Hôm ấy ta ra ngoài chọn mua trang sức, bỗng có một nữ t.ử vận tố y tìm đến tận nơi, những dòng chữ kỳ lạ kia lại một lần nữa hiển hiện:
【Không hổ danh là bạch nguyệt quang đoản mệnh, vận một thân tố y trông cũng ra dáng tiểu gia bích ngọc đấy chứ.】
【Nàng ta không thèm nhận sự tiếp tế của nam chính, quả là người có cốt cách.】
【Chẳng trách nam chính lại yêu nàng ta đến c.h.ế.t đi sống lại, đúng là một thân ngạo cốt.】
【Nhưng mà... Ngay từ đầu nàng ta đã biết nam chính có vị hôn thê rồi mà vẫn cố tình tiếp cận, lại còn đồng ý theo hắn vào kinh, như vậy chẳng phải là kiểu vừa muốn làm đ* vừa muốn lập bàn thờ trinh tiết sao?】
Đôi mắt ta lập tức sáng lên.
Cuối cùng cũng có người nhìn ra và mắng c.h.ử.i ả nữ chính được gọi là bạch nguyệt quang đoản mệnh này rồi.
Đúng vậy, Vân Nương nàng ta chẳng phải là người có ngạo cốt thanh cao lắm sao? Vì cớ gì lại chịu đi theo một nam nhân xa lạ về tận chốn kinh kỳ này?
Ơn cứu mạng thì cứ nhất định phải lấy thân báo đáp à? Dùng bạc để tạ ơn không được sao?
Nếu Cố Thời Thanh được một bà lão cứu mạng thì sao? Hắn cũng phải cưới bà ta về chắc?
Trong lòng ta thầm mỉa mai một trận.
Trên đường lớn người qua kẻ lại tấp nập, không ít người đã nhận ra thân phận của ta.
Vân Nương bỗng nhiên quỳ sụp xuống trước mặt ta, khóc lóc: "Tô đại tiểu thư, tiểu thư có tức giận gì thì cứ trút lên đầu một mình dân nữ là được rồi, xin người đừng giận lây sang Cố nhị công t.ử. Huynh ấy vì chuyện hôn sự mà đã bị Hầu phu nhân phạt quỳ trong từ đường ba ngày ba đêm rồi."
Ta thực sự rất muốn trợn trắng mắt. Nhưng trước bàn dân thiên hạ, ta - đệ nhất mỹ nhân kinh thành - tuyệt đối không thể đ.á.n.h mất phong thái của mình.
Ta là người yêu cái đẹp nhất trên đời này.
Vân Nương cứ quỳ lỳ ở đó không chịu đứng lên, thu hút vô số người hiếu kỳ vây quanh xem náo nhiệt. Mọi người bắt đầu chỉ trỏ, bàn tán về ta:
"Tô gia đại tiểu thư xưa nay vốn kiêu căng ngạo mạn. Nữ t.ử nông gia này chân ướt chân ráo tới đây, e là sẽ bị bắt nạt thê t.h.ả.m mất thôi."
"Người ta đã cầu xin đến tận trước mặt Tô đại tiểu thư rồi, xem ra chắc chắn là do Tô đại tiểu thư cứ bám c.h.ặ.t chuyện này không buông, ép Hầu phủ phải trừng phạt Cố nhị công t.ử đây mà."
"Nhìn thế này mới thấy, cô nương thôn dã kia đối với Cố nhị công t.ử mới là tình thâm nghĩa trọng. Còn Tô đại tiểu thư chẳng qua chỉ là không cam tâm mà thôi."
Ta nghiến răng, tự nhủ lòng phải nhẫn nhịn, không được nổi giận.
"Vân Nương đúng không? Cố Thời Thanh là vị hôn phu của ngươi, nay hắn chẳng còn liên can gì tới ta nữa. Hắn bị phạt quỳ thì ngươi đi mà tìm hắn, tìm ta làm cái gì?"
"Hôn sự này là do thánh thượng ban xuống, liên quan gì tới ta? Hay là ngươi đang có ý kiến với quyết định của hoàng thượng?"
"Hay nói cách khác... Ngươi không cam lòng nhìn ta cải giá cho Cố đại công t.ử, nên muốn cùng ta chung một chồng sao?"
Gương mặt nhỏ nhắn của Vân Nương đỏ bừng lên vì xấu hổ, ả c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cố nén cảm xúc, tiếp tục quỳ lạy: "Tô đại tiểu thư! Dân nữ xuất thân hèn kém, không khéo ăn khéo nói, không tranh biện lại tiểu thư."
Ta cứ cảm thấy nữ t.ử này vô cùng quái dị. Bề ngoài thì tỏ ra yếu đuối nhún nhường, nhưng thực chất từng câu từng chữ đều đang dồn ta vào chân tường.
