Khi Chó Dẫn Đường Xuất Hiện, Thái Tử Thất Nghiệp Rồi

Chương 4



Tiếp đó, ta nghe thấy hắn nghiến răng nghiến lợi gầm nhẹ:

"Còn ngươi nữa! Vẫy cái đuôi gì hả!"

"Được làm ch.ó cho nàng ấy là phúc phận mà cô đã cầu khẩn bao nhiêu năm mới có được, ngươi lấy tư cách gì mà cướp hả? !"

". . . ?"

Trong thiên điện, tiếng Lưu Trạm mắng mỏ vẫn tiếp tục, mang theo vẻ bất chấp tất cả.

"Chu Xương! Ngươi rắp tâm cái gì hả! Ta bảo ngươi tìm thứ gì đó cho nàng ấy giải khuây, chứ không bảo ngươi đoạn đường sống của ta!"

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Giọng Chu tiên sinh lí nhí: "Điện hạ, thần, thần chỉ cảm thấy con ch.ó đó lanh lợi ngoan ngoãn, có thể chia sẻ nỗi lo với điện hạ. . ."

"Chia sẻ nỗi lo? ! Ngươi đây là muốn xét nhà ta thì có!" Giọng Lưu Trạm càng cao hơn, "Bây giờ trong mắt nàng ấy chỉ có con ch.ó kia thôi!"

Hắn càng nói càng gấp, tốc độ nói nhanh như đổ đậu:

"Ta dắt tay còn phải xem con ch.ó có bằng lòng hay không! Nó lấy tư cách gì? ! Hả? ! Lấy tư cách gì!"

"Ta mới là chính cung! Ta mới là người được cưới hỏi đàng hoàng!"

11

Trục cửa kêu "két" một tiếng. Ta vịnh khung cửa đứng đó.

"Lưu Trạm, cái gì gọi là, làm ch.ó cho ta, là phúc phận mà chàng cầu khẩn bao nhiêu năm mới có được?"

Quang ảnh mờ ảo trước mắt. Có thể phân biệt được đường nét của hai bóng người. Còn có dưới đất. . . một cục lông lá nhỏ xíu, cái đuôi vẫn đang vẫy vẫy. Một mảnh chế-t lặng.

"Thần, thần xin cáo lui!"

Chu tiên sinh dán sát vào chân tường lẻn đi mất. Cửa nhẹ nhàng khép lại.

"Ta. . . cái đó. . ."

Yết hầu Lưu Trạm chuyển động, ánh mắt phiêu tán, không dám nhìn vào mặt ta. Nghẹn nửa ngày không thốt ra được một câu hoàn chỉnh.

Ta tiến lên một bước.

Ngay lúc đó, ánh mắt Lưu Trạm quét qua.

"Chúc Từ, nàng muốn chế-t sao! Giày cũng không thèm xỏ!"

Hắn đột nhiên rống lên một tiếng, vài sải chân lao tới.

Ta chưa kịp phản ứng, trời đất đã quay cuồng. Hắn trực tiếp nhấc ngang người ta lên, vác lên vai, đầu chúc xuống dưới.

"Lưu Trạm!"

Ta đ.ấ.m vào lưng hắn. Hắn mặc kệ, một tay giữ c.h.ặ.t đôi chân đang quẫy đạp của ta, lầm lũi đi về phía tẩm điện.

"Thả ta xuống!"

"Câm miệng!"

Hắn đi vừa nhanh vừa vững, bả vai hắn làm bụng ta khó chịu vô cùng. Phú Quý lạch bạch chạy theo sau, cái đuôi vẫy đầy phấn khởi.

Cung nhân lần lượt cúi đầu tránh đi, bả vai run rẩy.

Ta nghe thấy tiếng thở hồng hộc từ l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, vừa gấp vừa nặng.

Mãi cho đến khi vác vào tẩm điện, hắn mới vứt ta lên giường.

Phú Quý nhẹ nhàng nhảy lên, rúc vào chân ta.

