Đang ngủ mơ màng...
Đến giờ ra chơi.
Cửa lớp bỗng truyền đến một trận xôn xao.
Tiền Thanh Huyễn xách một phần cháo hải sản nóng hổi, hiên ngang bước vào.
Anh ta nhìn quanh một vòng, ánh mắt chuẩn xác khóa c.h.ặ.t trên người tôi.
“Trùng hợp thế, hai vị cũng học tiết này à?”
Anh ta kéo chiếc ghế bên trái tôi ra, ngồi phịch xuống.
Đẩy hộp cháo đến trước mặt tôi:
“Tiện tay mua thôi, thừa một phần, đàn em đừng chê nhé.”
Đến nước này thì tôi hoàn toàn tỉnh táo rồi.
Lẽ nào vị khách hàng thứ hai kia chính là Tiền Thanh Huyễn?
Tôi cứ nghĩ là Cố Dạ đang tự biên tự diễn chứ.
Lòng bàn tay tôi mướt mồ hôi, theo bản năng nhìn sang Cố Dạ.
Cố Dạ thong thả gấp cuốn sổ ghi chép lại:
“Phần ‘tiện tay’ này của Tiền thiếu gia xem ra phải đi băng qua nửa thành phố nhỉ. Có điều dạ dày của Ương Ương không tốt, không thích ăn hải sản.”
Tiền Thanh Huyễn cười khẩy một tiếng, ngả người ra sau:
“Đàn em có thích ăn hay không thì nên để tự cô ấy nói, không đến lượt cậu ở đây múa rìu qua mắt thợ.”
Lúc này Cố Dạ mới nhìn tôi, ánh mắt vô cùng dịu dàng:
“Bảo bối, tự dưng anh thấy hơi đói, em cho anh ăn phần cháo này được không?”
Cố Dạ đã đưa bậc thang tới, tôi lập tức đi xuống.
Quay đầu nở một nụ cười xin lỗi hoàn mỹ với Tiền Thanh Huyễn:
“Tiền học trưởng, thật sự xin lỗi anh, em bị dị ứng với hải sản. Nhưng mà học trưởng đã có lòng như vậy, phần cháo này em nhường cho bạn trai em ăn nhé, cảm ơn anh ạ.”
Tiền Thanh Huyễn giống như vừa nghe phải thứ gì đó bẩn thỉu lắm, một tay day day thái dương:
“Đàn em nhỏ bé ơi, rốt cuộc em nhìn trúng tên này ở điểm nào thế?”
“Hay là hắn ta đang nắm thóp gì của em à?”
“Em cứ nói với anh, học trưởng sẽ giải quyết giúp em.”
Tiền Thanh Huyễn vừa nói vừa gật đầu, tự cho rằng đây là logic duy nhất có thể giải thích được chuyện này.
“Người ngứa ngáy thì đi tắm đi, đừng có sát lại gần Ương Ương.”
Cố Dạ đưa tay đẩy bả vai đang ghé sát vào của Tiền Thanh Huyễn ra.
Có vẻ thấy thế vẫn chưa đủ, anh dứt khoát đứng bật dậy, chen vào ngồi giữa tôi và Tiền Thanh Huyễn.
“Ồ, Cố thiếu gia thật nhã nhặn, chuyên chọn chỗ không có ghế để chen vào.”
“Giờ ra chơi, tôi thích thế đấy.”
...Thấy hai người chuẩn bị giương cung bạt kiếm, tôi vội vàng kéo Cố Dạ về phía mình.
Nói với Tiền Thanh Huyễn:
“Học trưởng, hiện tại em rất thích bạn trai em. Còn một phút nữa là vào học rồi, hay là... tụi mình thôi không nói chuyện nữa nhé?”
Nói xong tôi ngẩng đầu quan sát biểu cảm của Cố Dạ.
Người sau đang mang vẻ mặt vô cùng đắc ý.
“Nghe thấy chưa, bạn gái tôi— muốn cùng tôi nghiêm túc học tập rồi, không tiễn.”
Bầu không khí vừa mới ổn định lại, Tiền Thanh Huyễn bỗng nhiên rướn người về phía trước một chút.
Ánh mắt dán c.h.ặ.t vào mặt tôi.
Giọng điệu của anh ta mang theo ý cười:
“Đàn em này, lần trước chuyện em chọc thủng lốp xe—”
Tôi: “Hắt... xì!”
Cảm giác như tôi sắp nổ tung tại chỗ rồi.
Tôi cẩn thiện liếc nhìn Cố Dạ.
Anh đang dồn toàn bộ sự chú ý nhìn lên màn hình máy chiếu trên bục giảng, dường như không nghe thấy gì.
