Khâu Thi Nương Tử

Chương 8



 

Chương 8

 

Một chén trà nóng được đẩy tới trước mặt ta.

 

“Từ trước đến nay, ta làm việc chỉ nhìn kết quả.”

 

“Thủ đoạn có phần âm u, cũng không oan khi mang danh Diêm La.”

 

“Nhưng hôm nay… ta lại thấy may mắn vì những lời nàng từng nói với ta.”

 

“Nếu nàng ấy c.h.ế.t vì ta… nàng nhất định sẽ rời bỏ ta.”

 

Ta theo bản năng muốn lắc đầu nhưng lại dừng lại.

 

Không phải như vậy.

 

Chỉ là thế đạo này đã quá khắc nghiệt với nữ t.ử.

 

Nếu đóa hoa nở ra trong tuyệt cảnh ấy lại bị người ta tùy ý bẻ gãy thì ai biết được người tiếp theo có phải là ta không?

 

Bùi Viêm cúi mắt, cười tự giễu.

 

“Chuyện ta nói nhất kiến chung tình…”

 

“... nàng hẳn cho là giả.”

 

“Hôm đó ta từ Hoàng Châu về kinh, nghe tin phụ thân nàng qua đời, liền vội đến bãi tha ma.”

 

“Nhưng ta lại thấy nàng nén sợ hãi, quỳ xuống khâu xác.”

 

“Nước mắt chưa kịp rơi đã vội lau trên tay áo.”

 

“Sau đó, ta nhìn nàng từng ngày bị vùi dập trong Thẩm gia…”

 

“...ta nghĩ… không nên là như vậy.”

 

“Nàng nên là người tràn đầy sức sống.”

 

“Cười lên còn rực rỡ hơn trăng đêm Nguyên tiêu.”

 

“Nàng nên có nơi để trở về chứ không phải sống mà lúc nào cũng dè chừng sắc mặt người khác.”

 

Vì thế hắn đã cho ta một mái nhà thật sự mang họ Lục.

 

Ta vốn không phải người dễ khóc nhưng suýt mấy lần lại muốn rơi nước mắt.

 

“Nếu lần này ta không thể trở về, nàng…”

 

Ta vội cúi người tới, định bịt miệng hắn.

 

Bắp chân va vào bàn, chén trà bị hất đổ.

 

Nước trà chảy nhỏ giọt xuống bàn.

 

Ta ôm cổ chân gượng cười còn khó coi hơn khóc:

 

“Ta đợi ngươi.”

 

“Nhớ… về sớm.”

 



 

Lục thị tú phường cũng vào lúc này chính thức mở cửa.

 

Phố Từ Thủy không tính là phồn hoa, nhưng khách tìm đến vì danh tiếng lại không ít.

 

Tú nương trong tiệm phần lớn đều là học đồ do ta đích thân dạy.

 

Chỉ có một điều là sau khi học thành, phải ở lại trong tiệm đủ ba năm.

 

Còn lại, ta thuê những tú nương tay nghề tốt, để họ mang vải về nhà làm.

 

Nhờ danh tiếng của Lục thị tú phường, khách chịu trả giá cao, thời gian làm việc lại linh hoạt.

 

Nên có không ít tú nương có danh tiếng đến nhận việc, trong đó có cả người quen cũ ở Thiên Y phường.

 

Cứ như vậy dân thường, nhà nhỏ thường đến mua váy áo, túi thơm, khăn thêu theo mốt.

 

Còn những đơn hàng cao cấp của quyền quý được ta phân chia từng món theo nhu cầu khách.

 

Việc làm ăn… có thể xem là khá phát đạt.

 

Văn Thanh bị Bùi Viêm giữ lại bên cạnh ta, hằng ngày theo ta trong tiệm, có phần khó hiểu hỏi:

 

“Trong phường, học đồ không chỉ có tiền công, còn được lo ăn uống.”

 

“Vậy sao chúng ta không tập trung vào đơn của nhà giàu, như thế chẳng phải kiếm được nhiều hơn sao?”

 

Đã từng có người giữa dòng người đông đúc nắm lấy tay ta.

 

Còn bây giờ ta cũng muốn… che mưa cho họ một chút.

 

Có nghề trong tay, lại có tiền công những gia đình khốn khó mới chịu đưa nữ nhi đến.

 

Để những cô nương đó không bị bán đi.

 

Cũng không phải vội vã gả đi.

 

Đợi đến khi họ có thể dùng chính đôi tay mình kiếm sống thì con đường phía trước sẽ rộng mở.

 

Văn Thanh tròn mắt:

 

“Lục tỷ tỷ và công t.ử… đều là người rất rất tốt.”

 

Bùi Viêm à…

 

Ta vậy mà… có chút nhớ hắn.

 

Gió thu cuốn lá rơi.

