Cố Trạch không thể ngờ tôi lại từ bỏ công việc ở Tinh Tế một cách dễ dàng đến thế.
Thực ra, ngay cả chính tôi cũng không ngờ tới, dù sao đây cũng là nơi tôi từng đổ bao mồ hôi công sức, và cũng là nơi chứng kiến tình cảm giữa tôi và anh ta.
Năm đó vào ngày lễ Tình nhân, anh ta tặng hoa nhưng tôi không nhận.
Anh ta cười đầy phóng khoáng: "Biết ngay là không thể thành công trong một lần mà, vậy thì em mời tôi ăn cơm đi."
Vẫn còn nợ anh ta một bữa cơm, tôi không ngần ngại đồng ý ngay.
Ngày lễ Tình nhân năm đó, anh ta đã cùng tôi ăn ở một quán vỉa hè ven đường.
Biết anh ta có ý định đó với mình, khi cùng làm việc chung tôi có chút không tự nhiên.
Anh ta vỗ vỗ vai tôi: "Nghĩ cái gì thế? Anh sẽ từ từ khiến em phải mở lòng thôi, Chân Chân."
Cùng với việc giải trí Tinh Tế phát triển ngày một nhanh ch.óng, tôi và Cố Trạch phối hợp với nhau cũng ngày càng ăn ý, thường thì chỉ cần một ánh mắt của anh ta là tôi đã hiểu anh ta muốn gì, từ đó sắp xếp công việc ổn thỏa.
Anh ta không còn là tên công t.ử thế gia chỉ biết ăn chơi đùa giỡn trong giới nữa.
Sự tiến bộ của tôi cũng rất đáng kinh ngạc, từ một quản lý nghệ sĩ non nớt đã trở thành một quản lý danh tiếng có thể nâng đỡ được ba ngôi sao hạng A.
Ngay vào lúc tôi và Cố Trạch đều đã buông bỏ được những khúc mắc trong lòng thì Tinh Tế lại xảy ra chuyện.
Người quản lý át chủ bài do chính tay anh ta đào tạo đã dẫn theo nam nghệ sĩ đang nổi đình đám nhảy việc sang công ty đối thủ của Tinh Tế.
Không chỉ có vậy, người đó còn đào góc tường, mang đi thêm vài nhân sự nòng cốt.
Tinh Tế ngay lập tức rơi vào khủng hoảng trầm trọng.
Trong lúc tình thế rối ren như tơ vò, Cố Trạch lại đột nhiên biến mất.
Khi tôi tìm được anh ta, anh ta đang uống say khướt trong chính phòng bao nơi lần đầu tiên chúng tôi gặp mặt.
Cố Trạch trước mặt mọi người luôn là một người quần áo là lượt, ung dung tự tại.
Tôi chưa bao giờ thấy anh ta sa sút đến mức này, cả người hoang mang, lạc lõng y như một đứa trẻ.
Khoảnh khắc đó, nhìn gương mặt đau khổ của Cố Trạch, tôi biết mình đã không thể thoát khỏi lòng bàn tay của người đàn ông này rồi.
Tôi xót xa cho anh ta.
Xót xa cho một người đàn ông, chính là sự bắt đầu của tình yêu.
Tôi bắt taxi đưa Cố Trạch về nhà mình, lau rửa sạch sẽ cho anh ta, đút cho anh ta bát cháo ấm bụng, rồi bắt đầu lật xem tập tài liệu trong tay.
Trước khi đi tìm Cố Trạch, tôi đã khóa c.h.ặ.t tầm mắt vào một nam diễn viên trung niên.
Ông ấy không thiếu tài nguyên, cũng không thiếu các mối quan hệ, diễn xuất xuất chúng, người hâm mộ không nhiều nhưng duyên qua đường lại cực kỳ tốt, độ nhận diện quốc dân cao, và ông ấy rất kén kịch bản, không dễ dàng nhận phim.
