Kế Hoạch Cứu Rỗi Phản Diện Bệnh Kiều

Chương 3



Tôi run rẩy ngồi trong phòng riêng.



Trên bàn bên cạnh đặt dụng cụ xỏ khuyên lạnh lẽo.



Cửa đóng lại, đèn tắt.



Chiếc giường ở giữa trông vô cùng âm u lạnh lẽo.



Hệ thống cứ lải nhải không ngừng.



[Phải làm sao bây giờ trời ơi, cô nhát gan thế này, khi nào mới cứu rỗi được anh ta? Ngày mai tôi phải đi theo tiến độ khác rồi, bên cô phải làm sao đây?]



[Haiz, haiz, haiz…]



Hệ thống cứ thở dài liên tục.



Tôi ngẩng đầu lên, thấy người đàn ông xăm trổ ôm một đống đồ vào.



Sữa tươi Want Want, khoai tây chiên vị dưa chuột, coca cola gà rán...



Mắt tôi sáng rực lên.



"Ăn đi, đừng để c.h.ế.t đói, đợi thằng nhóc Đàm Tẫn Dương xong việc thì đi cùng nó."



"Nhực nha ở ây cũng khôm… áng sợ ắm. úng không? Hệ ống." 

(Bả vừa nói vừa nhai: Thực ra ở đây cũng không đáng sợ lắm, đúng không hệ thống?)



[Cô không sợ bị hạ độc à?! Ăn ngon lành như vậy, đúng là ngốc nghếch.]



"Không đến mức đó chứ, tôi chỉ là một người qua đường giáp, bọn họ lấy mạng tôi cũng chẳng có ích gì."



Ăn uống no say, anh trai xăm trổ đi vào lấy đồ.



Dụng cụ xỏ khuyên được khử trùng cẩn thận trong tay anh ta.



Dụng cụ đầy đủ, tỏa ra ánh sáng bạc lạnh lẽo.



Tôi nhìn đến mê mẩn.



"Anh ơi, ở đây có thể xỏ những loại khuyên nào vậy?"



"Khuyên tai, khuyên sụn, khuyên lưỡi, khuyên lông mày..."



Anh trai xăm trổ cất đồ đi, liếc nhìn tôi.



"Cái gì cũng có, sao vậy? Muốn xỏ à."



Anh trai này chỉ là trông đáng sợ, giọng nói to một chút thôi.



Thực ra cũng không đáng sợ lắm.



"Được không ạ?"



Anh trai xăm trổ: "... Được chứ, bé xỏ khuyên tai đi, đeo hoa hay bướm đều rất đẹp."



Tôi lắc đầu: "Tôi muốn xỏ cái này."



Tôi chỉ vào lưỡi mình.

[Bản edit thuộc quyền sở hữu của bé Chanh - FB: Một Chiếc Chanh Vô Tree, chỉ được đăng tải trên fb và MonkeyD, những chỗ khác đều là ăn trộm nhé ạ~ đừng quên oánh giá pết Chanh 5 sao nhó, mãi iu mn]



Anh trai xăm trổ ngẩn người.



Rồi cười phá lên.



"Gái ngoan giả ngầu à? Đừng đùa nữa, biết bao nhiêu cô gái muốn xỏ khuyên lưỡi, vừa nhìn thấy dụng cụ là khóc thét lên rồi."



"Tôi, tôi sẽ không khóc đâu."



Anh trai xăm trổ vốn định dọa tôi.



Nhưng khi anh ta đeo găng tay, đặt dụng cụ lên tôi cũng không hề lùi bước.



5



Chỉ là, xỏ khuyên lưỡi thật sự rất đau.



Nước mắt cứ thế rơi lã chã.



Đúng lúc này, cửa mở ra.



Đàm Tẫn Dương bước vào.



Thấy tôi nước mắt lưng tròng, anh ta sững người lại.



"Trương Chí, anh đánh cô ấy hả?!"



Anh trai xăm trổ giơ hai tay lên.



"Cô gái nhỏ này nhất quyết đòi xỏ khuyên, đau đấy chứ."



Đàm Tẫn Dương nắm lấy cằm tôi, nâng lên.