 

Nếu hắn ở đây chắc chắn sẽ mang về hạt dẻ nướng mới ra lò cho ta.

 

Những lúc ta bận đến bực bội thì hắn nhất định sẽ ép ta nếm thử.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



 

Tin từ phương Nam truyền về… Bùi Viêm bị mắc kẹt trong lũ quét, tung tích không rõ.

 

Khi đó Văn Thanh vẫn chưa về mà đang đi giao hàng thay ta.

 

Ta như thường lệ, một mình khóa cửa tiệm.

 

Bất ngờ có một bàn tay lớn từ phía sau bịt c.h.ặ.t miệng mũi ta.

 



 

Chưa kịp kêu cứu thì ta đã bị kéo lên xe ngựa bên đường.

 

“Cảnh Thư, Bùi Viêm c.h.ế.t rồi.”

 

“Nàng theo ta đi.”

 

Giây sau Thẩm Tòng Ngọc siết c.h.ặ.t ta trong lòng.

 

Đến khi phát hiện ta không nói gì, chỉ không ngừng ho khan thì hắn mới hoảng loạn buông ra, vỗ lưng cho ta.

 

Ta vẫn còn kinh hồn, thở dốc từng ngụm:

 

“Ngươi… ngươi được thả từ lúc nào?”

 

Hắn cười khan:

 

“Người đâu phải ta g.i.ế.c, sao lại giam ta?”

 

“Ta đã cho nàng ta cơ hội rồi nhưng nàng ta cứ nhất quyết nhận xác, nhất quyết tố cáo, nhất quyết giẫm nát mặt mũi của ta!”

 

“Cuối cùng lại bị chính phụ thân ruột mình ép c.h.ế.t.”

 

“Ngươi nói xem, có phải là tự chuốc lấy không?”

 

“Cảnh Thư… chỉ có nàng là đối xử tốt với ta nhất.”

 

“Ta có thể không để tâm đến chuyện giữa nàng và Bùi Viêm.”

 

“Bây giờ nàng đi theo ta… được không?”

 

Hắn cười khẽ, đôi mắt đỏ ngầu trong bóng tối trông giống như loài chuột ẩn mình giữa ban ngày.

 

Khóe mắt ta liếc thấy trong góc xe có vải thô và dây thừng.

 

Da đầu ta lập tức tê dại.

 

Ta đành thuận theo hắn, hỏi:

 

“Đi đâu?”

 

“Bùi Viêm đã c.h.ế.t, vụ tham ô sẽ không có kết quả nữa!”

 

“Chúng ta cùng đến Tĩnh Châu, đó là đất phong của Thành Vương!”

 

Thẩm Tòng Ngọc… đã sớm đầu quân cho Thành Vương.

 

Tim ta đập mạnh lập tức hiểu ra.

 

Thành Vương… muốn chạy.

 

Thẩm Tòng Ngọc chuẩn bị đ.á.n.h xe.

 

Ta kéo tay áo hắn, kiếm chuyện nói:

 

“Mẫu thân ngươi thì sao? Không đón bà ấy à?”

 

“Không kịp nữa.”

 

“Chuyện đó cũng tốt, từ nay sẽ không còn ai bắt nạt nàng.”

 

Ngón tay lạnh lẽo của hắn lướt qua môi ta.

 

Ta gần như buồn nôn.

 

Hắn… e là thật sự đã điên rồi.

 

Trong đầu lóe lên ý nghĩ ta vội nói:

 

“Ta có một bản danh sách ghi lại việc Thành Vương sắp xếp quan chức.”

 

“Có thể dùng để quy thuận.”

 

“Chuyến này đến Tĩnh Châu.”

 

“Ta biết Thẩm lang có để lập được đại nghiệp.”

 

“Nhưng thuộc hạ cũ của Thành Vương rất nhiều, nếu có thứ này, có lẽ sẽ giúp Thẩm lang ngươi nổi bật hơn.”

 

Thứ này ở chỗ Thành Vương có thể không đáng giá.

 

Nhưng rơi vào tay người khác chắc chắn là tai họa.

 

Đạo lý này Thẩm Tòng Ngọc không thể không hiểu.

 

Quả nhiên hắn nâng mặt ta, giọng khàn khàn:

 

“Quả nhiên… chỉ có Cảnh Thư là tốt với ta.”

 



 

Chiếc đèn l.ồ.ng trắng được ta xách trong tay, chỉ soi sáng được một khoảng nhỏ trước chân.

 

Cảm giác lạnh lẽo như xuyên thẳng vào da thịt.

 

Đến rồi.

 

Trước ngôi mộ tên Lý Nhuận Tùng, ta quỳ ngay ngắn, dập đầu ba cái.

 

Rồi ném xẻng xuống trước chân hắn:

 

“Đào đi.”