Chương 9
Ngay cả Thẩm Tòng Ngọc đã gần như phát điên cũng không khỏi rùng mình:
“C… cái này… chẳng phải là kẻ trong đại lao Hình Bộ …?”
Ta nhìn hắn, nửa cười nửa không.
So với nỗi sợ thì lợi ích khổng lồ còn đáng giá hơn nhiều.
Đào mộ là việc tốn sức.
Ta rời tiệm lúc giờ Tuất, giờ đã sang canh ba.
Một xẻng đất bị hất ra, trong lòng ta không khỏi sốt ruột.
Trên đường đến đây, ta đã giật đứt chuỗi hạt trên cổ.
Xe ngựa đi đến đâu ngọc châu rơi đến đó.
Ngay cả cây hòe già ở lối vào nghĩa địa cũng bị ta buộc lên một chiếc khăn lụa.
Văn Thanh về nhà không thấy ta chắc chắn sẽ đến thêu phường tìm.
Hy vọng hắn nhìn thấy những dấu vết ta để lại.
May mà khi chiếc quan tài gỗ t.ử đàn vừa lộ ra thì Văn Thanh đã dẫn gia đinh từ trong bóng tối xông ra.
Thẩm Tòng Ngọc bị đè c.h.ặ.t lên nắp quan tài, hai mắt như muốn nứt ra.
“Ngươi lừa ta!”
“Ta yêu ngươi như vậy, ngươi lại dám lừa ta?!”
Hắn gào lên, vùng vẫy điên cuồng, vẫn không chịu cam tâm.
Ta vung xẻng đ.á.n.h thẳng vào mặt hắn, cũng giận đến cực điểm:
“Làm quan thì bán nước cầu vinh, làm phu quân thì bội tín bạc nghĩa, làm con thì bỏ mặc mẫu thân…”
“Thẩm Tòng Ngọc ngươi làm người còn không xứng còn nói gì đến yêu người khác!”
“Trói lại. Áp giải quan phủ.”
Hắn cuối cùng cũng hoảng loạn:
“Không phải… không phải vậy…”
“Ta đã bỏ ra nhiều như thế không nên kết cục như vậy…”
Hắn chưa từng nghĩ mình lại một lần nữa giẫm lên nữ nhân để leo lên.
Nhưng chúng ta cũng có m.á.u có thịt, có tình có nghĩa sao có thể cam tâm làm bậc thang cho hắn?
Gia đinh đã bắt đầu lấp lại mộ.
Ta cuối cùng cũng từ trong đống xương cốt ấy lấy ra được quyển danh sách.
Chuyện này vốn là bất đắc dĩ.
Khi ấy trong nhà nhiều lần bị trộm, ngay cả mộ phụ thân ta cũng từng bị đào xới.
Lý Thượng thư làm việc cho Thành Vương, luôn vô cùng cẩn trọng.
Ông ta từng nói phụ thân ta rất giống ông ta, vậy nên ông ta liền suy bụng ta ra bụng người nên hoàn toàn không yên tâm về phụ thân ta.
Vậy nên ta chỉ đành đào thứ đó từ dưới gốc cây quế ở hậu viện thêu phường lên.
Dùng giấy dầu gói kỹ, bọc đất sét rồi giấu trong quan tài của Lý Nhuận Tùng.
Văn Thanh mắt đỏ hoe hỏi ta:
“Tỷ… không sợ sao?”
Sợ chứ.
Sao có thể không sợ.
Nhưng thứ mà ta sợ hơn là có oan khuất mà không thể kêu.
Dù không dám cưỡng cầu nhưng ta cũng mong có một ngày thứ này sẽ được thấy ánh sáng.
Bùi Viêm thực ra đang đi về Tây Bắc.
Có lẽ Thành Vương đã phát hiện hắn hành động của hắn nên mới tung tin đồn để vội vã rút về Tĩnh Châu.
Nếu lúc này để hắn đi thì khác nào thả hổ về rừng, công cốc hết thảy.
Đêm nay ta phải dùng quyển danh sách này đi đ.á.n.h vào trống Đăng Văn trước cửa cung.
…
Trước cổng son cao lớn, ta quỳ mãi không dậy.
Hết lần này đến lần khác, cao giọng:
“Dân nữ tố cáo Thành Vương điện hạ mua quan bán tước vị, vơ vét tiền tài, tự đúc binh khí, nuôi dưỡng quân riêng, có ý mưu phản!”
