Tôi còn chưa kịp hoàn hồn từ món hời từ trên trời rơi xuống này thì tiếng chuông báo tiền về lại vang lên.
“Tài khoản ngân hàng nhận được 100.000 nhân dân tệ.”
Nội dung chuyển khoản: Cảm ơn Wish Pond, chúng tôi ở bên nhau rồi, đây coi như là tiền thưởng.
Là tin nhắn của Cố Dạ.
Tôi ngơ ngác mất hai giây.
Có chút bất lực.
Hóa ra anh ấy đang chơi trò đóng vai với tôi sao.
Ngón tay nhanh nhẹn gõ màn hình, gửi đi một loạt lời nịnh nọt ngọt xớt kèm theo icon lượn sóng, cố gắng làm sao cho xứng đáng với số tiền khổng lồ này:
“Thần Tài của em cứ yên tâm một trăm hai mươi phần trăm đi ạ~ Em đi thắp hương bái Phật cầu Bồ Tát ngay đây, mua bảo hiểm cho tình yêu của hai người luôn!”
“Ương Ương tiểu thư đúng là tinh mắt thật đấy, nhìn một cái đã chấm ngay hạt ngọc trong đá như sếp rồi.”
“Hai người đúng là một đôi trời sinh, em sẽ lấy thép nung khóa c.h.ặ.t hai người lại với nhau luôn!”
Cố Dạ nhắn lại ngắn gọn: “Chắp tay nhận lễ.”
Tôi nâng niu chiếc điện thoại, nhìn số dư tài khoản hiển thị con số khiến người ta say đắm— 400.346,42 tệ, cảm giác như cả người đang bay bổng.
Đây chính là cảm giác được tiền bạc nâng niu sao?
Mỹ thiếu nữ là tôi đây sau bao nhiêu năm gian khổ phấn đấu, cuối cùng cũng chờ được sự ban ơn của số phận rồi.
“Ha ha ha ha ha ha ha ha—”
Không kìm chế được, tôi bật cười thành tiếng ngay trong phòng ký túc xá.
9
“Ọe—”
Cười hăng quá suýt chút nữa tự làm mình nghẹn họng.
Ngay khi tôi đang chống tay vào bàn ho khan, điện thoại lại vang lên tiếng thông báo êm tai.
“Tài khoản Alipay nhận được 50.000 nhân dân tệ.”
Tiếng thông báo này còn chưa dứt, tiếng thứ hai đã nối gót theo sau:
“Tài khoản Alipay nhận được 50.000 nhân dân tệ.”
...
Tổng cộng sáu lần liên tiếp, mỗi lần năm mươi nghìn tệ, không màu mè hoa lá hẹ gì mà đập thẳng vào tài khoản của tôi.
Tôi run rẩy nhấn vào xem chi tiết, phần ghi chú lần lượt viết:
“Mua kẹo ăn nhé.”
“Mua váy đẹp nè.”
“Mua niềm vui.”
“Không đủ thì bảo anh.”
“...”
Ghi chú cuối cùng dừng lại rất lâu mới chậm rãi hiện ra:
“Thích anh nhiều hơn một chút nhé.”
Tôi nhìn chằm chằm vào dải số dư dài dằng dặc trên màn hình.
Trái tim rung động không thể rung động hơn được nữa.
Cố Dạ người này quá biết cách chiều theo sở thích của tôi.
Làm tốt lắm.
Nhưng mà, đừng có kiêu ngạo nhé.
Lần sau cứ thế phát huy.
Tôi còn chưa kịp định thần sau cú sốc tiền bạc này, tin nhắn WeChat của anh đã tới ngay sau đó.
Vẫn ngắn gọn súc tích:
“Nghe nói con gái khi yêu đều sẽ thiếu cảm giác an toàn.”
“Anh không biết người khác cho thế nào.”
“Nhưng cách của anh là như vậy.”
Tôi đứng thẫn thờ tại chỗ, siết c.h.ặ.t chiếc điện thoại trong tay, l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp lạ thường.
Ngây người một lúc lâu, tôi mới cúi đầu nhanh ch.óng gõ chữ trả lời:
“Anh bạn à, anh khách sáo quá rồi, hoàn toàn không cần phải làm thế này đâu.”
