Khi Đôi Mắt Chẳng Còn Yêu Hận

Chương 4



"Lan Lan muốn lên núi Lam Sơn ngắm sao, anh đưa cô ấy đi xem chút, em ngủ sớm đi, yêu em."

"Cố Trạch, em cũng muốn đi ngắm sao ở núi Lam Sơn, đưa em đi cùng với."

Tôi chấp nhất đáp lại.

Như thể không ngờ tôi sẽ nói như vậy, đầu dây bên kia im lặng hồi lâu.

"Lan Lan cô ấy không tự nhiên khi ở cùng người không thân thiết lắm, em ngoan chút đi."

Giọng điệu của Cố Trạch đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.

Bầu trời đêm ở núi Lam Sơn rất đẹp, Cố Trạch luôn nói sẽ đưa tôi đi.

Nhưng lần nào chuẩn bị xong xuôi cũng đều không đi được, không phải anh ta có việc đột xuất thì là nghệ sĩ của tôi cần xử lý khủng hoảng truyền thông khẩn cấp.

Nhật Nguyệt

Hóa ra khi đổi sang một người khác, chẳng cần phải chuẩn bị nhiều đến thế, lúc nào cũng có thể xuất phát ngay.

Đêm đó chiếc giường quá rộng, đêm lại quá lạnh, tôi ôm chăn trằn trọc mãi không ngủ nổi.

Nửa đêm, điện thoại vang lên.

Một bức ảnh rất đẹp.

Dưới bầu trời đầy sao, cô gái tựa đầu vào vai người đàn ông, mái tóc đen dài rủ trên lưng anh ta, người đàn ông dịu dàng chú ý nhìn cô gái, không biết đang nói điều gì.

Người không biết chuyện chắc chắn sẽ bị cảnh tượng này làm cho cảm động, nếu như người đàn ông đó không phải là bạn trai tôi.

Sáng sớm hôm sau, Cố Trạch về đến nhà, tôi ném chiếc điện thoại trước mặt anh ta:

"Giải thích đi."

Anh ta lướt mở điện thoại, liếc nhìn một cái, sắc mặt lập tức thay đổi: "Không phải như em nghĩ đâu, Lan Lan cô ấy chỉ là mệt quá thôi."

"Không phải như tôi nghĩ thì là như thế nào? Cố Trạch? Anh nghĩ tôi đang nghĩ cái gì?

"Cô ta có biết anh đã có bạn gái chưa?

"Cô ta có biết người đàn ông đã có chủ thì không được chạm vào không?

"Còn anh nữa, Cố Trạch, anh có biết tôi là bạn gái của anh không?"

Một đêm lo âu bồn chồn, nhìn thấy thái độ của Cố Trạch lại càng như đổ thêm dầu vào lửa.

Khi tôi đang khóc lóc kịch liệt, Cố Trạch cũng nổi cáu:

"Đủ rồi đấy, Tô Chân Chân, cái bộ dạng đàn bà chua ngoa này của em trông khó coi c.h.ế.t đi được.

"Chỉ dựa vào một bức ảnh mà định tội anh, đợi đến ngày em bắt gian được trên giường rồi hãy đến chất vấn anh."

Anh ta sập cửa bỏ đi, tôi bất lực ngã gục xuống ghế sofa.

Chỉ đơn thuần là chuyện của một bức ảnh thôi sao?

Sự lơ đãng của anh ta những ngày qua, mùi nước hoa trên người khi về nhà, chiếc gối ôm nhỏ trên ghế phó lái vốn không bao giờ cho người khác chạm vào, tất cả đều là lời khiêu khích thầm lặng của một người đàn bà khác.

Vậy mà anh ta hoàn toàn không bận tâm, anh ta không nhìn thấy sự bất an của tôi, không nhìn thấy nỗi đau lòng của tôi, chỉ cảm thấy tôi làm anh ta phiền lòng.

Cố Trạch không về nhà nữa, trên trang cá nhân của Trần Lan liên tục đăng hết ảnh này đến ảnh khác.

Cố Trạch đưa cô ấy đi New Zealand ngắm cừu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cố Trạch đưa cô ấy đi Bắc Âu leo núi.

Khi trượt tuyết, cô ấy bị trật khớp chân, Cố Trạch cẩn thận từng li từng tí cõng cô ấy trên lưng.

Bức ảnh gần đây nhất đi kèm dòng trạng thái: [Tôi hỏi anh ấy nếu thời gian quay ngược trở lại, anh ấy sẽ chọn ai? Bạn đoán xem, anh ấy đã nói gì?]