Nhật Nguyệt
Nếu có thể ký được hợp đồng với ông ấy thì giải trí Tinh Tế không chỉ vững vàng vượt qua cục diện lung lay sắp đổ này, mà còn có thể chen chân vào hàng ngũ các công ty điện ảnh và truyền hình hạng nhất.
Ông ấy từng tuyên bố: "Trong vòng năm năm tới, trừ khi là Cố lão, bằng không tôi sẽ không nhận thêm bộ phim nào nữa."
Cố lão, cây đại thụ của giới điện ảnh và truyền hình, người đã đạo diễn quá nhiều tác phẩm thuộc đề tài hiện thực, sự tồn tại của ông giống như một vị thần trong giới.
Tôi đã nghiên cứu đi nghiên cứu lại các kịch bản và tác phẩm của Cố lão.
Chín muồi, tròn trịa, khung hình đẹp đẽ, đó là ưu điểm của ông, nhưng nhược điểm của ông cũng là điều khiến khán giả hay phàn nàn: cốt truyện có phần hơi mỏng.
Tôi nhìn Cố Trạch đang ngủ say như c.h.ế.t, hạ quyết tâm.
Sau mười lần tôi đến tận nhà gõ cửa, Trương Từ mới đứng ở cửa, gõ gõ chiếc đồng hồ trên cổ tay: "Cho cô mười phút, thuyết phục tôi đi."
Cơ hội ngàn năm có một, tôi biết chú ấy chỉ là bị tôi đeo bám đến mức phát phiền mà thôi, dù sao thì cũng chẳng ai có thể chịu đựng được một kẻ ngày đêm túc trực trước cửa biệt thự, bị cảnh sát bế đi tới ba lần vẫn không c.h.ế.t tâm, dòm ngó rình rập chẳng khác nào một người hâm mộ cuồng nhiệt biến thái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ông ấy không phải là đang cho tôi cơ hội, ông ấy chỉ muốn tôi hoàn toàn hết hy vọng.
Tôi không chút do dự nói: "Tôi đã xem tất cả các tác phẩm của chú, nhận ra rằng từ khi ra mắt đến nay, những bộ phim chú nhận đều là của các đạo diễn danh tiếng, những bộ phim chú đóng đều mang lại cho chú vô số tràng pháo tay."
Trương Từ gật gật đầu, lộ vẻ thiếu kiên nhẫn, loại lời xu nịnh này ông ấy đã nghe cả nghìn lần rồi.
"Thế nhưng, tất cả các tác phẩm của chú đều là nghệ thuật của đạo diễn, không phải nói là không tốt.”
"Mà là, những nhân vật được chú nhào nặn dưới bàn tay của các đạo diễn gạo cội đó chưa đủ sắc nét, sống động."
Trương Từ khựng lại một nhịp, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn dần chuyển thành suy tư sâu sắc.
Điểm cốt lõi khiến ông ấy luôn đau đầu bấy lâu nay cũng chính là ở chỗ đó, ông ấy chỉ có tác phẩm tốt chứ lại thiếu đi những vai diễn kinh điển để đời.
Có người diễn viên nào mà không muốn tên tuổi của mình được lưu danh vào lịch sử điện ảnh chứ?
Tôi đưa hai cuốn kịch bản trong tay qua:
"Cuốn kịch bản này là bộ phim mới chuẩn bị bấm máy của đạo diễn Cố.”
"Còn cuốn này là của một đạo diễn vừa tốt nghiệp học viện điện ảnh, cậu ấy mới chỉ quay một vài quảng cáo và phim tài liệu thôi."
"Tuy nhiên," tôi nhìn thẳng vào mắt Trương Từ, "phương pháp quay phim của cậu ấy rất lạnh lùng dứt khoát, khung hình duy mỹ, cốt truyện chắc chắn, xây dựng nhân vật sắc nét, và nhân vật chính lại chính là kiểu nhân vật mà giai đoạn tuổi tác này của chú đang thiếu nhất. Nếu quay tốt, tác phẩm này có thể lấp đầy khoảng trống trong lịch sử điện ảnh nước nhà, vai diễn này cũng sẽ là độc nhất vô nhị."
