Đang uống trà, hắn đột nhiên ghé lại gần, nhanh ch.óng mổ lên môi ta một cái, để lại một chút hương trà thanh khiết.
Tựa bên cửa sổ nghe mưa, hắn từ phía sau ôm lấy ta, cúi đầu, cảm giác ấm áp rơi trên hõm cổ, ngứa ngáy làm ta co rụt người lại.
Số lần nhiều lên, ta cũng rút ra được chút quy luật. Lúc hắn tiến lại gần luôn mang theo một động tĩnh nhỏ, còn có mùi hương sạch sẽ đặc biệt trên người hắn. Nhưng đa phần ta sẽ giả vờ như không biết.
Có một lần nghỉ trưa, ta đang nửa tỉnh nửa mê, cảm thấy hắn lặng lẽ ghé lại gần, động tác rất nhẹ, môi sát môi, kề cà một hồi lâu. Rất mực ôn tình.
Ta vừa định đáp lại, hắn lại tự mình thấy thẹn thùng trước, định lùi ra. Ta theo bản năng đuổi theo một chút. Hơi thở hắn dồn dập, lập tức áp tới, hôn có phần dùng sức hơn lúc trước.
Đang lúc tình nồng ý loạn, cơ thể hắn cứng đờ, khựng lại.
Ta ngơ ngác: "Sao thế?"
Trong giọng nói của hắn mang theo tiếng thở dốc chưa tan, còn có vài phần ngượng ngùng khó tin: ". . . Phú Quý đang nhìn."
Ta nghiêng tai lắng nghe kỹ, quả nhiên nghe thấy bên cạnh vang lên tiếng thở nhẹ nhàng của Phú Quý, cùng với tiếng đuôi quẹt qua t.h.ả.m sột soạt.
Mặt ta bùng một cái nóng ran.
Lưu Trạm mạnh bạo ngồi thẳng dậy, hướng về phía cục lông lá dưới đất kia, giọng điệu thẹn quá hóa giận: "Nhắm mắt lại! Phi lễ chớ nhìn có hiểu không hả!"
Phú Quý "ư ử?" một tiếng, cái đuôi vẫy càng hăng hơn.
23
Hơn hai tháng t.h.u.ố.c thang châm cứu không hề uổng phí. Vào thu, bóng hình hỗn độn trước mắt ta đã có thể phân biệt được đậm nhạt nông sâu rồi. Vừa đúng dịp thu hoạch, Lưu Trạm phải dẫn người xuống nông thôn tuần tra, đi mất nửa tháng.
Hắn không yên tâm, lải nhải dặn dò đủ điều.
Ta bóp chân Phú Quý vẫy vẫy:
"Yên tâm đi, ta về hầu phủ ở vài ngày, có Phú Quý và cha ta mà."
Hắn lúc này mới không cam tâm tình nguyện mà đi.
Có lẽ là do tâm trạng thoải mái, mắt cũng nhanh khỏi hơn. Ngày hôm ấy sáng sớm, ta thức dậy trong khuê phòng của mình.
Theo bản năng mở mắt ——
Ánh sáng ch.ói lòa làm mí mắt giật một cái. Ta nhắm mắt, rồi chậm rãi mở ra.
Đỉnh giường là hoa văn chạm khắc, vân gỗ rõ ràng. Màn trướng màu xanh nước biển, ánh nắng mai xuyên qua, dịu dàng vô cùng.
Ta mạnh bạo ngồi bật dậy. Tim đập thình thịch, gần như muốn nhảy ra ngoài. Ta nhìn thấy được rồi sao?
Ta quay đầu, nhìn về phía bàn trang điểm bên cửa sổ.
Trong gương đồng phản chiếu một bóng người, hơi mờ nhạt.
—— Đó là ta.
Ta giơ tay lên, nhìn ngón tay mình, từng ngón từng ngón, rõ ràng rành mạch.
"Phú Quý?" Ta thử gọi một tiếng.
Con ch.ó vàng nhỏ đang nằm dưới bàn đạp lập tức ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn sang, cái đuôi "bộp bộp" gõ xuống sàn gỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đúng là Phú Quý rồi. Màu vàng, lông bóng mượt, tai hơi rủ. Y hệt như những gì Lưu Trạm đã miêu tả.
Từng nơi chốn ở đây đều trùng khớp nhưng lại khác biệt với những đường nét ta từng chạm qua bằng đầu ngón tay, từng tưởng tượng trong đầu.
Hóa ra, màu sắc lại tươi sáng như vậy, quang ảnh lại phân minh như vậy.
Lúc cha ta bưng bữa sáng đi vào, ta vẫn còn ngồi trên giường ngẩn ngơ. Ông ấy thấy ta nhìn chằm chằm vào ông ấy, bát cháo trong tay suýt chút nữa là không bưng vững.
"A Từ? Con. . . con nhìn thấy rồi sao?"
Giọng ông ấy run rẩy.
Ta gật đầu, cổ họng nghẹn đắng, một chữ cũng không thốt ra được.
Cha ta ngây người một lát, cái bát trong tay kêu "loảng xoảng" một tiếng đặt lên bàn. Ông ấy bước vài bước lao tới, ôm chầm lấy ta, khóc rống lên. Một vị tướng quân đã trải qua trăm trận chiến, vậy mà khóc như một đứa trẻ.
Ông ấy khóc đủ rồi, quệt mặt một cái, vừa khóc vừa cười:
"Tốt! Tốt! Khuê nữ ta nhìn thấy được rồi!"
Nói xong, hùng hổ xông ra ngoài: "Ta phải mau ch.óng đệ sớ vào cung!"
Sau này ta nghe người hầu kể lại, cha ta và Hoàng đế ở ngự thư phòng ôm đầu khóc thêm một trận nữa.
Không lâu sau, Lữ di liền phái người đón ta vào cung. Bà ấy không nói gì nhiều, chỉ nắm lấy tay ta, tỉ mỉ quan sát đôi mắt của ta, sau đó nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay ta.
"Đi thôi," bà ấy nói, "ra vườn xem thử."
Ta từng bước từng bước đi theo bà ấy.
Hoa viên của Phượng Nghi cung, lần đầu tiên ta nhìn thấy chân thực đến vậy. Giả sơn, nước chảy, còn có cả những loài hoa cỏ mà trước kia ta chỉ có thể dựa vào mùi hương và sờ nắn để nhận diện.
Lữ di đưa cho ta một cành hoa.
"So với những gì trước đây con ngửi thấy, có phải không giống lắm không?"
Ta đón lấy. Những bông hoa nhỏ li ti màu vàng kim chen chúc nhau, hương thơm ngọt lịm. Hoàn toàn khác với cảm giác chỉ có mùi vị trong ký ức của ta. Thị giác làm cho sự ngọt ngào đó trở nên cụ thể, trở nên phong phú.
"Đây là hoa quế."
Giọng Lữ di bình thản.
Bà ấy lại cầm một cành khác, bên trên đính vài bông hoa màu tím nhạt.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
"Đây là mộc phù dung."
Ta nhìn bà ấy cắt tỉa cành hoa, động tác tao nhã thong dong. Ánh mắt rơi trên những nếp nhăn nhỏ xíu nơi khóe mắt bà ấy.
Hóa ra Lữ di trông như thế này. Giống như những gì ta tưởng tượng, lại có chút không giống.
Ta nhìn thấy được rồi. Thế giới này trước mắt ta, bỗng chốc trở nên khoáng đạt.
24
Ngày Lưu Trạm trở về, phong trần mệt mỏi.