Tháng Tám năm ấy, bầu trời trong trẻo đến mức như có thể nhìn xuyên qua tận cùng ký ức. Trong nhà thờ cổ kính nơi đất khách, ánh sáng từ những ô kính màu rơi xuống nền đá cẩm thạch, loang ra từng vệt rực rỡ như những mảnh thời gian được chúc phúc. Hoa trắng phủ kín lối đi, gió nhẹ len qua từng hàng ghế, mang theo cảm giác yên bình mà cả hai người đã đi rất lâu mới chạm tới.
Giữa tiếng nhạc trang nghiêm, Ngao Minh An đứng ở cuối lễ đường, ánh mắt khẽ híp lại như vẫn còn chút thói quen lười biếng của những năm tháng cũ, nhưng sâu trong đó là sự an tĩnh chưa từng có. Bên cạnh y, Lê Thâm Việt nắm lấy tay y, lực tay vừa đủ c.h.ặ.t để người ta biết rằng lần này sẽ không buông nữa.
Lời tuyên thệ vang lên, chậm rãi mà rõ ràng. Mỗi câu chữ như khắc lại toàn bộ quãng đường họ đã đi qua, từ xa cách, hiểu lầm, đến những năm tháng tưởng như không thể chạm lại nhau. Khi tiếng “đồng ý” vang lên, không gian như lặng đi trong một nhịp thở dài, rồi sau đó là tiếng vỗ tay kéo dài không dứt.
Tất cả những điều từng mất mát, cuối cùng cũng có một kết thúc trọn vẹn.
Sau hôn lễ, họ không trở về ngay mà dành thời gian ở lại một vùng biển xa. Nơi đó gió thổi quanh năm, sóng biển không ngừng vỗ vào bờ đá, còn bầu trời thì luôn rộng đến mức khiến người ta quên mất giới hạn của thế giới.
Buổi sáng, Ngao Minh An thích ngồi trên bậc đá ven biển, mở túi đồ ăn mang theo rồi rải xuống mặt đất. Hải âu nhanh ch.óng sà xuống, tranh nhau từng mẩu bánh trong lòng bàn tay y. Y cười khẽ, ánh mắt híp lại, dáng vẻ thoải mái đến mức như chưa từng có những năm tháng cô độc.
Phía sau, Lê Thâm Việt bước đến, vòng tay ôm lấy y từ phía sau. Cái ôm không quá c.h.ặ.t, nhưng đủ để hơi ấm lan ra, đủ để người ta biết rằng đây là hiện thực, không phải giấc mơ. Ngao Minh An hơi nghiêng đầu, tựa vào vai hắn, không nói gì nhiều, chỉ để mặc gió biển thổi qua tóc.
Họ đi dọc những con đường ven biển, ăn những món ăn đơn giản của thành phố nhỏ, ngồi xem hoàng hôn rơi xuống mặt nước. Có những khoảnh khắc không cần lời nói, chỉ cần tồn tại cạnh nhau đã đủ đầy.
Đêm xuống, bữa tối được chuẩn bị trên một sân thượng nhìn ra biển. Ánh nến lung linh phản chiếu trong ly rượu vang, hoa hồng đỏ đặt dọc theo bàn ăn như những vệt màu ấm áp giữa bóng tối. Khi pháo hoa bất ngờ nở rộ trên bầu trời, cả mặt biển như bị nhuộm sáng, từng đợt ánh sáng rơi xuống tạo thành những mảnh ngân hà vỡ tan.
Ngao Minh An quay lại, thấy Lê Thâm Việt đang đứng phía sau, trên tay cầm hoa và bánh kem. Ánh sáng pháo hoa hắt lên gương mặt hắn, khiến mọi thứ trở nên vừa xa xôi vừa gần gũi đến kỳ lạ.
“Chúc mừng sinh nhật,” hắn nói khẽ.
Ngao Minh An sững lại một lúc, rồi nở nụ cười, ánh mắt hơi đỏ nhưng không che giấu được sự hạnh phúc. Y chưa từng nghĩ sinh nhật của mình lại có thể được nhớ kỹ đến vậy, lại có thể được đón nhận trong một khung cảnh như thế này.
Chiếc bánh được đặt xuống, nến được thắp lên, ánh sáng nhỏ bé run rẩy trong gió biển nhưng không tắt. Khi Ngao Minh An nhắm mắt lại, y không biết mình đã ước gì, nhưng khi mở mắt ra, y hiểu rằng điều ước ấy vốn đã thành hiện thực từ lâu.
