Khi Chó Dẫn Đường Xuất Hiện, Thái Tử Thất Nghiệp Rồi

Chương 7



Ngày đầu tiên, vừa sáng sớm hắn đã tới, cứ lẩn quẩn bên cạnh ta. Hỏi "ở có quen không", nói "hương ở Phượng Nghi cung không thơm bằng Đông cung". Đợi đến giờ Tuất mới bị Lữ di đuổi đi.

Ngày thứ hai, hắn canh đúng giờ cơm mà tới. Ăn chực xong bữa sáng bữa trưa, còn định đợi ăn luôn bữa tối. Kết quả bị nội thị của cha hắn mời đi, nói tấu chương chất cao như núi đang đợi Thái t.ử phê chuẩn.

Ngày thứ ba, hắn ngồi sát bên cạnh ta.

"Chúc Từ," hắn buồn bực, "bao giờ thì về nhà?"

Ta nghĩ ngợi, lắc đầu: "Đợi thêm chút nữa."

Hắn không nói gì, đứng thừ ra bên cạnh nửa ngày, hầm hầm bỏ đi.

Ngày thứ tư, hắn đã học "khôn" hơn.

"Phú Quý nhớ nàng rồi." Hắn đưa con ch.ó về phía ta, giọng điệu cứng ngắc, "Nó ăn cơm không trôi."

Ta không vươn tay ra, Lữ di khoan t.h.a.i tiếp lấy, ôm vào lòng vuốt lông.

Bà ấy ngước mắt nhìn Lưu Trạm: "Vậy thì vừa hay để ở chỗ ta nuôi vài ngày bồi bổ."

Lưu Trạm: ". . ."

Hắn nhìn Phú Quý đang ư ử trong lòng Lữ di, ánh mắt tuyệt vọng.

Ngày thứ năm, gió yên biển lặng. Cha mẹ hắn giao cho hắn một đống việc, hắn không đến được. Chỉ có tiểu thái giám mang đến một đĩa bánh quế hoa.

20

Ta ngồi dưới hành lang, nhai nửa miếng bánh quế hoa cuối cùng. Trong đầu trống rỗng, chỉ còn lại một ý nghĩ.

—— Lưu Trạm đang làm gì nhỉ?

Đang phê đống sớ kia, cau mày, vẻ mặt đầy kiên nhẫn sao?

Hay lại đang kéo mưu sĩ nào đó, nghe hắn lải nhải phàn nàn chuyện nọ chuyện kia?

Hoặc là, liệu hắn có. . . cũng đang nhớ ta không?

Ý nghĩ này vừa nhảy ra, chính ta cũng sững sờ một chút. Ngón tay vô thức vạch vạch mấy cái trên đầu gối.

Bỗng nhiên ngồi không yên nữa. Ta đứng dậy, lần mò đi vào trong điện.

Lữ di nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu lên.

"Mẹ," ta đứng định, giọng nói hơi khô, "con muốn về Đông cung."

Bà ấy không nói ngay. Trang sách lật qua một trang, tiếng động nhẹ nhàng.

Ta l.i.ế.m l.i.ế.m môi, bổ sung thêm một câu: "Bây giờ muốn về luôn ạ."

"Hửm?" Lữ di buông cuốn sách xuống, nhìn sang, "Nghĩ thông suốt rồi sao?"

Trên mặt hơi nóng.

Ta cúi đầu.

"Cũng chẳng nghĩ thông suốt đạo lý lớn lao gì," giọng nói lí nhí, "chỉ là. . . muốn gặp hắn."

Ngay bây giờ, lập tức. Nghe hắn lải nhải mấy chuyện chẳng đâu vào đâu, hoặc là cãi nhau với hắn vài câu vô thưởng vô phạt. Tóm lại, ta muốn gặp hắn.

Lữ di dường như khẽ cười một tiếng, rất ngắn ngủi.

"Được," giọng bà ấy dứt khoát, "để người đưa con về."

Ta xoay người đi ra ngoài, bước chân có chút vội vàng.

