Ta gật đầu.
Hắn dường như nghiêng đầu nhìn ta một hồi, đột nhiên hỏi: "Nhớ được bao nhiêu rồi?"
Ta chớp mắt, thật thà đáp: "Chắc là. . . ba phần?"
Hắn cười khẩy một tiếng: "Ngốc."
Trong giọng điệu chẳng có mấy phần ghét bỏ.
Hắn bóp bóp cổ tay ta, dắt lại cho chắc.
"Không nhớ được thì thôi," hắn bước tiếp, giọng nói lẫn trong gió, có chút mơ hồ, "dù sao. . . có ta ở đây là được."
Lời này nghe quen tai quá.
Thấy chứng bệnh cũ "không có ta thì ngươi biết phải làm sao" sắp phát tác, ta lập tức tiếp lời, giọng điệu thành khẩn: "Đúng vậy, may mà có chàng."
Bước chân hắn hơi khựng lại, không tiếp lời. Chỉ là bàn tay dắt ta, lòng bàn tay nóng hơn một chút.
Lưu Trạm lại dắt ta đi vòng qua hai con đường nhỏ, chỉ phương vị của thiện phòng. Cuối cùng dừng lại trước cửa nguyệt môn.
"Bên trong thì nàngđừng có tự vào," giọng hắn không tự nhiên, "là hồ tắm."
Ta "ồ" một tiếng.
Đường về, hắn không còn lải nhải chỉ đường nữa. Chỉ dắt ta, im lặng mà đi. Cho đến khi về tới trước tẩm điện, hắn mới buông tay.
"Tự mình thử xem?" Hắn khoanh tay đứng một bên, giọng nói đầy vẻ chờ xem kịch vui, "Xem còn nhớ cửa ở đâu không."
Ta nhìn khối màu đỏ chu sa mờ ảo trước mắt, ước lượng khoảng cách, chậm rãi đưa chân ra. Bước chân thận trọng.
Mười một bước, rẽ phải, đưa tay ra phía trước sờ soạng. Đầu ngón tay chạm vào khung cửa hơi lành lạnh. Sờ thấy rồi.
Ta thở phào nhẹ nhõm, xoay người mỉm cười với hắn.
"Xem này, ta có thể nhớ được một chút rồi."
Hắn đứng trong quang ảnh, không nói lời nào. Qua vài giây mới hừ một tiếng.
"Cũng không đến nỗi ngốc lắm."
08
Hôm nay Lưu Trạm dắt về một con ch.ó nhỏ, nói là ch.ó dẫn đường do mưu sĩ tặng cho ta.
"Nó trông thế nào?" Ta ngẩng đầu hỏi.
"Màu vàng, lông bóng mượt. Tai hơi rủ, mắt đen láy. . ." Hắn miêu tả tỉ mỉ, cuối cùng hỏi, "Thích không?"
Ta gật đầu, đầu ngón tay lún sâu vào lớp lông mềm mại.
"Đặt cho nó một cái tên đi?"
Lưu Trạm chạm vào mu bàn tay ta.
Ta thốt ra ngay: "Phú Quý!"
Vừa thực tế, vừa cát tường.
Lưu Trạm sững người một lát, sau đó vỗ tay cười lớn.
"Tốt! Vừa vang vừa sáng, ngụ ý cũng hay." Tiếng cười của hắn sảng khoái, không hề miễn cưỡng, "Chúc Từ, nàng có thiên phú đặt tên đấy."
Hắn thực sự cảm thấy cái tên này vô cùng tốt. Dù sao tên hắn đặt còn chẳng bằng ta.
09
Phú Quý rất thông minh. Chẳng mấy ngày đã nhận quen đường xá trong Đông cung. Qua ngưỡng cửa sẽ dừng lại, xuống bậc thang sẽ đi chậm.
Lúc dùng bữa, Lưu Trạm theo thói quen đưa tay về phía ta: "Đi thôi, đi dùng bữa."
