21
“Con gái của kẻ g.i.ế.c người mà cũng xứng gả vào hào môn sao?”
“Thế giới này rốt cuộc là điên thật rồi.”
Người nhà của nạn nhân năm xưa đã lập một tài khoản, đăng một bài viết dài.
“Bốc Xương Niên đã hủy hoại cả gia đình chúng tôi.”
“Con gái ông ta bây giờ sống sung sướng hô mưa gọi gió, còn nỗi khổ của chúng tôi ai sẽ gánh chịu đây?”
Bên dưới bài viết là một bức ảnh đen trắng.
Một người đàn ông trẻ tuổi đang mỉm cười bẽn lẽn.
Đó chính là “cuộc đời bị hủy hoại” trong miệng bọn họ.
Mấy lời bình luận ác độc ùa về như thủy triều:
“Gen của kẻ g.i.ế.c người quả nhiên mạnh mẽ thật, con gái cũng biết trèo cao gả vào nhà giàu.”
“Gia đình nạn nhân đều bị hủy hoại rồi, dựa vào cái gì mà cô ta được hưởng phúc chứ?”
“Gia đình như thế dạy dỗ ra đứa con thì làm sao t.ử tế được.”
“Nhìn qua là biết loại đi khách rồi, không biết đã ngủ với bao nhiêu người.”
“Đề nghị truy tìm thông tin của mẹ cô ta, đoán chừng cũng chẳng phải loại tốt lành gì.”
Tôi co rúm người trên chiếc giường ký túc xá, nhìn bức ảnh tự sướng của mình bị photoshop thành ảnh thờ.
Ngón tay lơ lửng trên bàn phím, run rẩy muốn gõ gì đó để phản bác lại.
Nhưng càng nói càng sai.
Bọn họ chỉ cần một đối tượng để bọn họ đứng trên đỉnh cao đạo đức mà thỏa sức cuồng hoan.
Mà tôi—
lại vừa vặn thích hợp.
22
Tôi úp điện thoại lên mặt.
Hầy, không sao cả.
Chẳng qua là trải qua thêm một lần nữa thôi mà.
Tôi đã từng chịu đựng được.
Mọi chuyện tôi đều đã từng vượt qua.
23
Hết lần này đến lần khác bật sáng màn hình, rồi lại hết lần này đến lần khác tắt đi.
Cho đến khi một bài đăng mới nhất nhảy ra:
Có người đã khui ra địa chỉ mộ phần của bố tôi.
Ngay cả cách đi xe thế nào, rẽ ở ngã tư nào cũng được đ.á.n.h dấu vô cùng rõ ràng.
Bên dưới còn có người hẹn nhau sáng mai sẽ cùng đi đến đó để “thế thiên hành đạo”.
Tôi vội vàng ngồi bật dậy khỏi giường.
Tim đập liên hồi.
Không kịp suy nghĩ nhiều, tôi vớ lấy chiếc áo khoác và điện thoại rồi lao thẳng ra ngoài.
Cô bạn cùng phòng hét gọi phía sau: “Ương Ương, muộn thế này rồi cậu đi đâu đấy?”
Tôi không thèm ngoảnh đầu lại, chạy nhanh xuống cầu thang.
Lao ra khỏi tòa ký túc xá.
Vẫy một chiếc xe taxi bên đường:
“Cho cháu đến nghĩa trang Tây Sơn.”
24
Trước cổng nghĩa trang.
Tôi gần như là lao xuống xe.
Khoảng thời gian đáng lẽ phải vô cùng tĩnh lặng này, phía xa xa lại mơ hồ truyền đến tiếng người lao xao.
Chân tôi bỗng mềm nhũn ra.
Trong đầu chỉ còn lại một hình ảnh duy nhất.
Mộ phần của bố bị đập phá, bị giẫm đạp.
Tôi nhặt một viên đá thô ráp bên lề đường, siết c.h.ặ.t trong lòng bàn tay.
Vì dùng lực quá mạnh, lòng bàn tay bị cứa chảy m.á.u mà tôi hoàn toàn không hay biết.
