Tôi và Cố Trạch cũng từng có những tháng ngày rất tốt đẹp.
Khi anh ta mới tiếp quản giải trí Tinh Tế, tôi vẫn còn là một quản lý nghệ sĩ non nớt.
Hôm đó nhà đầu tư mời khách, một nghệ sĩ dưới trướng của tôi bị ép chuốc rượu.
Tôi đứng ra ngăn cản, gã đàn ông kia liền cười rộ lên:
"Tô tiểu thư mới vào nghề à? Sao lại không hiểu quy củ thế này?
"Chỉ là uống vài ly rượu thôi, ngay cả thể diện của tôi mà cô cũng không nể sao?"
Nhìn dáng vẻ thần trí không còn tỉnh táo, nước mắt lưng tròng của cô nghệ sĩ kia, tôi c.ắ.n răng:
"Tôi uống thay cô ấy."
Mục đích của gã kia vốn không trong sạch, lại bị tôi phá đám nên tâm trạng vô cùng khó chịu:
"Đã như vậy thì Tô tiểu thư phải uống gấp đôi."
Khi đó t.ửu lượng của tôi rất kém, vài ly rượu xuống bụng là đã không còn tỉnh táo nữa rồi.
Dưới ánh đèn mờ ảo, gã đàn ông kia nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu, đôi mắt tràn ngập d.ụ.c vọng khóa c.h.ặ.t vào cổ tôi như con sói muốn vồ lấy mồi:
"Vừa nãy không phát hiện ra, Tô tiểu thư cũng là một mỹ nhân, chẳng thua kém gì Trầm Trầm.
"Cô đi với tôi, tôi sẽ không làm khó cô ta nữa."
Nói rồi, bàn tay nhớp nháp của gã đưa sang, đầu óc tôi quay cuồng muốn né tránh nhưng đã không kịp, trong lúc vùng vẫy liền tát anh ta một cái.
Gã tức giận, túm lấy tóc tôi định đ.á.n.h xuống, tôi nhắm nghiền mắt lại.
Nhưng cái tát mãi không rơi xuống.
Bên tai vang lên một giọng nam trầm ấm, vững chãi:
"Dừng tay."
Cố Trạch bước vào.
Mọi người xung quanh im phăng phắc.
Trong giới này ai mà không biết, giải trí Tinh Tế chỉ là một món đồ chơi lúc rảnh rỗi của vị thiếu gia út nhà họ Cố.
"Ngay cả nghệ sĩ của tôi mà anh cũng muốn động vào, Cố Thiên Kỳ, anh khá khen cho anh đấy."
Cố Thiên Kỳ sợ đến mức tỉnh cả rượu, mồ hôi lạnh tức thì ứa ra:
"Chú út, xin chú đừng nói cho bố cháu biết."
Anh ta chỉ là một người thuộc nhánh phụ của Cố gia, tài nguyên đều nằm trong tay nhánh chính.
Mà Cố Trạch lại là cậu con trai út được cưng chiều nhất của trưởng phòng Cố gia.
Anh ta liên tục cầu xin tha thứ, dưới uy áp của Cố Trạch liền lếch thếch chạy thẳng ra ngoài.
"Cô không sao chứ?"
Anh ta dịu dàng đỡ tôi dậy.
Hôm đó tôi say khước không nói nổi địa chỉ nhà, Cố Trạch bất đắc dĩ phải mở một phòng khách sạn cho tôi.
Ngày hôm sau khi tỉnh rượu, tôi đến công ty và trả lại anh ta chiếc áo khoác vest đã bị tôi làm bẩn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Chuyện tối hôm qua, thực sự cảm ơn anh, nếu không có anh..."
Tôi vẫn còn sợ hãi, nếu lúc đó Cố Trạch không xuất hiện, tôi không dám nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra.
"Tô Chân Chân, tôi cứu cô, mà cô chỉ nói một câu cảm ơn là xong sao?"
Anh ta nhìn tôi, chân mày và ánh mắt đều ngập tràn ý cười, phóng khoáng lại phong lưu.
Nhật Nguyệt
"Vậy, tôi mời anh ăn cơm."
Nhìn bộ quần áo đắt tiền trên người anh ta, tôi khó xử nói: "Nhưng không thể chọn chỗ quá đắt đâu, tôi không có nhiều tiền thế."
"Đồ keo kiệt."
Anh ta gõ nhẹ vào đầu tôi, "Đứng ngốc ra đấy làm gì, đi thôi."
Hôm đó anh ta không để tôi trả tiền.
Tôi vẫn luôn nợ anh ta một bữa cơm.
Sau này, tôi và anh ta vô tình gặp nhau rất nhiều lần, lần nào anh ta cũng đến ăn chực cơm của tôi.
Ba tháng sau, vào ngày Tết Thất Tịch, khi anh ta cầm bó hoa đưa đến trước mặt tôi, tôi mới muộn màng nhận ra:
"Anh đang theo đuổi em sao?"
"Ngốc thật, giờ mới biết à."
Một người như anh ta, rất khó để không khiến người ta nảy sinh hảo cảm.
Nhưng tôi hiểu rõ khoảng cách giữa hai người quá lớn, cái giá của việc lao thân vào lửa như thiêu thân là quá đắt, nên tôi không đồng ý.
Về sau xảy ra nhiều chuyện, tôi rốt cuộc vẫn động lòng mà nhận lời, cùng anh ta trải qua vài năm ngọt ngào.
Nếu như không nghe thấy những lời anh ta nói trong phòng bao hôm đó, nếu như không có Trần Lan tát cho tôi tỉnh ra, có lẽ tôi vẫn sẽ tiếp tục u mê như vậy.
…
Khi nghe thấy lời anh ta nói với bạn bè ở bên ngoài phòng bao, tôi đã lâu rồi không gặp anh ta ở nhà.
Lần đầu tiên phát hiện ra trên cổ áo anh ta dính vết son môi, giọng tôi run rẩy chất vấn.
Anh ta nhún vai đầy thờ ơ: "Ồ, cái này à, Lan Lan vô tình quẹt trúng thôi."
Hành động kiểu gì mà có thể quẹt trúng cổ áo chứ?
Tôi không thể ngăn bản thân tưởng tượng ra những hình ảnh trong đầu.
Thấy mắt tôi đỏ hoe, anh ta thở dài một tiếng:
"Ghen à? Yên tâm đi, nếu anh và Lan Lan thực sự có gì thì đã chẳng đến lượt em rồi."
Thấy mặt tôi đầy vẻ hoài nghi, anh ta kiên nhẫn giải thích:
"Con gái của bác Trần, bạn thâm giao của gia đình, Trần Lan, chúng tôi cùng nhau lớn lên, là thanh mai trúc mã, không có nhem nhuốc như em nghĩ đâu."
Tôi từng nghe nói về Trần Lan, đại tiểu thư của tập đoàn Trần thị, mấy năm nay cô ấy du học ở nước ngoài.
"Cô ấy về nước từ bao giờ, tại sao anh chưa từng nhắc tới?"
"Có gì đáng nói đâu, Chân Chân, giữa chúng ta đừng bàn chuyện của người khác được không?"
Tôi nén lại nỗi uất ức, gật gật đầu.
Về sau, anh ta về nhà ngày một muộn hơn.