Phú Quý "ư ử" một tiếng, ngậm lấy vạt váy của ta dắt về phía thiện sảnh. Tay Lưu Trạm vồ hụt vào không trung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sau bữa cơm, hắn muốn dắt ta ra hoa viên đi dạo tiêu thực.
Vừa mới mở miệng: "Chúc Từ, bọn ta. . ."
Phú Quý đã vẫy đuôi, dùng đầu húc húc vào chân ta, ra hiệu xuất phát.
Lời của Lưu Trạm nghẹn lại trong cổ họng.
Hắn muốn như mọi khi dắt ta, Phú Quý lại nhanh chân hơn, thân hình nhỏ bé chắn giữa ta và hắn. Đôi mắt đen láy nhìn hắn, cái đuôi vẫy tít mù như chiếc chong ch.óng nhỏ.
Giống như đang nói: "Chuyện nhỏ như dẫn đường này, cứ giao cho ta là được rồi."
Đến nước này, Lưu Trạm hoàn toàn "thất nghiệp".
Đêm đến đi ngủ, ta ôm Phú Quý vào trong chăn. Người nó ấm hầm hập, lông xù xù, ôm rất thoải mái.
Sờ bộ lông mềm của Phú Quý, ta chợt nhớ tới bên cạnh còn nằm một người.
Ta do dự một chút, nghiêng đầu nhỏ giọng thương lượng:
"Cái đó. . . nếu chàng thấy phiền, ta dẫn Phú Quý sang thiên điện ngủ."
Lời vừa dứt, bên cạnh "xoạt" một cái, một bóng người ngồi bật dậy.
Giọng Lưu Trạm đầy vẻ không thể tin nổi, còn có cả sự tức giận vì bị mạo phạm:
"Ai cho phép nàng đến thiên điện hả? !"
Hắn cúi đầu, trừng mắt nhìn Phú Quý trong lòng ta, nghiến răng nghiến lợi:
"Trên giường thêm một con ch.ó thôi mà, còn không ngủ đủ chắc? !"
Hắn nằm mạnh xuống trở lại, kéo chăn của mình qua, quay lưng về phía ta.
Qua một lát, hắn lại xoay người lại, nhìn chằm chằm Phú Quý đầy hung hãn bổ sung:
"Để nó ngủ phía ngoài! Chen vào giữa ra thể thống gì!"
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Ta lẳng lặng dịch Phú Quý ra phía mép giường một chút.
10
Ta ngủ mơ mơ màng màng, cảm thấy bên cạnh có tiếng sột soạt. Hình như là Lưu Trạm dậy đi vệ sinh. Ta trở mình ngủ tiếp.
Không biết qua bao lâu, tay sờ vào vị trí ấm áp bên cạnh ——
Trống không. Phú Quý đâu rồi?
Ta giật mình tỉnh giấc.
Trong lòng hoảng hốt, ngồi dậy gọi khẽ: "Phú Quý?"
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió thổi ngoài cửa sổ.
Ta lần mò xuống giường, định gọi cung nữ.
Chân vừa chạm đất, còn chưa đứng vững đã nghe thấy có tiếng động từ thiên điện truyền lại. Mắt không tốt thì tai sẽ thính hơn. Là giọng của Lưu Trạm. Còn có một giọng nam hơi trầm ổn, là Chu tiên sinh thường hay tới.
Chu tiên sinh hỏi: "Điện hạ, con ch.ó nhỏ dẫn đường kia. . . dùng có thuận tiện không?"
Im lặng một lát. Lưu Trạm đột ngột cao giọng, gầm nhẹ:
"Đồ trời đá-nh! Ngươi tặng cái gì không tốt lại cố tình tặng ch.ó!"
Ta giật thót cả mình, vịnh vào cột giường đứng yên.
Bên kia vẫn chưa dừng lại.
"Bây giờ nàng ấy có ch.ó rồi, còn ta thì sao? Ta phải làm sao đây? !"
Chu tiên sinh dường như bị mắng đến ngơ ngác, nửa ngày không lên tiếng.
Lưu Trạm lại càng nói càng giận, tiếng bước chân dồn dập vang lên mấy hồi.