Kế Hoạch Cưa Đổ Kẻ Hám Tiền

Chương 6



Nội dung đã bị xóa.

Tôi ngẩng đầu liếc nhìn cửa sau lớp học.

Cố Dạ vừa mới gọi điện thoại xong đi vào, vẻ mặt thản nhiên.

Đoán chừng là sức mạnh của đồng tiền đã có hiệu lực rồi.

Không còn dưa để hóng nữa, tôi chán nản thở dài một tiếng.

Cố Dạ đẩy qua một tờ giấy nhỏ:

“Bảo bối, đừng bận tâm đến những lời đó, anh sẽ xử lý ổn thỏa.”

Tôi vung b.út viết một đường:

“Không sao, em không để ý đâu.”

Một tháng kiếm được ba trăm nghìn tệ, bị mắng vài câu thì đã là gì chứ.

18

Chuyện này còn chưa lắng xuống thì Chu Tình đã hẹn tôi ra ngoài uống cà phê.

Chu Tình là ai chứ?

Nghe nói là thanh mai trúc mã của Cố Dạ.

Cũng không biết cô ta lấy số điện thoại của tôi từ đâu, sáng sớm đã gửi đến một tin nhắn:

“Bốc tiểu thư, tôi là Chu Tình, muốn nói chuyện với cô.”

Vốn dĩ tôi chẳng thèm đếm xỉa đến cô ta.

Nhưng tin nhắn tiếp theo lập tức bám đuôi tới:

“Ra ngoài một lần mười vạn tệ.”

Ôi chao!

Địa điểm Chu Tình hẹn gặp là một quán cà phê dành riêng cho hội viên, tính riêng tư cực kỳ tốt.

Lúc tôi đến nơi, cô ta đã ngồi ngay ngắn ở đó, trước mặt bày biện những đĩa bánh ngọt vô cùng tinh tế.

“Bốc tiểu thư,” cô ta quý phái khuấy tách cà phê, “Mấy lời bàn tán trên mạng tôi đều thấy cả rồi. Bọn họ cứ thích đem chúng ta ra so sánh, nói những lời không đâu vào đâu.”

Tôi chớp chớp mắt, nếm thử một miếng bánh ngọt trước mặt.

Vị ngon đấy, lát nữa hỏi xem có thể gói mang về được không.

“Chu tiểu thư cũng hóng hớt tin lá cải sao? Tôi cứ tưởng cô chỉ đọc tin tức tài chính thôi chứ.”

Nụ cười của cô ta không đổi:

“Dù sao cũng liên quan đến Cố Dạ mà. Nhắc mới nhớ, tôi và cậu ấy từ nhỏ đã được khen là kim đồng ngọc nữ...”

“Thế ạ?” Tôi đặt nĩa xuống, vẻ mặt tò mò, “Thế sao hai người không ở bên nhau?”

Sắc mặt cô ta khẽ biến đổi, nhưng ngay lập tức khôi phục lại vẻ thanh lịch:

“Duyên phận chuyện này khó nói trước lắm.”

“Đúng vậy,” tôi gật đầu đồng ý, “Giống như tôi cũng không ngờ có ngày mình chỉ cần ngồi uống cà phê thôi cũng kiếm được mười vạn tệ.”

“Bốc tiểu thư, cô tự thấy mình có xứng với Cố Dạ không?”

Cô ta cuối cùng cũng vào thẳng vấn đề chính rồi.

“Câu này cô phải đi hỏi Cố Dạ ấy, dù sao cũng là anh ấy theo đuổi tôi trước mà.” Tôi vờ vẻ ngượng ngùng, “Cô không biết đâu, chiêu trò của anh ấy bạo dạn lắm, không biết là học từ ai nữa.”

Cứ bất kể là tốt xấu gì, tôi đều bẻ lái sang chuyện mờ ám hết.

Chu Tình cuối cùng cũng trút bỏ lớp mặt nạ hoàn hảo kia xuống: “Cô tưởng cậu ấy thật lòng thích cô sao? Chỉ là hứng thú nhất thời mà thôi.”