Tiền Thanh Huyễn không nói nốt, chỉ mỉm cười nhìn tôi:
“Thôi bỏ đi, lần sau hỏi tiếp vậy.”
Anh ta đứng dậy, đẩy ghế về chỗ cũ:
“Đàn em nhỏ, lần sau gặp lại.”
12
Tôi còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì điện thoại trong túi quần đã rung lên một cái.
Kim chủ ẩn danh (Tiền Thanh Huyễn):
“Có phải Bốc Ương Ương bị Cố Dạ đe dọa không?”
“Rõ ràng lần trước cô ấy là vì tôi mà đến cơ mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
?
Tôi nhanh ch.óng gõ chữ:
“Người anh em, liệu có khả năng nào là cậu đang hiểu lầm chuyện gì đó không?”
Đối phương trả lời ngay lập tức:
“Chỉ là hiểu lầm thôi sao?”
“Làm sao có thể chứ!”
“Cô ấy cố tình chọc thủng lốp xe của mình để đến tìm tôi kia mà.”
...
“Lẽ nào hôm đó tôi thể hiện không tốt nên bị cô ấy loại từ vòng gửi xe rồi sao? (っ °Д °;)っ”
“Tôi không muốn làm kẻ vô duyên trong mắt Ương Ương đâu.”
“(╥﹏╥)”
Đang thắc mắc về lời nói của Tiền Thanh Huyễn thì đúng lúc này, Cố Dạ quay đầu sang.
Anh nhìn màn hình điện thoại của tôi với nụ cười nửa miệng:
“Bảo bối, tin nhắn gì mà quan trọng thế, đến nỗi không màng nghe giảng luôn à?”
13
Thấy Cố Dạ ngày càng ghé sát lại, tôi nhanh trí nảy ra một ý.
Sáp lại gần chụp chung với anh một bức ảnh:
“Dạ đâu có, em đang nghĩ là chúng mình vẫn chưa có bức ảnh công khai chính thức nào cả.”
Nhấn vào trang cá nhân nhưng tôi lại ngớ ra.
Cố Dạ đã đăng trạng thái từ tối qua rồi.
Đó là một bức tranh phác họa chân dung tôi đang chống cằm, ánh mắt sáng ngời.
Đi kèm với bức ảnh chụp màn hình câu nói “ông xã” của tôi.
Dòng trạng thái vô cùng ngắn gọn: “Cô ấy.”
Chúng tôi vốn dĩ chỉ là mối quan hệ tiền bạc thuần túy cơ mà.
Anh đột ngột bày ra trò này, ngược lại làm tôi thấy mình không được chuyên nghiệp cho lắm.
Tôi lặng lẽ bấm nút thích.
Rồi đổi bức ảnh chụp chung vừa rồi làm ảnh đại diện.
Khóe miệng Cố Dạ lại bắt đầu ngoác tận mang tai.
Hoàn toàn quên bẵng mất chuyện vừa rồi.
“Ương Ương, sao em lại đáng yêu thế cơ chứ.”
14
Tiếng chuông tan học vang lên.
Cố Dạ tự nhiên nắm tay tôi dắt ra ngoài.
“Đi thôi bảo bối.”
Anh biểu hiện quá đỗi bình thường, ngược lại khiến tôi thấy có gì đó bất thường.
Tôi cẩn thận lay lay cánh tay anh, ướm lời:
“Cố... ông xã ơi, chuyện Tiền Thanh Huyễn nói lúc nãy, anh không có gì muốn hỏi em sao?”
“Hỏi cái gì cơ?”
“Thì... chuyện anh ta nói em chọc thủng lốp xe ấy.”
“À, chuyện đó hả.”
Anh nhẹ nhàng quay đầu nhìn hành lang phía trước, “Gió to quá, anh nghe không rõ.”
Tôi cạn lời.
Đại ca ơi, đây là phòng học bậc thang đó.
Gió to ở đâu ra chứ?
Tôi: “Anh không để ý sao?” — chuyện tôi dùng thân phận của admin forum trường để kiếm hai đầu tiền của anh.
Cố Dạ: “Không để ý.”
Tôi: “Nói xạo đúng không?”
Cố Dạ: “Thật mà.”
Tôi: “Thật không đó?”
Cố Dạ: “Xạo đấy.”
...
Quả nhiên.
Tưởng rằng bản thân thông minh một đời, không ngờ lại bị bại lộ danh tính theo cái cách “bắt cá hai tay rồi lật thuyền” cẩu huyết thế này.
Nhưng số tiền hơn bảy trăm nghìn tệ kia tôi đã tiêu hết rồi.
Nếu anh bắt tôi trả lại, tôi biết đi bốc gạch hay đi bán m.á.u đây.