Sắp đến cửa, nghe thấy bà ấy ở sau lưng thong thả bồi thêm một câu:

"Đi chậm chút, đừng để ngã. Nó không chạy mất được đâu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mặt ta càng nóng hơn.

21

Bữa tối Lưu Trạm gọi thêm mấy món, toàn là món ta thích. Hắn không ngừng gắp thức ăn, bát ta chất cao như núi. Bản thân hắn chẳng ăn được mấy miếng, cứ dán mắt vào nhìn ta.

Đêm đến tắm rửa xong, hai người nằm song song. Phú Quý chen vào giữa, cái đầu lông xù cọ cọ vào cằm ta, thở hồng hộc.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Ánh nến mờ ảo, nhất thời không ai nói gì. Chỉ có tiếng thở của nhau và tiếng Phú Quý chép miệng.

"Chúc Từ." Hắn thấp giọng gọi ta.

"Ừm?"

"Giường ở Phượng Nghi cung chắc là không thoải mái bằng Đông cung nhỉ?"

". . . Cũng được."

"Đầu bếp ở đó, bánh điểm tâm chắc không ngon bằng Đông cung chứ?"

"Cũng từa tựa nhau thôi."

Hắn lại không nói gì.

Một lát sau, hắn trở mình đối mặt với ta. Ta cảm thấy ánh mắt hắn rơi trên mặt ta, có chút nóng bỏng.

Hắn cứ nhìn chằm chằm vào ta như vậy, cũng không nói lời nào. Hơi thở dần dần có chút nặng nề.

Ta như bừng tỉnh đại ngộ. Tim lỡ một nhịp. Do dự một chút, vươn tay, nhẹ nhàng che cái đầu ch.ó nhỏ của Phú Quý lại. Sau đó, dựa theo cảm giác, khẽ rướn người lên. Hướng về phía bóng hình mờ nhạt của hắn, nhanh ch.óng chạm nhẹ một cái.

Bờ môi chạm vào một mảnh ấm áp, mang theo chút khô ráo. Vị trí dường như hơi lệch một chút, quẹt trúng khóe miệng.

Ta lập tức rụt về, mặt mình đã nóng bừng trước.

Người bên cạnh cứng đờ. Hơi thở hoàn toàn ngưng bạt. Trong màn tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng bấc nến nổ nhẹ.

Rất lâu sau, hắn mới dường như cuối cùng cũng tìm lại được hơi thở, mạnh bạo hít một hơi khí lạnh.

Giọng nói hắn run rẩy, lắp ba lắp bắp:

"Nàng. . . nàng hôn ta làm gì? !"

Mặt ta càng nóng hơn, thầm nghĩ chẳng phải chàng muốn hôn sao?

Miệng thì cố giả bộ bình tĩnh, nhỏ giọng lầm bầm:

". . . Muốn hôn thì hôn thôi."

Nói xong buông tay nằm phẳng ra, kéo chăn che mất nửa khuôn mặt.

22

Từ sau đêm đó, giữa hai bọn ta dường như thầm lặng đ.â.m thủng một lớp giấy dán cửa sổ.

Hắn sẽ không nói thẳng, chỉ tìm những lúc không có ai quấy rầy, ngồi phịch xuống cạnh ta một cách cứng nhắc, rồi cứ thế không động đậy nữa. Hơi thở cố tình thả nhẹ, lại mang theo chút mong đợi không dễ nhận ra.

Ta biết, đây là muốn ta "biểu hiện" rồi.

Ban đầu ta không xác định được phương vị, toàn dựa vào cảm giác mà sáp tới. Có khi hôn trúng cằm hắn, có khi là gò má.

Hắn liền rất không hài lòng: "Lệch rồi."

"Ồ."

Ta đáp lời, lại lần mò điều chỉnh. Đầu ngón tay vừa chạm vào khóe môi hắn, hắn đã nóng lòng đón lấy, chuẩn xác ngậm lấy môi ta.

Về sau chắc là hắn đã nếm được vị ngọt, từ chờ đợi chuyển sang đá-nh úp. Ta không nhìn thấy, phòng không xuể.