Kế Hoạch Cứu Rỗi Phản Diện Bệnh Kiều

Chương 4



Giải quyết xong, Đàm Tẫn Dương trực tiếp đội mũ bảo hiểm lên.



Chân dài một bước, lên xe.



Tóc mái rũ xuống, che khuất nửa lông mày rậm.



Chiếc mũ bảo hiểm trùm kín đầu như trong truyện tranh, chỉ để lộ đôi mắt xinh đẹp.



Nếp nhăn nông ở khóe mắt kéo dài đến đuôi mắt xếch lên, hàng mi hơi rũ xuống.



Ánh mắt Đàm Tẫn Dương khẽ liếc sang đuôi mắt.



"Còn không lên xe?"



Tôi vội vàng đội mũ bảo hiểm rồi leo lên.



Sau đó, ngón tay nắm chặt lấy vạt áo anh ta.



Đàm Tẫn Dương đột ngột phóng xe đi, tôi sợ hãi lập tức ôm chặt eo anh ta.



"Xin... xin lỗi."



Tôi điều chỉnh tư thế, định dựa ra xa anh ta một chút.



Đàm Tẫn Dương lại tăng tốc, tôi trực tiếp đ.â.m vào lưng anh ta.



Ôm chặt eo anh ta hơn.



Eo của Đàm Tẫn Dương thật sự rất nhỏ.



Dưới lòng bàn tay, là cơ bắp săn chắc của anh ta.



Hơi nóng lan tỏa từ lớp vải mỏng manh.



Mơ hồ có một niềm vui sướng đã lâu không gặp.



Đúng lúc này, hệ thống xuất hiện.



[Báo cáo một chút, ký chủ bảo bối, tôi sợ kim tiêm, thấy cô thuận lợi thoát... Trời đánh tránh bữa ăn, sao cô dám ngồi xe mô tô của Đàm Tẫn Dương?! Trước đây anh ta từng suýt gãy chân vì đua xe đấy.]



Hả?? Nghiêm trọng vậy sao!



[Tóm lại, anh ta chỉ là một thiếu niên bất lương, bắt đầu từ ngày mai, tôi sẽ theo dõi tiến độ của các nhóm khác, trong khoảng thời gian này, cô nhất định phải cứu rỗi anh ta thật tốt, nên đánh thì đánh nên mắng thì mắng, đừng nương tay, một tháng sau, tôi sẽ đến kiểm tra tiến độ.]



Được rồi...



Nên đánh thì đánh nên mắng thì mắng...



Tôi sẽ làm được.



Tôi âm thầm siết chặt nắm tay.



Đàm Tẫn Dương đột nhiên khẽ cười một tiếng.



Âm cuối lướt qua trong gió, khiến lòng tôi ngứa ngáy.



"Cậu sờ cơ bụng tôi làm gì?"



...



6



Trên đường đi ngang qua một khu nghĩa địa.



Xung quanh bỗng nhiên yên tĩnh.



Chỉ còn lại tiếng động cơ gầm rú.



Nửa đêm, trời bắt đầu đổ mưa nhỏ.



Có một người đàn ông cầm ô, đang cúng bái.



Chiếc ô đen tạo ra một không gian tối đen như mực, bộ vest đen hòa vào màn đêm.



Chỉ có chiếc đồng hồ bạc trên cổ tay phát ra ánh sáng lạnh lẽo.



Không hiểu sao tôi lại thấy hoảng hốt.



"Trời ơi, đó là ai vậy, cúng bái giữa đêm khuya, hù c.h.ế.t người ta."



Trên trời ầm ầm một tiếng sấm sét.



Trong nháy mắt, bầu trời sáng rực lên.



Tôi nhìn rõ mặt người đàn ông đó.



Uy nghiêm, âm trầm, nghiêm nghị.



Tôi run lên trong lòng, vô thức siết chặt ngón tay.



"Tôi nhìn rõ rồi, đó chẳng phải là Đường Yểm Sơn sao? Nổi tiếng là người nghiêm khắc trong việc dạy dỗ con cái, mấy năm trước con gái duy nhất của ông ta chết, lúc này mới tỉnh ngộ ra.”



