Kế Mẫu Cải Mệnh Ký

Chương 12



 

 

 

Nhưng lúc này, toàn thân ta đã kiệt quệ, không còn chút sức lực để phản kháng.

 

Giống như con ếch đang bị đun trong nước ấm, dần dần mất đi ý chí.

 

Từ trên cao, ta nghe thấy tiếng thở dài của Ôn Nghiễn Thư:

 

"Tiểu nương, hôm nay ngoan lắm..."

 

Bỗng nhiên, ta nảy ra một ý nghĩ.

 

"Ngươi cố ý sao."

 

Cánh tay đang ôm lấy ta của Ôn Nghiễn Thư khựng lại, hắn buông ra một tiếng nghi vấn ngắn gọn:

 

"Hử?"

 

Ta nhắc lại:

 

"Ngươi đã cố ý, hôm đó."

 

Hắn phản ứng, rồi bật cười:

 

"Bị người phát hiện rồi à."

 

Ta đưa tay bịt tai, nhắm mắt lại, muốn cách ly khỏi thế giới này.

 

Được, được rồi, ngươi không định giả vờ nữa, phải không?

 

Vậy thì ta sẽ giả vờ, giả vờ c.h.ế.t.

 

 

 

Cuối cùng, ta vẫn chọn phủ mới.

 

Không có gì đặc biệt, chỉ là nó đủ lớn để giảm bớt những lần chạm mặt không cần thiết.

 

Nhưng sự thật chứng minh rằng ta đã nghĩ quá nhiều.

 

 

Vừa bước xuống xe ngựa, ta lập tức nhìn thấy Ôn Nghiễn Thiều, người mà ta cứ tưởng đã bỏ lại ở trạm dịch.

 

 

Nàng cười dịu dàng, nhưng ánh mắt lại thoáng vẻ sắc bén kỳ lạ, dán c.h.ặ.t vào đôi tay ta đang đặt trên vai Ôn Nghiễn Thư.

 

 

Ta chẳng để ý, chỉ theo sau Ôn Nghiễn Thư xuống xe, nhăn mặt phàn nàn:

 

"Xe ngựa này không tốt, quá cao."

 

Ôn Nghiễn Thư bật cười:

 

"Sao lại yếu đuối thế chứ?”

 

"Không sao, có ta đỡ mà."

 

Câu nói của hắn khiến ta rùng mình, da gà nổi khắp tay chân. Vừa chạm đất, ta lập tức buông tay hắn ra.

 

Ôn Nghiễn Thư cũng không tỏ ra bực bội, chỉ khẽ cười, rồi lặng lẽ bước theo sau.

 

 

Cố gắng gạt đi cảm giác kỳ lạ trong lòng, ta ngẩng đầu lên thì lại bắt gặp ánh mắt sáng trong của Ôn Nghiễn Thiều.

hằng nguyễn

 

Nàng không nói gì, chỉ đứng đó trong im lặng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng ta có thể đọc được sự uất ức hiện rõ trên gương mặt nàng.

 

Trong lòng bỗng dâng lên chút áy náy.

 

Chắc hẳn cảm giác bị bỏ rơi giữa đường không dễ chịu chút nào.

 

Ta liền nắm tay nàng, định nói vài lời an ủi.

 

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc da thịt chạm vào nhau, ta chợt nhớ ra điều gì đó...

 

Cả người lạnh toát, ta vội vàng rút tay lại.

 

Nhưng dường như nàng đã đoán trước, nhanh ch.óng lật tay lại và nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.

 

Ngẩng đầu lên, ta bắt gặp nụ cười ngây thơ vô hại trên gương mặt nàng.

 

"Tiểu nương có bàn tay thật nhỏ."

 

Đúng lúc đó, Ôn Nghiễn Thư sải bước dài, chen vào giữa ta và Ôn Nghiễn Thiều, giọng nói hòa nhã nhưng ẩn chứa sự cứng rắn:

 

"Tiểu nương, chúng ta đi xem phủ mới này có hợp ý người không."

 

Thật sự không hợp chút nào, quá là không hợp!

 

Tại sao lại xếp phòng ngủ của ta nằm giữa phòng của hai huynh muội này? Có uẩn khúc gì sao?

 

Có thể đổi phòng không?

 

Đáp án tất nhiên là...

 

Không.

 

Nếu không, ta đã chẳng phải nằm trên chiếc giường này, tức đến mức không ngủ nổi.

 

Nhớ lại cảnh hai huynh muội họ với gương mặt giống nhau như đúc, cùng nhau cất giọng đồng thanh nói "Không thể" với nụ cười dịu dàng, ta lại tức đến đau cả bụng.

 

 

Làm kế mẫu độc ác đến mức như ta, từ "thất bại" để miêu tả cũng còn chưa đủ.

 

 

Biết thế này, ta nên giống như vị kế mẫu trong nguyên tác, đ.á.n.h những đứa con hư từ sớm.

 

 

Ta sẽ trồng hai cây trước cổng, một cây liễu, và một cây nữa cũng là liễu.

 

Cây liễu cao để treo Ôn Nghiễn Thư, cây liễu thấp để treo Ôn Nghiễn Thiều.

 

Như thế thì có thể ngay tại chỗ dùng nhánh liễu thô nhất mà quất chúng cho đến khi chúng gọi "nương" mới thôi.

 

Nghĩ đến đây, ta bật cười dữ dội.

 

Tiếng cười ấy lơ lửng, nhẹ nhàng trôi dạt vào trong giấc mơ.

 



 

Khi mở mắt ra lần nữa, khung cảnh xung quanh đã thay đổi.

 

Đó là phòng ngủ trong tiểu viện trước đây.

 

Trong lòng đầy nghi hoặc, ta ngồi dậy, mặc áo ngoài định ra ngoài tìm ai đó hỏi cho rõ ràng.

 

Bên ngoài chợt vang lên tiếng bước chân gấp gáp, tiếp theo là tiếng gõ cửa.

 

"Tiểu nương đã dậy chưa?"

 

Là giọng của Ôn Nghiễn Thư, nhưng... tại sao giọng nói này lại nghe trẻ con hơn rất nhiều?