Sau một chặng đường dài vừa đi vừa nghỉ, đến sáu giờ sáng hôm sau, hai người cuối cùng cũng về tới nhà.
Căn biệt thự mà Lê Thâm Việt mua nằm trong khu vực yên tĩnh, tách biệt khỏi phố xá ồn ào. Không có tiếng xe cộ dồn dập, chỉ có tiếng chim hót lảnh lót vang lên giữa không gian trong trẻo. Ánh sáng sớm phủ lên những mảng cây xanh, khiến cả khu nhà mang một cảm giác an tĩnh và ấm áp.
Dừng xe, Lê Thâm Việt xuống trước, lấy hành lý và túi đựng mèo. Ngao Minh An cầm chìa khóa, bước tới mở cửa.
Bên trong đã được chuẩn bị sẵn. Nội thất gọn gàng, bố cục tinh tế, không quá lớn nhưng vừa đủ cho hai người và một bé mèo, không tạo cảm giác trống trải mà ngược lại rất dễ chịu, như một nơi có thể ở lâu dài.
Lê Thâm Việt thay dép cho y, rồi vòng tay ôm lấy eo:
“Anh có thích không?”
“Thích.” Ngao Minh An cười, ôm lại hắn. “Rất thích.”
“Thích là tốt rồi.”
Hắn bế y lên, bước lên cầu thang.
“Ngồi xe mười ba tiếng, chắc anh mệt rồi.”
“Không mệt.” Y khẽ lắc đầu, mắt cong cong.
“Em xót anh.”
Một nụ hôn nhẹ rơi xuống tai y.
“Ngủ bù một lát nhé?”
“Được.”
Phòng ngủ chính trên tầng hai rộng rãi, ban công thoáng đãng, cây xanh được bố trí khắp nơi. Không gian vừa sang trọng vừa ấm áp.
“Trên mái có bể bơi, anh biết bơi không?”
“Không biết.” Ngao Minh An lười biếng đáp.
“Vậy em dạy anh.”
“Em dạy thì anh học.”
“Anh nói vậy là em lại không yên tâm.”
Hắn đặt y xuống giường, cúi xuống hôn.
Lời định nói bị chặn lại. Hơi thở rối loạn dần, cảm giác nóng ấm lan ra khiến cả người mềm đi.
“Muốn ngủ…” Y khẽ níu tay hắn.
“Chỉ một lần thôi.”
“Buổi tối… làm tiếp nhé, ông xã.”
hằng nguyễn
Một chữ “được” khàn khàn bật ra.
Gần bảy giờ, cả hai mới chìm vào giấc ngủ.
Đến hai giờ chiều, Ngao Minh An mới tỉnh.
Ánh sáng được kéo rèm che bớt, chỉ còn lại một lớp vàng ấm trải trong phòng. Y vừa ngồi dậy thì cửa đã mở.
Lê Thâm Việt bước vào, theo sau là bé mèo.
Bé mèo lập tức nhảy lên giường, dụi vào người y. Ngao Minh An bật cười, xoa đầu nó.
“Dậy rồi à?” Lê Thâm Việt cúi xuống hôn nhẹ lên môi y.
“Ừm.”
“Xuống ăn cơm.”
Trong bữa trưa, y bất giác nói:
“Từ khi có em, anh gần như không phải tự làm gì nữa.”
Ăn uống, sinh hoạt, t.h.u.ố.c lá, kẹo, thậm chí cả những việc nhỏ nhất… đều có hắn lo.
Nghĩ một lúc, y bật cười nhẹ, có chút ngượng.
“Anh sắp bị nuôi thành người vô dụng rồi.”
Lê Thâm Việt chỉ khẽ cười.
“Ước mơ năm 18 tuổi của em là như vậy.”
Hắn nhìn y.
“Có anh, chăm anh, nuôi anh. Tốt nhất là để anh không thể rời xa em.”
Ngao Minh An khựng lại, rồi ôm c.h.ặ.t hắn.
“Được. Không đi đâu cả.”
Chiều hôm đó, họ cùng đi mua đồ sinh hoạt, chất đầy tủ lạnh rồi về nhà nấu bữa tối đầu tiên.
Sau khi ăn xong, cả hai ra ngoài đi dạo. Đến tối, y kéo hắn lên sân thượng.
Bể bơi đã được chuẩn bị đầy nước, mặt nước phản chiếu ánh đèn lung linh. Không gian bên cạnh là khu sofa ngoài trời, mềm mại và ấm áp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Thích thật.” Y nhìn quanh.
“Anh thích là được.”
“Thích hết.”
Y xuống nước trước, hơi lạnh lan lên da, nhưng rất dễ chịu.
“Em dạy anh bơi nhé?”
“Ừm.”
Chỉ hơn bốn mươi phút, y đã bắt đầu quen động tác.
Hắn dừng lại để y nghỉ.
Nhưng ánh mắt y lại dừng trên hắn.
“Anh muốn nhìn em bơi.”
“Được.”
Hắn lướt xuống nước, từng chuyển động mạnh mẽ và dứt khoát.
Y nhìn không rời mắt.
Rồi bất ngờ nhảy xuống.
Khoảnh khắc đó, hắn đã kịp ôm lấy y.
Nụ hôn giữa mặt nước kéo dài, ướt át và nóng bỏng. Nước b.ắ.n tung lên thành từng đợt nhỏ.
“Cục cưng…” hắn khàn giọng.
“Ừm?”
“Ban ngày anh nói…”
Y cười nhẹ, kéo hắn lại gần.
“Nhớ rồi.”
Sau đó là những ngày bận rộn của hắn.
Công việc dồn dập, nhưng y luôn ở cạnh, hoặc ngồi trong văn phòng phát sóng, hoặc ngủ trong phòng nghỉ.
Dần dần, sự hiện diện của y trở thành thói quen trong công ty.
Thư ký ban đầu còn tưởng y là họ hàng, sau vài lần bắt gặp cảnh y ngủ trong lòng Lê tổng, cuối cùng chỉ còn một kết luận duy nhất:
“Vợ tổng tài.”
Cuối cùng, khi công việc tạm ổn định, một buổi tối y lại lên sóng.
Vừa mở live, hắn đã vào phòng, tặng quà như thường lệ.
Bình luận lập tức bùng nổ.
“Anh rể xuất hiện rồi!!”
“A ca đúng là chân ái!”
“Không biết nên ghen với ai nữa…”
Y bật cười, nhắn tin:
AAAA: Không phải bảo có việc à?
Chồng yêu: Có việc, nhưng xong rồi.
Chưa đầy mười giây sau, cửa phòng mở ra.
Hắn bước vào.
Y lập tức tắt mic.
“Xong rồi à?”
“Ừ.” Hắn cúi xuống hôn nhẹ lên má y. “Ngoan, tiếp tục đi.”
“Ừm.”
Hắn đặt vào tay y một viên kẹo, rồi khẽ nói:
“Em ra ngoài chút. Xong rồi về nhà.”
“Được.”
Cánh cửa khép lại.
Buổi live tiếp tục.
Nhưng lần này, trong căn phòng bên cạnh, có người đang đợi y về.