Trong tiếng trống dồn dập từng ánh đèn trong cung lần lượt sáng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bùi Viêm à…
Lần này để ta đứng trước mặt ngươi.
Cấm quân sau đó ở cách kinh thành năm trăm dặm, chặn được đoàn người Thành Vương đang cải trang bỏ trốn.
Vài phó tướng trong quân hộ thành bị bí mật xử t.ử.
Một tháng sau hai vạn quân ở Tĩnh Châu chưa kịp ra khỏi Kiếm Nam đạo đã bị quân Tây Bắc do Bùi Viêm điều tới bắt gọn.
Mỏ sắt tư của Thành Vương bị niêm phong.
Khoảng năm trăm thợ mỏ bị ép buộc đi khai thác cuối cùng cũng được về nhà.
Ta thì ở trong ngục chờ Bùi Viêm.
Khi ấy trong tay ta chỉ có một bản danh sách, không đủ chứng cứ kết tội Thành Vương mưu phản.
Hoàng thượng phê một nét lấy tội vu cáo tống ta vào thiên lao.
Ta ăn bánh ngô suốt một tháng.
May mà sau đó hoàng thượng ban hôn cho ta và Bùi Viêm mới khiến vị Diêm La kia nguôi giận.
Ngày thành thân Bùi Viêm có chút đắc ý:
“Ta cũng coi như là rể được hoàng thượng ban cho nàng, xem như là độc nhất vô nhị của Đại Ngụy.”
Trước mắt ta hắn mặc hỉ phục đỏ rực, làn da lại trắng càng làm nổi bật nốt chu sa dưới tai.
“A Thư… nhìn đến hoa mắt rồi sao?”
“Còn có thứ đẹp hơn nữa.”
Thấy ánh mắt ta nhìn chăm chú hắn dứt khoát ôm eo ta, ngã xuống giường.
Sau đó ta mới biết…
Vòng eo kia thon gọn, cơ bụng rõ ràng, rắn chắc hữu lực, quả thật… rất đẹp.
Trong bóng tối đôi mắt hắn vẫn như phát sáng.
Ta chợt nhớ tới ba năm trước cũng có một đôi mắt như vậy, dưới ánh trăng mờ ảo vẫn lấp lánh như sao.
Trong bụi trần nhìn thấy ánh sao, ở bên ta qua những đêm dài.
Một cánh tay từ phía sau ôm lấy ta, tóc hắn cọ vào cổ, khiến người ta ngứa ngáy.
“Ngày mai không có phụ mẫu chờ uống trà.”
“Nàng cứ ngủ cho ngon.”
Ta từng đến Bùi phủ.
Lão phu nhân rất dễ gần, còn nắm tay ta trêu:
“Lục cô nương chịu nhận cái cái của nợ này, là phúc của Bùi gia chúng ta.”
“Sau này sinh con, cứ để mang họ Lục, vẫn là chắt của ta.”
Hoàng thượng ban hôn, lão phu nhân gật đầu.
Phụ mẫu Bùi Viêm cũng không nói gì mà chỉ thêm một phần sính lễ thật dày.
Không phải ở nhờ người khác.
Không phải không nhà để về mà vì ở đây là nhà của ta.
Ta nhắm mắt ngủ một giấc thật sâu.
Hôm sau Bùi Viêm cùng ta đi tảo mộ Lý Nhuận Tùng.
Tội vì tội nghiệp nặng nề nên dập đầu ba cái.
Mở quan tài x.úc p.hạ.m người đã mất đều là trái luân thường.
Phụ mẫu hắn đều đã qua đời.
Hoàng thượng dù đã miễn tội cho ta nhưng ta vẫn phải đến mộ xin lỗi.
Bùi Viêm rót một chén rượu, thở dài:
“Lý thị Nhuận Tùng, tú tài năm Thiên Nguyên thứ hai.”
“Chỉ vì say rượu làm một bài thơ châm biếm thời thế mà bị Thành Vương ghi hận, bắt vào ngục t.r.a t.ấ.n đến c.h.ế.t.”
“Nhân do Thành Vương gieo quả do A Thư kết.”
“Sao lại không phải là nhân quả báo ứng.”
“Gió nổi rồi chúng ta về nhà thôi.”
Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta dẫn ta bước trên t.h.ả.m cỏ xuân.
Cây hòe già phía trước vừa nhú mầm non.
Chiếc khăn lụa trên cành được gỡ xuống đặt gọn vào trước n.g.ự.c hắn.
Có lẽ… từ ngày mai mọi thứ… đều sẽ tốt đẹp.
Toàn văn hoàn.