Sau tuần trăng mật, họ trở về cuộc sống thường ngày trong một căn nhà yên tĩnh. Cuộc sống không còn những biến động dữ dội như trước, thay vào đó là những ngày trôi qua chậm rãi nhưng ổn định đến mức khiến người ta an tâm.
Có con mèo nhỏ luôn thích nằm trên bàn làm việc, có những buổi sáng ánh nắng xuyên qua rèm cửa rơi lên gương mặt đang ngủ, có những buổi tối hai người cùng nhau ăn cơm đơn giản rồi ngồi xem TV hoặc chơi game. Tất cả đều bình dị, nhưng lại là thứ mà trước đây họ chưa từng có.
Ngao Minh An dần quen với nhịp sống mới. Y không còn là streamer chỉ sống trong những trận đấu căng thẳng hay những buổi phát sóng đầy áp lực. Thay vào đó, y học cách sống chậm lại, học cách để bản thân không chỉ tồn tại mà còn cảm nhận được từng khoảnh khắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lê Thâm Việt vẫn bận rộn, nhưng dù ở đâu cũng sẽ quay về đúng giờ. Có lúc hắn làm việc, Ngao Minh An nằm cạnh ngủ, con mèo cuộn tròn bên chân. Không gian không cần quá nhiều lời nói, chỉ cần sự hiện diện là đủ.
Một ngày nọ, quá khứ tìm đến.
Người thân từ nhiều năm trước xuất hiện trước cổng nhà, mang theo những lời xin lỗi muộn màng và sự áy náy kéo dài suốt thời gian dài. Không khí lúc đó trở nên yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng gió lướt qua hàng cây.
Ngao Minh An nhìn họ rất lâu. Ánh mắt y không còn run rẩy như trước, cũng không còn những tổn thương dễ dàng bị khơi lại. Chỉ là một sự bình thản của người đã đi qua đủ xa để hiểu rằng có những thứ không thể sửa chữa, nhưng có thể buông xuống.
Y không trách họ, cũng không nhận những món quà bù đắp. Chỉ nói một câu rất nhẹ, rằng mọi chuyện đã kết thúc rồi.
Bên cạnh y, Lê Thâm Việt không xen vào, chỉ nắm lấy tay y. Cái nắm tay ấy như một lời khẳng định rằng dù quá khứ có thế nào, hiện tại vẫn thuộc về họ.
Khi cánh cửa khép lại, mọi thứ phía ngoài cũng dừng lại theo. Không còn ràng buộc, không còn vết nứt kéo dài. Chỉ còn lại căn nhà nhỏ và hai con người đã chọn ở lại bên nhau.
Tối hôm đó, Ngao Minh An ngồi ngoài sân, con mèo nằm cuộn bên cạnh. Lê Thâm Việt mang nước ra, đặt xuống rồi ngồi cạnh y. Gió đêm thổi qua, mang theo mùi cỏ và sự yên tĩnh hiếm có.
“Anh từng nghĩ,” Ngao Minh An khẽ nói, “nếu lúc đó chúng ta không gặp lại thì bây giờ sẽ thế nào?”
Lê Thâm Việt im lặng một lúc, rồi trả lời rất chậm.
hằng nguyễn
“Không gặp lại cũng được, vì em vẫn sẽ tìm anh.”
Ngao Minh An bật cười nhẹ, không hỏi thêm nữa.
Vì y biết câu trả lời ấy không cần chứng minh. Trong suốt sáu năm xa cách, họ đều đã tự tìm nhau theo cách của riêng mình, chỉ là thời gian chưa cho phép gặp lại sớm hơn.
Gió thổi qua sân nhà, con mèo khẽ cựa mình rồi lại ngủ tiếp. Trên bầu trời, những vì sao lặng lẽ xuất hiện, sáng dịu dàng như thể đang nhìn xuống hai người dưới mặt đất.
Cuộc đời này từng có những đoạn đường dài tưởng như không thể vượt qua, nhưng cuối cùng họ vẫn đứng cạnh nhau, không thiếu một ai.
Không còn những năm tháng lạc nhau, không còn những lời chưa kịp nói. Chỉ còn hiện tại, nơi cả hai cùng tồn tại, cùng yêu, cùng sống tiếp một đời bình yên đến tận cuối cùng.