"Anh Đàm, nhớ không lâu trước anh đã cho người đánh ông ta một trận, giật trụi cả tóc, anh và ông ta có thù oán gì vậy?"



"Nhìn không vừa mắt."



Đàm Tẫn Dương đột ngột tăng tốc, tôi đ.â.m vào lưng anh ta.



Hoàn toàn bỏ rơi đám bạn của anh ta phía sau.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

"Sợ à?"



"Đi qua nghĩa địa giữa đêm, ai mà chẳng sợ."



"Ai bảo cậu không nghe lời cứ phải đi theo tôi, cậu này, đừng có bám theo tôi nữa, nhỡ đâu ngày nào đó tôi đi đào mộ người ta, cậu cũng đi theo à?"



Tôi run cầm cập.



Sở thích của boss phản diện có hơi kỳ quặc.



...



Kể từ khi tôi nhận làm gia sư cho anh ta.



Nhà họ Đàm trả tôi gấp năm lần lương để tôi toàn quyền giám sát anh ta.



Bao ăn bao ở, còn có cả giấy chứng nhận thực tập nữa.



"Cậu ở đâu?"



"Nhà cậu."



"Ồ."



"Sao cậu không ngạc nhiên?"



"Wow."



Trông cũng thật đấy.



Xe máy dừng lại ở bãi đậu xe dưới tầng hầm.



Tôi nhảy xuống.



Trước khi đội mũ bảo hiểm, tôi đã tháo đuôi ngựa cao của mình ra.



Sau khi tháo mũ bảo hiểm, gió đêm thổi tung mái tóc tôi.



Ánh đèn ấm áp chiếu xuống đầu tôi, tôi ngáp dài một cái vì buồn ngủ.



Đàm Tẫn Dương tháo mũ bảo hiểm xuống, tiện tay vuốt tóc vài cái.



"Tôi nói cho cậu biết, mặc dù bây giờ cô sống ở nhà tôi, nhưng tôi không thể nào..."



Anh ta vừa nói vừa quay người lại.



[Bản edit thuộc quyền sở hữu của bé Chanh - FB: Một Chiếc Chanh Vô Tree, chỉ được đăng tải trên fb và MonkeyD, những chỗ khác đều là ăn trộm nhé ạ~ đừng quên oánh giá pết Chanh 5 sao nhó, mãi iu mn]

Lời nói đột nhiên dừng lại, ngây người nhìn tôi chằm chằm.



Tôi ngáp nốt nửa cái còn lại, khép miệng lại.



"Sao vậy?"



"Khụ."



Đàm Tẫn Dương hoàn hồn.



Hơi cúi người xuống.



Khuôn mặt anh ta đột nhiên phóng to, nhướng một bên lông mày.



"Đừng tưởng mình xinh đẹp thì nghĩ rằng tôi sẽ không bắt nạt cậu."



???



Nghĩ đến việc phải công lược anh ta.



Dường như tôi đã quên mất lời hệ thống nói phải "hung dữ một chút".



Khuyên lưỡi mới xỏ, tôi nói chuyện cũng không lưu loát.



Tôi rụt rè nói: "Vậy xin cậu đừng bắt nạt tôi.”



Đàm Tẫn Dương im lặng.



Đàm Tẫn Dương mắng: "Hướng Sơ Lí, làm nũng cái gì?"



Đâu có?



Oan cho tôi quá!

 

7



Đêm nay trải qua quá nhiều chuyện.



Tôi không còn tâm trạng để ý đến Đàm Tẫn Dương nữa, về tắm rửa rồi ngủ luôn.



Nhưng tôi không ngờ.



Tôi đã gặp ác mộng.



Trong mơ, người đàn ông ở nghĩa địa mặt mày âm trầm.



Ngồi dạng chân trên chiếc ghế gỗ.



Góc nhìn từ dưới lên trên, chỉ có thể nhìn thấy đôi giày da sáng bóng của ông ta.



"Con gái ngoan, con lại chạy ra ngoài chơi rồi, lại không ngoan rồi."



Sấm chớp bên ngoài cửa sổ không ngừng.



Ác mộng liên miên, tôi còn mộng du nữa.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com