“Em đâu có tham tiền của anh đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cố Dạ không trả lời, gửi qua hai cái phong bao lì xì trị giá 1314 và 5200 tệ.
Tôi vỗ trán một cái.
Chưa từng yêu đương nên sơ suất quá.
Lỗi này tại tôi.
Tôi vội vàng đổi giọng: “Ông xã ơi, đủ rồi đủ rồi ạ.”
“Cảm giác an toàn này thừa sức hàn c.h.ặ.t em vào cổng ký túc xá làm thần giữ của luôn rồi, bão cấp mười hai tới em cũng không thèm xê dịch nửa bước.”
“Yêu anh.jpg” (Kèm theo một meme chú mèo cọ cọ điên cuồng).
Tiếng gọi “ông xã” này rõ ràng vô cùng hiệu nghiệm.
Đối phương cuối cùng cũng bắt đầu trò chuyện bình thường với tôi.
Anh gửi một tin nhắn thoại, giọng nói mang theo ý cười:
“Bảo bối sáng mai có tiết đúng không, anh đi học cùng em nhé?”
Tôi gõ chữ: “Không cần đâu ạ, em tự đi là được rồi.”
Gửi đi được ba giây, tôi lập tức thu hồi lại.
Gõ lại:
“Dạ được ạ~ Vậy em đợi anh nhé.”
...
Suýt nữa thì quên mất thân phận của mình rồi.
10
Sáng hôm sau.
Tôi còn chưa hoàn toàn tỉnh táo đã bị tiếng la thất thanh của cô bạn cùng phòng làm cho giật mình thức giấc.
“Dưới lầu có phải là Cố Dạ không kia!”
Tôi bật dậy như lò xo.
Tỉnh cả ngủ.
Trong vòng ba phút hoàn thành các bước rửa mặt, đ.á.n.h răng, thay quần áo, buộc tóc.
Lúc lao xuống lầu, Cố Dạ đã đứng sẵn ở đó.
Anh mặc một chiếc áo thun trắng đơn giản.
Mấy sợi tóc mái rũ trước trán che bớt đi vẻ lạnh lùng ngày thường.
Khí chất thiếu niên tràn màn hình.
Đẹp trai đến mức phạm quy.
“Bảo bối, buổi sáng tốt lành.”
Anh ngước mắt nhìn tôi, khóe mắt chân mày đều ngập tràn ý cười.
Tôi gật đầu:
“Chào ông xã buổi sáng ạ.”
Tôi còn chưa kịp phản ứng, anh đã đón lấy chiếc túi xách của tôi, thuận thế nắm lấy tay tôi.
Lòng bàn tay của chàng trai trẻ ấm áp, đầu ngón tay khẽ mơn trớn mu bàn tay tôi.
“Sao lại nhìn anh như vậy?”
Anh khẽ cúi người.
Gương mặt tuấn tú phóng đại trước mắt tôi, đáy mắt mang theo ý cười vụn vỡ.
Tôi cũng trực tiếp thừa nhận một cách hào phóng:
“...Chỉ là cảm thấy hôm nay ông xã đẹp trai quá, nhìn đến ngẩn cả người thôi.”
11
Vào đến phòng học, Cố Dạ chọn một vị trí ở hàng ghế sau cạnh cửa sổ.
Những ngón tay thon dài của anh gõ nhẹ lên mặt bàn, bàn tay còn lại đan c.h.ặ.t vào các ngón tay tôi ở dưới gầm bàn.
“Em ăn sáng trước đi, để anh ghi bài cho.”
Cố Dạ lấy một chiếc bình giữ nhiệt từ trong ba lô ra đưa cho tôi.
Bên trong là món cháo đậu đỏ ngọt ngào sánh mịn.
Anh lại lấy kính ra đeo vào, bắt đầu chăm chú nghe giảng.
Chữ viết rồng bay phượng múa, ghi chép còn chăm chỉ hơn cả tôi.
Ăn no uống đủ xong, tôi chọn cách đ.á.n.h một giấc ngắn hiệu quả cao.