Hệ thống tức giận đến mức ba ngày không để ý đến tôi.
Tôi và Đàm Tẫn Dương cũng bước vào một trạng thái rất vi diệu.
Phá vỡ sự yên tĩnh là một bức thư tình.
Hình như là do ánh trăng sáng để lại.
Chữ rất xấu, xem không hiểu.
Nhưng ở cuối cùng.
Để lại một ký hiệu.
Là một con heo con hoạt hình.
Giống hệt hình xăm trên eo Đàm Tẫn Dương.
Tôi cảm thấy trong lòng mình như có một đám lửa.
Lần lên giường trước đó.
Tôi vốn chỉ ôm thái độ giải tỏa dục vọng.
Nhưng anh ta lại dịu dàng như vậy, còn mặc tôi muốn làm gì thì làm.
Hình xăm vì bạch nguyệt quang, không cần thiết phải bịa ra lý do để lừa tôi.
Còn gắn mác tên tôi lên đó.
Anh ta dựa vào đâu mà làm vấy bẩn hai đoạn tình cảm.
Đàn ông kiểu này không kiềm chế được lòng mình, lại còn khoa môi múa mép.
Nên dùng dây xích chó khóa lại!
Giam lại!
Cả đời không được nhìn thấy mặt trời!
Nên sống trong bóng tối!
Hệ thống có chút lo lắng.
[Bảo bối, cô sao vậy? Trời ơi, sao đột nhiên mất kết nối rồi!!]
Vừa lúc mất liên lạc với hệ thống.
Làm gì cũng sẽ không bị ràng buộc nữa.
Đàm Tẫn Dương tỉnh lại lần nữa.
Phát hiện mình đang nằm trong tầng hầm âm u.
Một tay và một chân của anh ta đều bị xích lại, còng vào đầu giường.
Trên người bị tôi thay bằng quần áo tôi thích.
Tôi nằm úp sấp bên cạnh anh ta, đợi anh ta tỉnh lại.
“Anh tỉnh rồi?”
Tôi nở một nụ cười ngọt ngào với Đàm Tẫn Dương.
Anh ta nhìn thấy bộ đồ trên người, cười.
“Thì ra em thích… ưm…”
Tôi nhét một cục vải vào miệng anh ta.
“Đàn ông thích nói bậy thì đừng mở miệng nói chuyện nữa, lát nữa làm, anh chỉ cần rên rỉ là được.”
Đàm Tẫn Dương lúc này mới phát hiện tôi có chút không đúng.
Trong mắt anh ta hiện lên một tia khó tin.
Tôi dùng dải lụa bịt mắt anh ta lại.
Lấy miếng vải trong miệng anh ta ra.
“Tiểu Sơ, em nghe tôi nói… ưm…”
Tôi nhét một viên thuốc vào miệng anh ta, bưng một cốc nước cho anh ta uống.
Anh không uống, nước đổ lên n.g.ự.c anh ta.
Vải ren màu đen ướt đẫm.
Lộ ra màu hồng nhàn nhạt.
Tôi uống một ngụm nước lớn, đút cho Đàm Tẫn Dương.
Giọt nước theo yết hầu lăn xuống tạo thành một đường thẳng.
Đàm Tẫn Dương dù yếu thế cũng không cúi đầu.
Anh ta ngẩng đầu lên, còn có tâm trạng dây dưa hôn tôi.
Tôi tát anh ta một cái.
“Không được cắn khuyên của tôi.”
Đàm Tẫn Dương cười khẩy: “Em không thích sao?”
Có một loại người, thích cái gì không thích bị nói ra, nếu không sẽ không thích nữa.
Tôi thuận tay túm một miếng vải lại nhét vào miệng anh ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Sự hạn chế của dây xích chó, khiến Đàm Tẫn Dương không thể phát huy hết khả năng.
Nhưng thuốc đã bắt đầu có tác dụng.
Đàm Tẫn Dương như con thú bị nhốt, cổ họng gầm gừ, đuôi mắt đỏ ửng, đôi môi mỏng đỏ mọng ngậm miếng vải một cách dâm mỹ.
Dây xích chó siết chặt cổ tay anh ta tạo thành vết đỏ, khớp xương trắng nõn ửng hồng.
Xương bướm sau lưng như muốn bay ra.
Nhưng ánh mắt anh ta lại mang theo sự hưng phấn, dục vọng bùng cháy.
Cùng với sự thần phục nhưng lại hưởng thụ.
Cực kỳ làm tăng thêm hứng thú của tôi.
Nhiệt độ trong tầng hầm có chút thấp.
Anh ta sốt hai ngày.
Tôi vẫn luôn giam giữ anh ta.
“Giam tôi mấy ngày, sướng rồi chứ?”
Đàm Tẫn Dương trần nửa người trên dựa vào đầu giường, trên người là vải ren mỏng manh lộn xộn.
“Không sướng.”
“Em có muốn xem bức thư tình đó viết gì không?”
“Chữ xấu quá, xem không hiểu.”
Đàm Tẫn Dương bỗng nhiên cười một cái.
“Vậy không bằng em xem giấy giám định huyết thống bên cạnh đi?”
Tôi vỗ vào n.g.ự.c anh ta một cái.
“Sao anh không nói sớm?”
“Bảo bối, em cái gì cũng không nhớ, tôi vốn định điều tra rõ ràng rồi mới nói cho em.”
“Em thì hay rồi, tính nóng như kem, còng tay tôi lại hai ngày trời, em có cho tôi cơ hội nói chuyện không hả?”
“Hừ hừ.”
Tôi khoanh chân ngồi trên giường.
“Em thật đáng yêu.”
“Câm miệng.”
“Tôi rất tò mò.” Đàm Tẫn Dương co một chân lên.
“Sao lúc này em lại không sợ tôi nữa rồi?”
Tôi lắc lắc chìa khóa trong tay.
“Anh nói xem?”
Một kẻ xuyên không chẳng còn chút ký ức nào.
Đến một nơi hoàn toàn xa lạ.
Sao có thể không sợ?
Không biết đường đến, cũng chẳng biết đường về.
Giống như một món đồ có cũng được không có cũng chẳng sao, chẳng ai nhớ đến sự tồn tại của tôi.
Tôi ghét điều này.
Ban đầu, tôi cũng có chút sợ tên phản diện trùm cuối này.
Nhưng không hiểu sao.
Anh ta lại có sức hút kỳ lạ với tôi.
Muốn làm những chuyện vượt quá giới hạn.
Có lẽ, tôi và thế giới này, thật sự có chút liên hệ.
Tôi trở về phòng ngủ của Đàm Tẫn Dương, tìm được bản báo cáo xét nghiệm ADN kia.
Còn chưa kịp xem, gáy đã bị một cú đánh mạnh.
Tôi ngất đi.
16
Tỉnh lại lần nữa.
Tôi đang ở trong nghĩa trang.
[Bản edit thuộc quyền sở hữu của bé Chanh - FB: Một Chiếc Chanh Vô Tree, chỉ được đăng tải trên fb và MonkeyD, những chỗ khác đều là ăn trộm nhé ạ~ đừng quên oánh giá pết Chanh 5 sao nhó, mãi iu mn]
Tay chân đều bị trói chặt.
Hứa Mộng Dao đứng trên cao nhìn xuống tôi.
Bên cạnh cô ta còn có một người đàn ông, nhìn có vẻ là nam chính.