Đàm Tẫn Dương không biết là nói với tôi, hay là tự nói với mình.
“Không phải tôi chấp niệm với một số thứ, mà là mỗi một hồi ức trong quá khứ, bất kỳ một người nào, đều có ý nghĩa tồn tại của cô ấy.”
“Tôi sẽ nắm chắc người ở hiện tại, người quá khứ của tôi cũng sẽ không buông tay.”
13
“Tra nam!”
Tôi hét lớn một tiếng trong quán bar, tu một chai rượu.
Cái gì mà "tôi sẽ nắm chắc người ở hiện tại, người quá khứ của tôi cũng sẽ không buông tay".
Đó chẳng phải là trong lòng có ánh trăng sáng, còn muốn dỗ dành tôi sao.
Khốn kiếp, để ý đến anh ta nữa, tôi sẽ ra ngoài mua vé số trúng một nghìn vạn.
Tôi ôm trái ấp phải.
Bên trái hôn một cái, bên phải hôn một cái.
Nói cứ như ai trong lòng chẳng có đôi ba người.
“Tôi không chỉ muốn trái phải đều là nam, mà còn muốn trên một người, dưới một người.”
“Vậy sao?”
Giọng nói thật quen thuộc.
Ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy khuôn mặt âm trầm của Đàm Tẫn Dương.
“Về nhà.”
Không để ý đến anh ta.
“Hướng Sơ Lí.”
Tôi dựa vào, boss phản diện gọi cả tên họ, sao tôi dám không để ý?
“Hả?”
“Về nhà.”
Tôi bị bế ra khỏi quán bar.
Về đến nhà.
Đàm Tẫn Dương ép tôi uống canh giải rượu.
Tôi không muốn uống, hất đổ bát.
Đàm Tẫn Dương tức đến bật cười.
“Hướng Sơ Lí, em muốn lên trời phải không?”
“Em nào chỉ muốn lên trời.”
Mượn lời của hệ thống mà nói.
Tôi nhát gan như cỏ dưới chân Đàm Tẫn Dương.
Bây giờ tôi không chỉ muốn lên trời, mà còn muốn leo lên đầu anh ta.
Tôi muốn cưỡi lên mặt anh ta.
Cúc áo sơ mi của Đàm Tẫn Dương bị tôi giật đứt hai cái.
Cổ áo chữ V sâu lộ ra xương quai xanh quyến rũ.
Sống mũi cao đến mức có thể trượt cầu trượt.
Người đàn ông cực phẩm thế này, ngủ được là có lời.
Lúc Đàm Tẫn Dương lại đến kéo tôi, tôi hất tay anh ta ra.
Dùng hết sức tát anh ta một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Cái tát này đã sớm nên cho anh ta rồi.
Đàm Tẫn Dương bị tôi đánh một cái, ngón tay sờ sờ dấu tay hơi nóng.
Cười một cách quỷ dị.
Đuôi mắt nhếch lên càng cao.
Tôi lại tát anh ta thêm một cái nữa.
Lần này, anh ta trực tiếp ngã xuống giường phía sau.
Hai tay chống ra sau.
[Bản edit thuộc quyền sở hữu của bé Chanh - FB: Một Chiếc Chanh Vô Tree, chỉ được đăng tải trên fb và MonkeyD, những chỗ khác đều là ăn trộm nhé ạ~ đừng quên oánh giá pết Chanh 5 sao nhó, mãi iu mn]
Cổ áo sơ mi mở rộng hơn nữa.
Cơ bắp cuồn cuộn nâng lên lớp vải mỏng manh.
Cổ ngửa ra sau, ánh mắt lưu chuyển.
Môi hồng hé mở, vết đỏ nổi bật trên gương mặt trắng.
Lông mi khẽ run, lúc mở lúc khép đều toát lên vẻ phong tình.
Dáng vẻ này cực kỳ làm tôi hài lòng.
“Anh cũng chỉ có thế.”
Tôi bóp cổ anh ta, ngồi lên người anh ta.
“Dáng người mảnh mai dễ dàng bị đẩy ngã.”
Tôi dùng thước kẻ, từng lớp từng lớp cởi quần áo của anh ta.
Hệ thống à, cuối cùng tôi cũng có tiền đồ rồi.
Tôi dùng ngón tay miết hình xăm ở eo anh ta.
Là một con heo con hoạt hình đơn giản.
“Có ý nghĩa gì sao?”
“Là em đó, bảo bối… Tiểu Sơ Tiểu Sơ, đọc nhanh lên chính là tiểu trư (heo con).”
Đàm Tẫn Dương l.i.ế.m nước bọt bên môi, nói năng lúng búng, chỗ lồi lên cọ vào tôi khiến tôi run rẩy.
Anh ta vậy mà cũng xỏ khuyên môi.
Lý do thật gượng gạo.
Hơn nữa.
Sao anh ta dám xăm hình này lên người khi còn chưa thân quen với tôi.
Tôi càng thêm chắc chắn anh ta là tra nam.
Tôi dùng thước kẻ vỗ vỗ mặt Đàm Tẫn Dương.
“Ngoan, nằm yên, không đau đâu.”
Bên ngoài cửa sổ nổi lên cuồng phong, cành hoa lay động loạn xạ.
Sau đó lại tí tách tí tách đổ mưa, mưa rào đánh trên sườn đồi.
Rễ cây cô độc bị mưa lớn xâm chiếm.
14
Ăn no uống say ngủ dậy, tôi bị một tiếng nổ chói tai đánh thức.
Hệ thống đã trở lại.
[Bảo bối, cô, cô, cô sao lại nằm trên giường phản diện? Trời ơi, anh ta có làm cô bị thương không?]
Tôi ngồi dậy từ trong chăn, che đi những vết đỏ lốm đốm trên người.
Ngủ với trai đẹp, tâm trạng rất tốt.
Nhớ lại tối hôm qua, tôi nóng mặt một trận.
“Thực ra thì, hệ thống à, anh ta không hung dữ như vậy, anh ta rất dịu dàng, tôi nhớ lúc tôi ngủ anh còn giúp tôi bôi thuốc nữa.”
Hệ thống càng thêm sụp đổ.
[Cô còn nói đỡ cho anh ta! Đã bôi thuốc rồi, còn gọi là dịu dàng??? Được rồi được rồi, anh ta giúp cô bôi thuốc, tôi đi treo cổ đây. Phản diện c.h.ế.t tiệt, tao phải g.i.ế.c mày, dụ dỗ thiếu nữ nhà lành.]
Đàm Tẫn Dương trên giường từ từ tỉnh dậy.
Anh ta dựa vào đầu giường, ngón tay vuốt ve bờ vai của tôi.
Trên mặt anh t, có dấu tay đã mờ đi.
Trên n.g.ự.c là một mảng vết thước kẻ.
[Đàm Tẫn Dương bỏ tay ra cho tao!!!]
Hệ thống lại bắt đầu gào thét.
Đàm Tẫn Dương giọng hơi khàn, trêu chọc nói.
“Chết tiệt, em chắc chắn em là đồ nhát gan à? Mẹ nó, suýt nữa cưỡi gãy eo ông đây rồi.”