Cuối cùng, Cố Thời Thanh đã đứng ra chịu thay cho Vân Nương mười gậy.
Lần này, Hầu phu nhân vốn đã vô cùng bất mãn với Vân Nương nay lại càng thêm căm ghét ả tận xương tủy.
Bà đích thân tới tận nơi, thẳng tay giáng cho con trai ruột một cái tát, rồi lại quay sang tát mạnh vào mặt Vân Nương một cái: "Đồ sao chổi không biết an phận!"
Nhìn thấy cảnh tượng này, khóe môi ta khẽ nhếch lên một nụ cười mãn nguyện.
Cố Trì đứng ngay cạnh ta, dùng chất giọng chỉ đủ cho hai người nghe thấy, khẽ hỏi: "Nàng thấy vui không?"
Ta ngẩng mặt lên nhìn hắn: "Cái gì cơ?"
Bốn mắt nhìn nhau, yết hầu gợi cảm của nam nhân khẽ chuyển động lên xuống: "Bọn họ bị đ.á.n.h, nàng có thấy vui lòng không?"
Thật lòng mà nói... Đúng là vô cùng sảng khoái.
08
【Ha ha ha! Vị Chỉ huy sứ đại nhân trông giống hệt một chú cún bự đang vẫy đuôi đòi khen ngợi vậy!】
【Bong bóng màu hồng sắp tràn ngập khắp nơi rồi nha!】
Trận khóc lóc om sòm kết thúc, Hầu phu nhân hạ lệnh cho ma ma áp giải Vân Nương về phủ.
Vân Nương dùng ánh mắt âm hiểm, oán độc lén lút lườm ta một cái sắc lẹm rồi mới ngoan ngoãn theo chân ma ma bước lên xe ngựa.
Cố Thời Thanh dùng ánh mắt đầy oán hận nhìn ta: "Vân Nương tính tình nhút nhát lại lương thiện, hy vọng sau này ngươi đừng tìm cách ức h.i.ế.p nàng ấy nữa."
Ta vừa định lên tiếng phản bác thì Cố Trì đã dùng giọng điệu thanh lãnh cắt lời: "Theo như ta được biết, chính ả nữ t.ử kia chủ động tìm đến tận cửa gây sự trước."
"Nhị đệ, ngươi nên quản giáo cho tốt người của chính mình thì hơn. Còn về phần tẩu tẩu tương lai của ngươi hành sự ra sao, từ nay về sau không đến lượt ngươi phải bận tâm nữa."
Nỗi chua xót vừa nhen nhóm trong lòng ta lập tức bị thổi bay không còn một dấu vết. Những dòng chữ kia còn tỏ ra hưng phấn hơn cả ta:
【Vị Chỉ huy sứ đại nhân quả là biết cách mắng người mà! Vì bảo vệ vợ yêu, cái miệng của hắn trông giống như tẩm đầy kịch độc vậy á.】
Sắc mặt Cố Thời Thanh cực kỳ khó coi, hắn phất tay áo hậm hực rời đi. Những người xung quanh cũng không dám tiếp tục nán lại xem náo nhiệt vì ai nấy đều vô cùng khiếp sợ danh tiếng của Cố Trì.
Ta chớp chớp mắt, vừa định lên tiếng nói lời cảm tạ, Cố Trì đã cướp lời trước, hắn rủ mắt nhìn ta chăm chú: "Bánh ngọt của Thuần Hương Lâu, ăn rất ngon."
Hắn là đang muốn mời ta sao?
Ta nhìn thấy hình bóng phản chiếu của chính mình trong đôi mắt sâu thẳm của nam nhân. Ánh mắt hắn nhìn ta quá mức chuyên chú, khiến ta nhất thời không biết trốn chạy vào đâu.
Ta không từ chối, con người ta luôn phải biết nhìn về phía trước mà sống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Được."
Hai chúng ta thuận thế bước lên nhã gian trên tầng hai của trà lâu. Bánh ngọt cũng nhanh ch.óng được bưng lên bàn, thế nhưng hai người chúng ta lại đột nhiên rơi vào trạng thái không biết nói gì với nhau.
Bầu không khí bỗng chốc trở nên vô cùng kỳ quái.