Quả nhiên, dòng chữ trên không trung đã cho ta đáp án:
【Trời ạ, mọi người không thấy ả bạch nguyệt quang này đậm mùi trà xanh sao?】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
【Nữ phụ rõ ràng là người bị hại mà, nam chính tự làm tự chịu nên mới bị phạt, có liên quan gì đến nữ phụ đâu chứ?】
【Nhưng mà phải công nhận... Ả bạch nguyệt quang này cũng có chút thủ đoạn đấy, hèn gì chẳng câu dẫn được nam chính thay lòng đổi dạ.】
07
Vân Nương dập đầu trước mặt ta, giọng điệu như thể từng chữ đều rỉ m.á.u: "Tô đại tiểu thư, cầu xin người hãy buông tha cho nhị công t.ử đi ạ, chỉ cần người chịu tha cho ngài ấy, dân nữ nguyện ý từ bỏ mối hôn sự này."
Ả thẳng thừng đặt ta lên giàn hỏa thiêu để thiên hạ phán xét.
Nha hoàn thân cận bên cạnh ta cũng đã nhìn ra mưu đồ của ả, liền tức giận mắng:
"Thật là vô liêm sỉ! Hôn sự do hoàng thượng ngự ban, ngươi lấy tư cách gì mà đòi từ bỏ? Cố nhị công t.ử đã bị ngươi cướp mất rồi, ngươi còn ở đây giả vờ đáng thương cho ai xem?"
"Cố nhị công t.ử là bị Hầu phu nhân phạt quỳ, liên can gì tới tiểu thư nhà ta? Tiểu thư nhà ta chẳng mấy chốc sẽ trở thành tẩu tẩu của Cố nhị công t.ử rồi. Mong tiểu nương t.ử đây chớ có ăn nói hàm hồ, bôi nhọ thanh danh của người khác."
Hai bên đang giằng co kịch liệt thì Cố Thời Thanh không biết nghe được phong thanh từ đâu cũng hớt hải chạy tới.
Mới có vài ngày không gặp, trông hắn quả thực đã tiều tụy đi trông thấy, sau lưng còn hằn rõ những vết roi da do gia pháp để lại, m.á.u tươi vẫn còn rơm rớm thấm qua lớp áo lớp vải.
Hắn thô bạo kéo Vân Nương đứng dậy, gạt ả ra sau lưng để bảo vệ.
"Tô Tri Vi, có chuyện gì thì cứ nhắm vào một mình ta đây này!"
Cặp đôi điên khùng này thật khiến người ta đau đầu nhức óc!
Ta một lần nữa thầm cảm ơn những dòng chữ thần kỳ kia đã giúp ta đổi chồng kịp thời.
Ta vừa định nổi trận lôi đình thì một giọng nói trầm ấm nhưng không kém phần uy nghiêm, lạnh lùng vang lên: "Kẻ nào dám tụ tập náo loạn giữa phố xá sầm uất, theo luật pháp đương triều, đáng bị phạt trượng mười roi."
Chính là Cố Trì!
Dòng chữ trên không trung lại gào thét phấn khích:
【Ha ha ha! Vị Chỉ huy sứ đại nhân cuối cùng cũng nhịn không nổi rồi! Hắn vốn dĩ đã âm thầm muốn anh hùng cứu mỹ nhân từ lâu lắm rồi.】
【Chỉ huy sứ không tiện tự tay trượng hình một nữ t.ử nông gia, nhưng Cố Thời Thanh vừa xuất hiện thì hắn sẽ chẳng thèm khách khí nữa đâu.】
Cố Trì thẳng tay chỉ thẳng vào mặt Vân Nương: "Người đâu, ả nữ t.ử này tụ tập gây rối, quấy nhiễu càn quấy, ăn nói bừa bãi làm loạn trật tự nơi kinh thành, lập tức áp giải trượng hình ngay tại chỗ để răn đe kẻ khác."
Vân Nương trợn tròn mắt kinh hãi.
Ả nước mắt ngắn nước mắt dài nhìn Cố Trì đầy tội nghiệp: "Đại nhân, dân nữ đâu có làm gì sai trái. Chẳng lẽ chỉ vì dân nữ xuất thân hèn mọn, nên mọi việc làm đều là sai trái sao? Dân nữ mới đến kinh thành, nếu có chỗ nào đắc tội, kính mong đại nhân lượng thứ cho dân nữ."
Cố Trì từ trước đến nay không ăn cái bài này, đến một ánh mắt cũng chẳng thèm bố thí cho ả. Ngược lại, đôi mắt sâu thẳm của hắn dường như khóa c.h.ặ.t vào người ta.
Ta bị hắn nhìn đến mức hai má nóng bừng như lửa đốt. Dưới sự "giải mã" của những dòng chữ trên không trung, nhịp tim của ta lại càng đập liên hồi như trống trận.
【Vị Chỉ huy sứ đại nhân lại đang mơ mộng bong bóng hồng rồi kìa. Trong n.g.ự.c hắn hiện tại còn đang giấu chiếc yếm lót của đệ nhất mỹ nhân nữa đó, màu hồng phấn, lại còn thêu hình hoa sen tịnh đế nữa chứ.】
【Nữ phụ vẫn chưa phát hiện ra, chén trà nàng vừa dùng ở trà lâu cách đây không lâu cũng đã bị vị Chỉ huy sứ đại nhân lén lút mang đi mất rồi.】
【Ta thật sự nghi ngờ, vị Chỉ huy sứ đại nhân đang muốn dùng ánh mắt để trực tiếp động phòng hoa chúc luôn cho rồi.】
Ta: "..."