Tôi nhấn thích một cái, bạn bè chung không ai có động tĩnh gì, đây là bài đăng ở chế độ chỉ mình tôi nhìn thấy.

Hai ngày trước, họ đã trở về Bắc Thành.

"Phòng số 7 quán karaoke Poly Gold, có bất ngờ đấy."

Không cần nghĩ cũng biết, Trần Lan chưa bao giờ che giấu ý đồ của mình, chỉ có Cố Trạch là giả vờ ngốc nghếch dù trong lòng biết rõ.

Nhưng tôi vẫn muốn cho đoạn tình cảm này của chúng tôi một cơ hội cuối cùng.

Hôm đó tôi đã đến.

Cửa phòng bao khép hờ, giống như ai đó cố tình để lại một khe hở để người bên ngoài có thể nhìn trộm phong cảnh bên trong.

"A Trạch, cậu thật sự muốn chia tay với Tô Chân Chân à?"

"Không phải mấy người anh em nói cậu đâu, nhưng với vị thế của cậu thì kiểu người nào mà chẳng tìm được, ngoài việc cô ta có chút nhan sắc ra thì có chỗ nào đáng để Cố thiếu gia cậu phải tốn tâm tư chứ?"

"Đá cô ta đi?"

Cố Trạch một tay tùy ý đặt trên thành ghế sofa, một tay kẹp điếu t.h.u.ố.c, lười biếng dựa vào người Trần Lan.

"Cũng hơi phiền rồi, cứ để cô ấy tỉnh ngộ ra chút đã. Muốn làm Cố phu nhân thì phải học được cách mắt nhắm mắt mở."

"Không phải chứ A Trạch, cậu thật sự muốn cưới cô ta à?"

Trần Lan ở bên cạnh cười nói: "A Trạch từng động lòng rồi, cưới thì cưới thôi, phải không A Trạch?"

Ngón tay người đàn ông luồn qua những sợi tóc của cô gái, cười khẽ rồi b.úng nhẹ vào mũi cô ấy: "Vẫn là Lan Lan hiểu tâm tư của anh nhất."

"Tuy nhiên, còn phải xem biểu hiện của cô ấy đã. Nếu cô ấy biết sai, ngoan ngoãn cầu xin tôi, sẵn tiện xin lỗi Lan Lan và đảm bảo sau này không gây sự vô cớ nữa, thì cho cô ấy một danh phận cũng không phải là không thể."

"Tô Chân Chân dù sao cũng xinh đẹp, đặt ở trong nhà trông cũng thuận mắt, ngoan ngoãn thêm chút nữa thì làm một Cố phu nhân vẫn đủ tiêu chuẩn."

"Không phải chứ A Trạch, cậu muốn bên ngoài cờ bay phấp phới, ở nhà cờ đỏ không rớt sao?"

Cố Trạch rít một hơi t.h.u.ố.c, vòng khói nhả ra làm nhòe đi gương mặt góc cạnh, thần sắc tối tăm không rõ ràng.

"Có gì mà không thể?"

"A Trạch, cậu không sợ Tô Chân Chân chạy mất à? Tôi thấy cô ta không phải kiểu phụ nữ hiền thục chịu nhẫn nhục đâu."

Có người không đồng tình: "Cậu không biết thủ đoạn của A Trạch rồi, dạy dỗ vài lần là sẽ ngoan ngoãn nghe lời ngay thôi."

"Hơn nữa, cô ta yêu A Trạch đến thế cơ mà, lần trước A Trạch giả vờ say bắt cô ta đến đón.”

"Cô ta chẳng nói chẳng rằng, đội mưa to chạy đến đấy. Nghe nói trước đây cô ta từng bị t.a.i n.ạ.n giao thông, nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì không dám lái xe đâu.

"Vậy mà vì A Trạch, cô ta chỉ mất mười mấy phút đã chạy đến nơi rồi."

Dứt lời, phòng bao bỗng chốc rơi vào im lặng.

Cố Trạch không biết đang nghĩ gì, mắt nhìn vào điện thoại, im lặng một lúc lâu mới khẽ cười nhạt một tiếng:

"Đương nhiên rồi, nhìn xem, mấy ngày không gặp mà gọi tới mấy trăm cuộc điện thoại, cô ấy chắc chắn là không thể sống thiếu tôi rồi."

Tôi không nghe tiếp nữa, quay người rời khỏi nơi đó.