Lưu Trạm đứng trước giường, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng. Hắn trừng ta, rồi lại trừng Phú Quý. Cuối cùng gắt gỏng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Ngủ đi!"

Thổi tắt đèn, tự mình tung chăn nằm xuống. Quay lưng về phía ta, quấn chăn kín mít.

11

Ngủ là chuyện không thể nào.

Ta lồm cồm bò dậy, lần mò dịch vào phía trong giường, đối mặt với hắn. Vươn tay kéo cái chăn đang trùm kín đầu hắn ra.

Hắn giữ thật c.h.ặ.t. Ta kéo xuống một chút, hắn lại mạnh bạo giật ngược trở lại, quấn càng kín hơn.

Qua lại mấy lần, ta mất sạch kiên nhẫn. Dứt khoát lần mò chạm lên mặt hắn.

Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào da thịt, cả người Lưu Trạm cứng đờ, hơi thở ngưng bạt.

Nhân lúc hắn ngẩn người, ta "xoạt" một cái kéo chăn xuống.

Hắn trợn tròn mắt nhìn ta, trong bóng tối, dù chỉ là đường nét mờ nhạt cũng có thể thấy rõ vẻ kinh ngạc.

Tay ta vẫn đặt trên mặt hắn, thuận theo đường nét mà vuốt ve một hồi. Sau đó, giơ tay lên, đá-nh cho hắn một cái không nặng lắm.

"Chát" một tiếng nhẹ vang lên. Không đau, nhưng giòn tan.

Lưu Trạm hoàn toàn nghẹn họng.

"Chúc Từ, nàng. . . !" Hắn mạnh bạo ngồi dậy, giọng nói lạc đi, "Nàng đá-nh ta? !"

Phú Quý bị làm kinh động, ngẩng đầu "ư ử" một tiếng.

"Chàng đáng bị đá-nh." Ta thu tay lại, bình thản nói, "Nói cho rõ ràng đi."

"Phúc phận gì? Cầu khẩn được cái gì?"

Hắn như bị bóp nghẹt cổ, tức khắc im bặt.

Trong bóng tối, ta có thể cảm nhận được ánh mắt nóng rực của hắn đóng đinh trên mặt ta.

Nửa ngày trời, yết hầu hắn nặng nề chuyển động một cái. Ta cứ ngỡ hắn sẽ gầm lên, làm rung chuyển cả xà nhà. Kết quả, giọng nói lại vừa thấp vừa nhẹ, mang theo sự run rẩy như liều mạng.

"Ta. . . ta. . . thích nàng không được sao?"

". . ."

". . . Ồ."

Ta chậm rãi bò về vị trí của mình nằm xuống. Bóng người bên cạnh đột nhiên động đậy.

". . . Chỉ có thế thôi sao? !"

"Nếu không thì sao?"

Ta trở mình quay lưng về phía hắn, kéo Phú Quý vào lòng ôm ôm, "Ngủ đây."

Sau lưng, Lưu Trạm tức đến mức ngồi bật dậy, chỉ tay vào ta "ngươi" nửa ngày không thốt ra được vế sau. Cuối cùng, hắn nằm vật xuống một lần nữa cực kỳ dùng lực.

Ván giường phát ra tiếng kêu trầm đục. Ta nhắm mắt, nhưng khóe miệng lại không kìm được, lặng lẽ cong lên.

12

Những tâm tư nhỏ nhen kia của Lưu Trạm che giấu chẳng cao minh chút nào.

Trước kia còn có thể nói là tình phận thanh mai trúc mã, hắn chăm sóc ta đã quen rồi. Nhưng còn việc thành hôn thì sao?

Với cái tính khí đó của hắn, nếu không tình nguyện thì đã sớm làm loạn lên rồi.

Ngày yến tiệc hôm ấy, thánh chỉ vừa hạ, cả triều xôn xao. Các lão thần đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân, nói ngôi vị Thái t.ử phi sao có thể coi như trò đùa. Cha ta sau khi tỉnh rượu, sợ tới mức suýt chút nữa quỳ lạy xin thu hồi mệnh lệnh đã ban.