi kiểu thâm tình cùng đi học đâu, đặc biệt là tiết học sớm lúc tám giờ sáng này. Nếu cậu có thể ngồi bên cạnh cô ấy, mang cho cô ấy một phần cháo nóng, dù không nói lời nào thì độ thiện cảm cũng sẽ tăng vùn vụt đấy.”
Gửi tin nhắn xong, tôi cũng yên tâm nhận khoản tiền kia.
Hửm?
Đối phương chuyển hẳn năm mươi nghìn tệ.