Vén tóc tôi ra, nhìn tai tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -



Rồi lại nhìn chằm chằm vào mặt tôi.



"Xỏ ở đâu?"



Tôi chớp chớp đôi mắt còn đẫm lệ, thè lưỡi ra.



Bàn tay đang nắm cằm tôi của Đàm Tẫn Dương cứng đờ lại, bóp tôi hơi đau.



"Ưm..."



Tôi chỉ lo cho cái đau của mình.



Không nhìn thấy cảm xúc trong mắt Đàm Tẫn Dương.



Mắt tôi hơi đỏ hoe, đầu lưỡi như con rắn nhỏ thò ra ngoài cửa, trên đó có một chiếc khuyên titan mới toanh.



Đàm Tẫn Dương đột nhiên quay mặt đi, ho nhẹ.



Lạnh lùng nói: "Sau này đừng thè lưỡi với đàn ông nữa."



"Sao, sao vậy?"



Anh trai xăm trổ cười lạnh một tiếng: "Thằng nhóc này không phải loại tốt lành gì đâu, bé cẩn thận một chút."



Đây là lời phàn nàn chính thức sao?



"Đi thôi."



Đàm Tẫn Dương nghiêng đầu về phía tôi.



Tôi lon ton chạy theo.



Anh ta liếc nhìn tôi.



Nửa chế giễu nửa nghi ngờ: "Xỏ khuyên lưỡi... còn là giáo viên nữa chứ, đúng là làm hư học sinh."



"Cậu cũng xăm mình thôi, đây gọi là hòa nhập với học sinh."



Trông không ngoan ngoãn như vậy, Đàm Tẫn Dương hẳn sẽ không quá phản cảm với tôi chứ?



"Đàm Tẫn Dương, cậu có thể cho tôi biết cậu đã xăm gì không?"



"Liên quan gì đến cậu?"



"Không liên quan đến tôi, nhưng tôi chỉ là tò mò thôi."



"Tò mò hại c.h.ế.t mèo."



"Ồ."



Trong đại sảnh khói thuốc mù mịt, có một người đàn ông ngậm điếu thuốc.



Nghe thấy cuộc trò chuyện của chúng tôi, liền trêu chọc.



"Đàm Tẫn Dương xăm hình Heo Peppa, ngay eo sau, cô gái, nếu cô muốn xem, thì vén lên xem đi."



Mấy người bạn chơi bài của anh ta nghe thấy, liền kinh ngạc nói.



"Cái máy sấy tóc màu hồng đó á? Đùa à, sao anh Đàm lại xăm thứ dễ thương như vậy chứ."



"Haha, nếu chuyện này truyền ra ngoài, chắc đám người suốt ngày đánh nhau với anh Đàm sẽ cười rụng răng mất."



Ánh mắt tôi dán chặt vào eo sau của Đàm Tẫn Dương.



Như có linh cảm.



Anh ta nhìn tôi, lạnh lùng nói.



"Cậu đừng hòng nghĩ đến chuyện đó, đừng để tò mò hại c.h.ế.t con mèo này."



Thôi được rồi.



Trên xe mô tô, Đàm Tẫn Dương ném cho tôi một chiếc mũ bảo hiểm.



"Thực ra, tôi có thể bắt taxi về."



"Được, cậu bắt đi, tôi đảm bảo, xe của cậu chưa đến, có khi đã bị mấy tên bẩn thỉu nào đó bắt cóc rồi."



Vừa nói xong, bên trong có một người đàn ông đi ra.



Nhìn thấy tôi, hai mắt sáng rực.



"Mẹ kiếp, ra đường gặp mỹ nữ, đây là cái giá phải trả cho việc thua sạch tiền sao?"



Nói xong, liền cười dâm đãng đi tới.



Tôi sợ hãi trбn vào sau lưng Đàm Tẫn Dương.



Đàm Tẫn Dương xách mũ bảo hiểm, sắc mặt lập tức lạnh xuống.



Đạp một cái vào bụng tên biến thái, hắn ta lăn lộn ba vòng trên mặt đất, mãi không bò dậy nổi.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com