“Có những thứ không phải muốn thay đổi là thay đổi được đâu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Ví dụ như xuất thân chẳng hạn.”

Tôi tiếp tục ăn nốt miếng bánh ngọt rồi lau miệng.

“Thế thì cũng tốt,”

“Ít nhất hiện tại tôi vẫn còn mới mẻ, vẫn còn có thể kiếm được tiền.”

“Chu tiểu thư nếu không còn việc gì khác thì tôi xin phép đi trước đây.”

“Nhớ chuyển khoản mười vạn tệ nhé.”

Lúc đứng dậy, tôi còn cố ý bồi thêm một câu với đám săn ảnh đang núp ở bàn bên cạnh:

“Đúng rồi, phiền mấy anh bạn chụp lén chụp cho tôi đẹp đẹp một chút nhé, lần sau có việc như thế này cứ tìm tôi, tôi giảm giá hai mươi phần trăm cho.”

19

Sau khi bước ra khỏi quán cà phê, tôi lôi chiếc camera siêu nhỏ giấu trước n.g.ự.c ra.

Cứ tưởng Chu Tình sẽ bày ra trò gì ghê gớm lắm, không ngờ chỉ là nói vài câu đe dọa vô thưởng vô phạt mà thôi.

Điều duy nhất đáng lo ngại là cô ta sẽ đăng bài bôi nhọ gì đó lên mạng.

Nhưng nghĩ lại, cùng lằm cũng chỉ là chế giễu xuất thân của tôi, nói tôi không bằng cô ta.

Mấy lời nói vô hại này tôi chỉ coi như gió thoảng bên tai.

Nhưng chỉ vài ngày sau, tôi mới phát hiện ra bản thân vẫn chưa có sự chuẩn bị tâm lý thật tốt.

20

Sáng sớm tinh mơ, Cố Dạ đã gửi tin nhắn cho tôi.

“Bảo bối, hôm nay anh có việc bận, không đến tìm em được.”

“Tạm thời em đừng lên mạng nhé, những việc còn lại cứ giao cho anh xử lý.”

Lúc đầu tôi cũng không để ý lắm, chỉ nghĩ là anh bận rộn công việc.

Nhưng cho đến tận trưa, anh vẫn không gửi thêm một tin nhắn nào.

Tôi miệng thì vâng dạ bảo không lên mạng, nhưng trong lòng lại bứt rứt như có mèo cào.

Lúc đến nhà ăn dùng bữa, tôi cứ thấy ánh mắt dị nghị đổ dồn về phía mình từ khắp mọi ngả.

Có người chỉ trỏ sau lưng tôi, tôi vừa quay đầu lại thì bọn họ đã vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác.

Trở về ký túc xá, ngay cả cô bạn thân thiết nhất ngày thường cũng ngập ngừng muốn nói lại thôi:

“Ương Ương, cái đó... mấy lời trên mạng, cậu đừng để trong lòng nhé.”

Tôi mỉm cười một cái.

“Ừm.”

Đến tối, tôi vẫn không nhịn được mà mở Weibo lên.

Sau đó, tôi đã nhìn thấy những thứ đó.

Trên mạng đột nhiên mọc lên một đống người tự xưng là “người biết chuyện”, khui sạch sành sanh mọi thông tin cá nhân của tôi từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ.

“Bốc Ương Ương, sinh ra tại Bệnh viện Nhân dân thành phố XX, học tiểu học tại Trường Tiểu học số 2 XX...”

Ngay cả bức ảnh tôi tè dầm hồi ba tuổi ở nhà trẻ cũng bị đào mộ lên.

Xem đến đây tôi vẫn còn cười được.

Mấy chuyện xưa cũ này coi như làm trò cười cho cư dân mạng giải trí vậy.

Nhưng rất nhanh sau đó, tôi đã không thể cười nổi nữa.

Có người đã khui ra chuyện của bố tôi.