Hắn cao hơn trước rồi.
Cũng phải thôi, ta nuôi dưỡng hắn tốt mà.
Ta nghĩ thầm mà tự đắc, không để ý đến cơ thể hắn đột nhiên căng cứng, cùng với hơi thở trở nên nặng nề.
Ôn Nghiễn Thiều trong phòng nghe động tĩnh liền bước ra.
Ánh mắt nàng rơi xuống đôi tay ta đang đỡ Ôn Nghiễn Thư.
"Tiểu nương, để ta giúp."
Nói rồi, nàng định thay thế ta.
Ta cũng bị mùi rượu trên người Ôn Nghiễn Thư làm cho choáng váng, liền buông tay ra.
Điều kỳ lạ là, chưa kịp để Ôn Nghiễn Thiều đỡ, Ôn Nghiễn Thư đã tự mình đứng thẳng, bước đi vững vàng hơn hẳn lúc trước.
Trông chẳng giống người say chút nào.
“Không cần làm phiền muội đâu.” Giọng hắn đột nhiên lạnh lùng.
Ôn Nghiễn Thiều đáp lại bằng một tiếng hừ lạnh.
Ta đứng giữa, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Sao tự nhiên cả hai lại hờn dỗi thế này?
"Đừng đứng ngoài sân nữa, trời đêm mùa xuân lạnh lắm, vào nhà đi, ta đã chuẩn bị sẵn rượu và thức ăn rồi."
Nói rồi, ta kéo tay hai người vào trong nhà.
hằng nguyễn
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trong bữa ăn, Ôn Nghiễn Thư lại trở về dáng vẻ thư sinh nho nhã, ôn hòa như ngọc.
"Vẫn là tiểu nương thương ta, biết ta đi tiếp khách không được ăn no."
Ta được hắn khen, lòng ấm áp, liền gắp thêm vài đũa món hắn thích vào bát.
Tất nhiên cũng không thể quên Ôn Nghiễn Thiều.
Khuôn mặt nàng mới thoáng đó còn lạnh lùng, giờ đã dịu lại.
Ta thở dài trong lòng, sao bên ngoài thì là một quân t.ử, một tiểu thư nho nhã, mà về nhà lại tranh nhau như thế?
Lắc đầu không nghĩ nữa, ta đặt đũa xuống, mở nắp bình rượu.
Hương thơm ngọt ngào, thanh khiết của rượu mơ lập tức lan tỏa khắp gian phòng.
"Thư nhi, Thiều nhi, lại đây nếm thử xem.”
“ Đây là rượu mơ ta ủ từ hai năm trước, hôm qua mới đào từ dưới gốc cây lên, uống vào không say đâu, chỉ là để thưởng thức hương vị thôi."