"Chú cũng biết đấy, với nhu cầu xem phim trong nước hiện nay, một số phương pháp tự sự cũ kỹ ngày càng không được thế hệ người xem trẻ tuổi đón nhận nữa rồi."
Nhìn thấy vẻ mặt đã bắt đầu lay động của Trương Từ, tôi bồi thêm một đòn chí mạng:
"Bộ kịch bản này có cài cắm nút thắt ở phía sau, nếu phần này thành công, nó sẽ có phần thứ hai, thậm chí là nhiều phần hơn nữa.”
"Ít nhất là trong vòng mười năm tới, nó sẽ là bộ phim gây sốt mỗi năm."
Sức nóng kéo dài tới mười năm, có người diễn viên nào lại không khao khát cơ chứ?
Trương Từ ngồi bệt xuống đất, hai tiếng đồng hồ sau thì đọc xong kịch bản.
Là một diễn viên kỳ cựu, kịch bản có thể thành công hay không chỉ nhìn một cái là hiểu ngay, đoạn video tôi mang theo bên người lại càng giúp ông ấy hiểu sâu sắc hơn về phong cách của vị đạo diễn trẻ tuổi này.
Sau khi xem xong, Trương Từ nén lại sự phấn khích, giọng điệu bình hòa lên tiếng.
"Cô bé này, tương lai em vẽ ra không tệ, chỉ là em đã bỏ qua một vấn đề lớn rồi, tiền để quay phim từ đâu ra? Đây không phải là một con số nhỏ đâu."
Tôi đứng hình, số tiền đầu tư lớn như vậy, ai có thể dễ dàng giao vào tay một vị đạo diễn mới chân ướt chân ráo vào nghề cơ chứ?
Trong lúc tôi đang gặp khó khăn, Trương Từ bỗng bật cười sảng khoái, híp mắt cười nhìn tôi: "Vào đi thôi."
"Vào đi thôi?" Là ai cơ?
Thế rồi cánh cửa lớn mở ra, Cố Trạch từ bên trong bước tới, anh ta lao lên ôm chầm lấy tôi.
Sau một hồi hỗn loạn, tôi mới biết được, hóa ra anh ta đã nhìn thấu mọi tâm tư và nỗ lực của tôi suốt mấy ngày qua. Anh ta đã âm thầm hẹn gặp Trương Từ để bàn về việc ký hợp đồng nhưng mãi vẫn chưa có tiến triển.
Hôm nay Trương Từ bị anh ta đeo bám đến phát phiền, hai người liền lập một ván cược: chỉ cần kịch bản của tôi có thể làm Trương Từ lay động, Tinh Tế sẽ dốc toàn bộ vốn lưu động ra để đầu tư.
Trương Từ cười nhìn tôi và Cố Trạch, lắc đầu: "Đúng là hai đứa nhỏ bám người."
Tôi và Cố Trạch nhìn nhau, đều thấy được sự phấn khích, lo lắng và cả quyết tâm phá bỏ đường lui trong mắt đối phương.
Cố Trạch nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi: "Chân Chân, bất kể thành bại thế nào, em cũng phải đồng ý làm bạn gái của anh."
Nhìn vào đôi mắt tràn ngập tình yêu của Cố Trạch, tôi gật đầu: "Được."
Một năm sau, tác phẩm này thành công vang dội, lượt người xem lần đầu tiên cán mốc trăm triệu.
Ba năm tiếp theo, đúng như những gì tôi từng hình dung, các phần tiếp theo liên tục được khởi quay, khán giả năm nào cũng khóc lóc đòi đoàn phim ra tập mới.
Thế nhưng tôi và Cố Trạch, sau khi ở bên nhau lại chỉ còn lại một đống lông gà vụn vặt, đầy rẫy những mệt mỏi.