Đây là điểm tựa duy nhất của tôi lúc này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bọn họ mà dám động vào mộ của bố tôi, tôi sẽ dám ném viên đá này vào người bọn họ.
Bất chấp camera giám sát là cái gì.
Bất chấp hậu quả sẽ ra sao.
25
Ánh trăng kéo dài bóng cây thành những hình thù vặn vẹo, giống như vô số bàn tay đang vươn về phía tôi.
Tôi giống như một con thú nhỏ đang hấp hối, điên cuồng chạy trốn trong nghĩa trang tĩnh mịch.
Tôi đã chuẩn bị tâm lý cho việc nhìn thấy đống đổ nát.
Chuẩn bị tâm lý cho việc quỳ xuống cầu xin hoặc cùng c.h.ế.t chung với bọn họ.
26
Thế nhưng,
không có đám đông hò hét náo loạn.
Không có những vệt sơn phun tung tóe.
Dưới ánh trăng thanh lãnh,
Cố Dạ đang đứng ngay cạnh ngôi mộ giản dị tồi tàn kia.
Anh xưa nay luôn là người cao quý, chỉnh tề.
Nhưng lúc này đây, bộ vest trên người đã nhăn nhúm, cà vạt lệch sang một bên.
Mồ hôi thấm ướt hai bên tóc mai rũ xuống đầy bết bát và hỗn loạn.
Anh đang cúi đầu nghe nhân viên quản lý nói chuyện.
Điện thoại vẫn đang áp bên tai, giọng nói khàn khàn:
“Tăng gấp đôi nhân lực, bổ sung toàn bộ góc c.h.ế.t của camera giám sát, gần đây không cho phép bất kỳ ai đến gần...”
Anh quay người lại, khoảnh khắc nhìn thấy tôi rõ ràng đã ngẩn ra một lúc:
“Ương Ương?”
Tôi thẫn thờ đứng chôn chân tại chỗ.
Toàn bộ dũng khí tích tụ suốt chặng đường chạy điên cuồng đến đây, cả sự hung hãn siết c.h.ặ.t viên đá sẵn sàng liều mạng với người ta kia, trong khoảnh khắc nhìn thấy đôi mắt mệt mỏi nhưng vô cùng tỉnh táo của anh, lập tức tan rã hoàn toàn.
Ngón tay lỏng ra, viên đá từng được tôi coi là điểm tựa duy nhất rơi “cạch” một tiếng xuống bãi cỏ.
Anh khựng lại một giây, nhanh ch.óng nói một câu “đợi chút” với điện thoại rồi cúp máy, rảo bước nhanh về phía tôi.
“Có lạnh không?”
Anh cởi áo khoác khoác lên người tôi.
Tôi lắc đầu.
Ánh mắt lại không thể rời khỏi vệt mồ hôi đầm đìa bên tóc mai của anh.
Anh vậy mà lại ở đây.
Trước mộ của bố tôi.
“Đừng lo lắng.”
Anh nắm lấy tay tôi, lòng bàn tay vô cùng ấm áp.
“Anh đã xử lý xong xuôi cả rồi.”
Tôi hỏi:
“Sao anh lại ở đây?”
Anh giống như cảm thấy câu hỏi này vô cùng bình thường:
“Đến xem thử thôi, sợ xảy ra chuyện.”
Chỉ một lý do đơn giản như vậy thôi.
Anh cúi đầu, không buông tay tôi ra, dùng đầu ngón tay khẽ lau sạch vệt bùn đất trên lòng bàn tay tôi.
Từng chút, từng chút một.
Tôi đứng yên tại chỗ, có một khoảnh khắc thẫn thờ—
Trong ký ức của tôi,
bố cũng từng như thế này.
Ngồi dưới ánh đèn vàng vọt tù mù,
hết lần này đến lần khác vuốt ve bức ảnh cũ của mẹ.
Tôi tựa đầu vào đầu gối ông hỏi:
“Bố ơi, tình yêu là gì ạ?”
Ông đã suy nghĩ rất lâu:
“Chính là con biết rõ trong lòng rằng, cho dù trời có sập xuống thì cũng sẽ có một người lặng lẽ đỡ lấy một góc cho con.”