Ta đáp lại, rồi bước tới mở cửa.
Trước mắt ta là một thiếu niên cao chỉ đến vai ta, khiến ta không khỏi sửng sốt.
Nhìn kỹ lại đường nét trên khuôn mặt hắn.
Đây chẳng phải là Ôn Nghiễn Thư khi mới mười ba, mười bốn tuổi sao?
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Sao chỉ sau một giấc ngủ mà thời gian lại quay ngược?
Có lẽ nào, suy nghĩ của ta tối qua đã được trời cao nghe thấy, ban cho ta cơ hội làm lại từ đầu?
Chưa kịp nghĩ thông thì ngay lập tức, tay ta bỗng tự động giơ lên mà ta không thể kiểm soát được.
"Chát."
Âm thanh của cái tát vang lên, khuôn mặt trắng ngần của Ôn Nghiễn Thư lập tức sưng đỏ một mảng.
"Vô dụng, ngươi làm gì mà lề mề thế? Biết ta dậy rồi sao không mau mang nước đến cho ta rửa mặt?"
Lời vừa dứt, ngay cả ta cũng ngẩn người.
Sao... ta lại không điều khiển được cơ thể mình?
Ta muốn nói gì đó, nhưng cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại.
Ôn Nghiễn Thư chỉ cúi đầu đáp "Vâng", dáng vẻ quen thuộc như thể đã quá quen với điều này.
Ta đờ đẫn nhìn theo bóng lưng hắn khuất xa mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Ngay lúc đó, trong đầu ta chợt vang lên một giọng nói:
"Hừ, ngươi lại thấy thương tiếc sao? Vô ích thôi, ta đã nói rồi, ban ngày cơ thể này thuộc về ta."
Giọng nói này... giống hệt ta.
Ta vội hỏi:
"Ngươi là ai? Sao lại ở trong cơ thể của ta?"
Giọng nói kia cười khẩy, đầy khinh bỉ:
"Ta là ai? Ta là Thẩm Nhược Miên, ta chính là ngươi, ngươi chính là ta, ta đương nhiên phải ở trong thân thể này.”
"Sao nào, ngươi lại quên rồi à?"
Quên?
Quên điều gì?
Đang định hỏi tiếp, thì tiếng gõ cửa lại vang lên.
Ôn Nghiễn Thư đã mang nước và bữa sáng đến.
"Ta" bực bội xoa móng tay sơn đỏ, khuôn mặt đầy vẻ khó chịu.
"Chỉ bảo ngươi mang nước mà đi lâu như vậy? Ngươi muốn làm phản à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khoan đã, chẳng phải mới chỉ có một khoảnh khắc trôi qua thôi sao? Sao nàng có thể nói là "lâu"?
Ta tức muốn c.h.ế.t nhưng không thể điều khiển được cơ thể mình.
Đành phải trơ mắt nhìn Ôn Nghiễn Thư cởi áo ngoài, quỳ xuống bên cạnh "ta" một cách thành thục.
"Là lỗi của con, xin tiểu nương trách phạt."
"Ta" tiện tay cầm lấy cây roi liễu bên cạnh, dồn sức quất mạnh.
Tiếng thở gấp của Ôn Nghiễn Thư lập tức trở nên nặng nề, nhưng không hề phát ra tiếng kêu đau nào.
Ánh mắt ta bị cuốn theo những vết roi mới cũ chằng chịt trên lưng hắn, khiến ta không khỏi rùng mình.
"Ta" giơ cao cây roi liễu, định quất tiếp lên lưng Ôn Nghiễn Thư.
Ta cố gắng hết sức để dừng tay lại, nhưng vô ích.
Sau hai tiếng roi nữa vang lên, "ta" vứt cây roi sang một bên, như thể cuối cùng đã thỏa mãn.
"Con bé Ôn Nghiễn Thiều kia đâu rồi? Đi đâu mất rồi?"
hằng nguyễn
Ôn Nghiễn Thư vẫn cúi gằm xuống đất, giọng nói nhỏ nhẹ:
"Hôm nay trời đẹp, sáng sớm Thiều nhi đã đi giặt y phục cho tiểu nương rồi."
"Hừ, con bé biết trốn khéo đấy."
"Ta" khẽ hừ lạnh, rồi đá vào vai Ôn Nghiễn Thư.
"Được rồi, ngươi cút đi. Khi nào Ôn Nghiễn Thiều về, dẫn nó đến gặp ta."
Suốt cả ngày hôm nay, ta không thể cử động, chỉ có thể bất lực nhìn "ta" tàn nhẫn hành hạ Ôn Nghiễn Thư và Ôn Nghiễn Thiều.
Cô bé khoảng chừng mười tuổi, vóc dáng lại nhỏ hơn hẳn so với những đứa trẻ tám tuổi bình thường.
Da vàng vọt, gầy guộc, đôi mắt to tròn sáng ngời ngày nào giờ không còn chút ánh sáng, hoàn toàn mất đi vẻ dễ thương, trong trẻo trước đây.
Dưới lớp quần áo đã bạc màu vì giặt giũ là vô số những vết thương mới cũ chằng chịt, giống hệt như người huynh trưởng của nàng.
Điều đáng sợ hơn cả là hai huynh muội lại tỏ ra hoàn toàn thờ ơ, như thể đã quá quen với những trận đòn roi từ "ta".
Chắc hẳn trước đây, họ đã trải qua vô số lần như thế này.
Ta gào thét trong lòng, thậm chí nguyền rủa, nhưng chỉ đổi lại nụ cười nhạo báng vô tư lự của người phụ nữ tự xưng là "ta".
"Dù ngươi có giận cũng chẳng ích gì. Ngươi xem, bây giờ đang là ban ngày, phải đợi đến tối thì ngươi mới có thể ra ngoài."
Ta chỉ còn biết kìm nén cơn đau nhói trong tim, tuyệt vọng chờ đợi màn đêm buông xuống.
Cuối cùng, mặt trời lặn, ánh trăng bạc phủ khắp đất trời.
Một giọt nước mắt lăn dài trên mi, như tín hiệu cho thấy ta đã dần lấy lại quyền kiểm soát cơ thể mình.
Sau khi kiểm tra tay chân, ta lập tức mang theo t.h.u.ố.c mỡ chạy thẳng đến phòng của hai huynh muội.