【Nữ phụ ơi, đừng chỉ có biết cắm cúi ăn như thế chứ. Bàn tay đang giấu dưới gầm bàn của vị Chỉ huy sứ đại nhân đang không ngừng vò nát vạt áo kìa.】
【Mau nhìn kìa, vị Chỉ huy sứ đã lén lút nhét miếng bánh ngọt ăn dở của nữ phụ vào miệng mình rồi kìa.】
Ta suýt chút nữa thì bị nghẹn.
Dòng chữ lại tiếp tục hiện lên:【Tay phải của vị Chỉ huy sứ đại nhân từng bị thương, hắn không dám đưa lên bàn vì sợ người trong lòng sẽ sinh lòng chán ghét mình.】
Ta chợt nhớ ra một chuyện, liền lên tiếng hỏi: "Thuở nhỏ có một lần huynh bị lũ ch.ó hoang đuổi theo c.ắ.n bị thương ở tay, hiện tại tay của huynh đã đỡ hơn chưa? Có thể cho ta xem một chút được không?"
Cố Trì kinh ngạc ngẩng phắt đầu lên nhìn ta, nhưng rất nhanh sau đó đã thu liễm lại toàn vẻ kỳ dị trong mắt. Bộ dạng giống như dẫu thái sơn có sụp đổ ngay trước mắt cũng không hề biến sắc.
Hắn chậm rãi đưa bàn tay phải ra. Vết sẹo ở tay trông vô cùng dữ tợn và đáng sợ, kéo dài từ hổ khẩu lan tận tới cổ tay.
Ngày hôm đó, ta đã tận mắt chứng kiến Cố Trì khi ấy mới lên bảy tuổi bị con ch.ó hoang hung dữ c.ắ.n c.h.ặ.t lấy tay, kéo lê đi xa tới mấy trượng.
Nếu không nhờ ta gọi người tới đ.á.n.h đuổi con ch.ó hoang kia đi, hậu quả thật chẳng dám tưởng tượng nổi.
Ta đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve lên vết sẹo lồi lõm kia: "Khi đó chắc chắn là đau lắm đúng không."
Thế mà Cố Trì khi ấy còn nhỏ như vậy, lại không hề khóc lấy một tiếng.
Lúc này, gương mặt tuấn tú của Cố Trì bỗng chốc đỏ ửng lên với tốc độ mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.
Hắn vốn sở hữu nước da trắng trẻo, nay mặt đỏ lên lại càng không cách nào che giấu nổi, ngay cả vành tai và cổ cũng đỏ gắt lên như Quan Công. Trên sống mũi cao thẳng của nam nhân rơm rớm những giọt mồ hôi mỏng.
Ta nhìn đến ngây người, chỉ mới khẽ chạm vào hắn một chút thôi mà sao trông hắn giống như một con tôm luộc thế này.
Những dòng chữ trên không trung lại bắt đầu náo nhiệt hẳn lên:【Phụt—— Nữ phụ bảo bối của ta ơi, nàng đừng có trêu chọc hắn nữa, chỉ cần một ánh mắt của nàng thôi là hắn đã tự bổ não ra đủ thứ chuyện rồi, nàng mà chạm vào hắn thêm chút nữa là muốn lấy mạng hắn luôn đó.】
Thật thế sao?
Trong lòng ta bỗng dâng lên ý muốn trêu chọc hắn, ta rướn người ghé sát vào mặt nam nhân, chăm chú nhìn vào gương mặt tuấn tú của hắn, tâm trạng dần trở nên vô cùng hưng phấn: "Cố Trì, mối tình thanh mai trúc mã nhiều năm như vậy, không phải ngày một ngày hai là có thể quên sạch sành sanh được, huynh có nguyện ý giúp ta một tay không?"
Yết hầu Cố Trì khẽ lên xuống: "Giúp... Giúp như thế nào?"
Ta lại càng ghé sát vào hắn hơn: "Trong thoại bản đều viết như thế này này... Nữ t.ử vì muốn quên đi trượng phu phản bội, thay lòng đổi dạ của mình, đã cùng Vương tú tài ở vách nhà bên đêm đêm..."
Lời ta còn chưa kịp dứt, Cố Trì đã đột ngột đứng phắt dậy, một tay siết c.h.ặ.t lấy eo ta, ngay khoảnh khắc tiếp theo đã nhấc bổng ta đặt ngồi lên bàn trà.
Còn hắn thì đứng chen vào giữa hai chân ta, tư thế mang đậm tính xâm lược vô cùng mạnh mẽ.