Kẹo Ngọt Ôm Một Cái Là Nghiền

Kẹo Ngọt Ôm Một Cái Là Nghiền

Trạng thái:

Full
  Bầu trời xám xịt, mưa phùn lất phất rơi xuống, mang theo cái lạnh của tháng Mười Hai thấm dần vào da thịt. Ngôi trường rộng lớn chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng giảng bài đều đều của thầy cô vang lên, xen lẫn vài tiếng xì xào nhỏ của học sinh giữa màn mưa giăng kín ngoài cửa sổ.

 “Ngao Minh An!”

 Giọng giáo viên Hóa học bỗng nhiên cao v.út, phá vỡ bầu không khí trầm lắng. Ánh mắt của những học sinh đang mơ màng đồng loạt hướng về cuối lớp theo tiếng gọi.

 Tiếng ghế ma sát với nền nhà vang lên ch.ói tai. Một nam sinh cao gầy chậm rãi đứng dậy từ hàng ghế cuối.

 “Em có thể không nghe giảng, nhưng đừng làm phiền bạn cùng bàn.” Giáo viên Hóa học hạ giọng, trở lại vẻ bình tĩnh nhưng không giấu được sự không hài lòng.

 “Vâng.” Nam sinh khẽ hất cằm đáp lại, giọng điệu lười biếng.

 Giáo viên Hóa học nhíu mày, cúi xuống xấp bài tập rồi lạnh giọng: “Ra ngoài đứng.”