Kế Mẫu Cải Mệnh Ký

Chương 2



 

Đúng vậy, người phụ nữ ấy chính là kế mẫu của huynh muội họ, cũng chính là thân phận của ta trong thế giới này.

 

May thay, thời điểm ta xuyên đến chưa quá muộn, vẫn đang là ngày thứ ba kể từ khi hai huynh muội này đến nương tựa nơi kế mẫu.

 

hằng nguyễn

Để thoát khỏi kết cục bi t.h.ả.m ấy, ta đã tận tụy hoàn thành từng nhiệm vụ của một kế mẫu.

 

Ta quên mình, không phân biệt ngày đêm.

 

Trời lạnh thì hỏi con có rét không, trời nóng thì hỏi con có khó chịu không.

 

Mỗi ngày ta đều tự kiểm điểm: “Con ta ăn có no không?”.

“Con ta ngủ có ngon không?”, “Con ta học có mệt không?”

 

Xem ra, phương pháp của một người mẹ hiền hòa và dịu dàng có vẻ rất hiệu quả.

 

Tóm lại, bảy năm trôi qua, ánh mắt lạnh lùng ban đầu của hai huynh muội đã dần biến thành tình cảm sâu đậm với kế mẫu.

 

Hiện giờ, huynh trưởng Ôn Nghiễn Thư đã mười bảy tuổi, đỗ trạng nguyên, tương lai tươi sáng rộng mở.

 

Muội muội Ôn Nghiễn Thiều năm nay cũng sắp đến tuổi cập kê, dáng vẻ yêu kiều thướt tha, nho nhã lễ độ. Về tài học vấn, nàng cũng không kém cạnh huynh trưởng chút nào.

 

Chẳng bao lâu nữa, Nghiễn Thư sẽ nhậm chức quan, ổn định rồi, ta sẽ tìm cho hắn một cô gái thích hợp để kết hôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Còn trên quan trường, ta sẽ tìm được một số thanh niên tài tuấn để giới thiệu cho Nghiễn Thiều.

 

Như vậy, sự nghiệp làm kế mẫu của ta cũng sắp hoàn thành gần hết.

 

Nghĩ đến đây, ta dường như có thể nhìn thấy cuộc sống của một quả phụ trẻ trung và kiều diễm đang vẫy gọi.

 

Có tiền, có thời gian, không có chồng, con cái hiếu thuận.

 

Cuộc sống thật quá tuyệt vời.

 

Ngày hôm ấy vào giờ Dậu, Ôn Nghiễn Thư trở về nhà, trên người nồng nặc mùi rượu sau khi đi tiếp khách.

 

Ta vội đặt công việc xuống, chạy đến đỡ hắn.

 

“Con uống rượu à? Có say không?” Ta lo lắng hỏi, tay đỡ lấy cánh tay phải của hắn.

 

Hắn chỉ khẽ đáp: "Chỉ uống vài chén thôi, không say đâu, tiểu nương đừng lo."

 

Dù nói vậy, bước chân hắn vẫn không được vững vàng.

 

Lo sợ hắn ngã, ta vươn tay lên định đỡ lấy vai, nhưng tay chỉ chạm đến lưng hắn.